Tổng Tài Bá Đạo Chiều Vợ Yêu

Chương 254




Ngôn Tiểu Nặc dúi đầu vào chăn, cắn chặt răng không nói gì, cô kiên quyết không đếm xỉa đến anh, cái tên bụng dạ hẹp hòi lại còn khó thuyết phục này.

Mặc Tây Quyết nắm lấy tay năm cửa, thử mở mấy lần nhưng đều không thể mở được, anh tức đến mức đi vòng vòng tại chỗ đến mấy vòng, lấy điện thoại gọi Duy Đức mang chìa khóa đa năng tới.

Anh cho rằng cô không dám và cũng sẽ không nhốt anh ở bên ngoài, vì thế anh trước nay không hề mang theo chìa khóa đa năng bên người, nhưng không ngờ hôm nay lại không hề có phòng bị trước bị cô nhốt ở bên ngoài như thế này.

“Ngôn Uyển Cừ, em được lắm!” Mặc Tây Quyết tức đến đá cửa.

Cánh cửa gỗ đỏ kiên cố vững chắc bị anh đá đến chấn động một chút, Ngôn Tiểu Nặc vẫn ôm chặt lấy chăn bông, nhắm tịt mắt nhất quyết không lên tiếng.

Sau khi quản gia Duy Đức vội vàng mang chìa khóa đa năng tới, cũng thấp thỏm lo sợ mà rời đi, thực sự không thể để lửa giận của hai con người này hất lên người mình.

Mặc Tây Quyết mạnh mẽ xoay chiếc chìa khóa đa năng, cánh cửa phòng ngủ lập tức mở ra, Mặc Tây Quyết tiến lên phía trước lật chăn của cô.

Mái tóc đen nhánh lòa xòa rối tung lên, cô vẫn giữ nguyên tư thế cuộc tròn, Mặc Tây Quyết lại vất chăn lên người cô ấy như cũ, lạnh lùng nói: “Em nghe đây, anh sẽ không bao giờ để Lục Đình quay lại, dù em có ầm ĩ với anh, thì anh cũng sẽ không để cho anh ta quay lại!”

Mỗi câu nói như một nhát doi da quất lên người cô, cô không kìm được mà run rẩy.

Nhìn cô không có chút phản ứng nào, ngữ khí Mặc Tây Quyết càng lạnh lùng, “Cháo hầm xong rồi, em tự đi ăn đi, còn để anh nhìn thấy em vì