Tổng Tài Bá Đạo Chiều Vợ Yêu

Chương 238




Có tiếng xe đạp truyền tới, Ngôn Tiếu Nặc ngẩng đầu lên, là Lục Đình.

Anh ta mặc một chiếc áo khoác nâu nhạt, áo len cao cổ màu trắng, bởi vì đang đi xe nên mấy sợi tóc mai bay bay, nụ cười vẫn ấm áp như cũ: “Nghe nói hôm qua là sinh nhật em, sinh nhật vui vẻ.”

Ngôn Tiểu Nặc cười nói: “Cảm ơn anh, học trưởng Lục.”

Lục Đình xuống xe, dựng xe ở một bên, từ trong cặp sách lấy ra một chiếc hộp tinh xảo đưa cho Ngôn Tiểu Nặc.

Ngôn Tiểu Nặc cúi đầu nhìn, là nước hoa của Chanel.

“Đây là?” Ngôn Tiểu Nặc kinh ngạc nói: ‘Là nước hoa?”

Lục Đình gật đầu, cất giọng nhẹ nhàng: “Là nước hoa mới ra của Chanel, mùi hương chính là hoa hồng, mùi mà em thích.”

Hoa hồng…

Ngôn Tiểu Nặc nhớ rất rõ, Mặc Tây Quyết không thể ngửi được mùi hương hoa hồng, vậy nên cô cũng không thể dùng nước hoa có mùi hoa hồng.

“Cám ơn học trưởng Lục.” Ngôn Tiểu Nặc nhẹ nhàng lắc đầu: “Em không dùng nước hoa đâu, anh tặng cho em em cũng không dùng đến, ý tốt của anh em nhận là được rồi.”

Tay của Lục Đình cứng đờ tại chỗ, vẻ mặt hơi lúng túng: “Thật xin lỗi, anh cứ nghĩ là em thích hoa hồng nên mới chọn thứ này, không nghĩ rằng là như vậy, thật sự xin lỗi”

Ngôn Tiểu Nặc cũng không phải không hiểu ý của Lục Đình, trong lòng vô cùng áy náy nói: “Học trưởng Lục đừng như vậy, là em đã phụ ý tốt của anh”

“Vậy anh lại chọn một thứ khác là được.” Lục Đình cười nói.

Ngôn Tiểu Nặc vội vàng lắc đầu: “Không cần đâu, em chỉ cần anh chúc sinh nhật vui vẻ là đã rất vui rồi, thật sự không cần tốn kém nữa đâu.”

Lục Đình vẫn kiên trì: “Chúng ta là bạn, bạn bè với nhau, tặng một món quà thì có sao đâu?”

“A, hai người ở chỗ này sao!”

Một giọng nói nhí nhảnh truyền đến, còn ai ngoài Phó Cảnh Dao nữa?

Ngôn Tiểu Nặc nhìn thấy cô ấy thì vô cùng vui vẻ, vẫy tay với Phó Cảnh Dao: “Cảnh Dao, sao cậu lại đến đây?”

“Sao tớ lại không thể đến đây chứ?” Phó Cảnh Dao cười nói, lấy trong cặp ra một món quà: “Tớ đến để tặng quà cho cậu.”

Đó là một hộp quà vô cùng tinh xảo, Ngôn Tiểu Nặc nhẹ nhàng hỏi: “Trong này là gì vậy?”

“Một cái hộp âm nhạc nhỏ.” Phó Cảnh Dao cười nói: “Để ở trên bàn, vừa đẹp lại vừa có thể nghe nhạc.”

“Cám ơn cậu nhé, Cảnh Dao.” Ngôn Tiểu Nặc chân thành nói.

Phó Cảnh Dao thấy Lục Đình đứng ở bên cạnh không nói lời nào, cười hỏi: “Học trưởng Lục tặng quà gì thế? Chắc chắn là tặng đồ tốt hơn em đúng không?”

Lục Đình lúng túng cười: “Chỉ là món đồ nhỏ thôi, không đáng nhắc tới ”

Ngôn Tiếu Nặc lập tức vội vàng kéo Phó Cảnh Dao lại, nói sang chuyện khác: “Được rồi, đừng hỏi nữa, sao chiều nay chúng ta lại không cần lên lớp vậy?”

Phó Cảnh Dao thở dài: “Cô Toàn Cơ xin nghỉ rồi, không có ai dạy học đương nhiên là được nghỉ”

Cô Toàn Cơ xin nghỉ là bởi vì Mặc Tây Quyết, cái này cô cũng biết.

Trong lòng cô lại càng cảm thấy áy náy hơn. Bởi vì nguyện vọng sinh nhật của cô mà Mặc Tây Quyết hôn mê, quản gia Duy Đức bị thương, cô Toàn Cơ phải xin nghỉ, khiến cho tất cả mọi người không thể đi học.

“Uyển Cừ, Uyển Cừ?” Phó Cảnh Dao gọi hai câu: “Cậu sao vậy? Ngồi ngây ngốc ra làm gì?”

Ngôn Tiểu Nặc lúc này mới hoàn hồn: “Không có gì”

Lục Đình nhẹ nhàng cười: “Anh còn phải đi xử lý một chút chuyện của hội thi thể thao, hai người cứ nói chuyện với nhau đi.”

Ngôn Tiểu Nặc và Phó Cảnh Dao ngoan ngoãn gật đầu: “Vâng.”

Lục Đình lên xe rời đi, gió nhẹ nhàng thổi qua chiếc áo khoác của anh ta, tạo ra một vẻ đẹp trai vô cùng.

Thực ra anh ta đang không vui đúng không?

Nhưng cô không thể dùng thứ gì liên quan đến hoa hồng nữa. Ngôn Tiểu Nặc đột nhiên phát hiện, cô lại có thể không chút do dự chấp nhận sự thật đó.

Vì Mặc Tây Quyết, cô vậy mà lại có thế từ bỏ sở thích từ trước tới nay của mình.

“Học trưởng Lục vừa đưa cho cậu cái gì thế?” Phó Cảnh Dao vô cùng tò mò: “Mau lấy ra cho tớ xem thử một chút”

Ngôn Tiểu Nặc lắc đầu: “Anh ấy tặng tớ một chai nước hoa hương hoa hồng, tớ không nhận được.”

“Hương hoa hồng sao?” Phó Cảnh Dao khẽ cau mày, nhớ lại chiếc hộp in hình hoa hồng tinh xảo, ánh mắt sáng ngời: “A, có phải là của Chanel không?”

Ngôn Tiểu Nặc gật đầu cười khổ.

Phó Cảnh Dao thở dài: “Đó là nước hoa phiên bản giới hạn mùa giáng sinh đó, bây giờ chỉ bán ở Paris thôi, mua được nó cũng không dễ dàng đâu”

Ý trong lời nói của cô ấy lẽ nào Ngôn Tiểu Nặc không hiểu?

Nhưng cô thật sự không thể nhận được.

Phó Cảnh Dao thấy cô không nói gì, biết rõ cô là một người hiền lành lại dễ mềm lòng, nếu như không phải là có nguyên nhân đặc biệt, tuyệt đối sẽ không kiên quyết cự tuyệt ý tốt của người ta như vậy.

“Tớ chỉ nói thế thôi, cậu đừng để trong lòng đó.” Phó Cảnh Dao kéo tay cô, đôi mắt ngây thơ thuần khiết như chú nai con.

Ngôn Tiểu Nặc không nhịn được cười: “Được rồi, chúng ta không nói chuyện này nữa.”

Cô vừa nói vừa cùng Phó Cảnh Dao đi tới sân vận động. Lúc đi đến khán đài, Ngôn Tiểu Nặc và Phó Cảnh Dao cùng ngồi xuống, trong tay còn cầm theo cốc trà sữa pudding vừa mua được ở nhà ăn.

Hai người cùng nhìn các bạn học đang tập luyện dưới sân, vừa uống trà sữa vừa tán gẫu.

“Uống nhiều trà sữa quá, tớ phải đi vệ sinh đây.” Ngôn Tiểu Nặc bất đắc dĩ nói, buông cốc trà sữa xuống đi đến phòng vệ sinh.

Nhưng lúc cô đứng dậy lại vô tình làm rơi cặp sách của mình, tiếc là cô đi quá nhanh nên không phát hiện ra.

Phó Cảnh Dao chỉ đành nhặt lại đống đồ cô làm rơi, trong lúc vô tình nhìn thấy một tấm thẻ căn cước.

Cô gái bên trên là người mà cô vẫn quen thuộc, nhưng cái tên lại ghi là: Ngôn Tiểu Nặc.

Ngôn Tiểu Nặc, nếu như là Tiểu Ngôn, Phó Cảnh Dao cầm tấm thẻ căn cước trên tay, dường như đã hiểu ra điều gì.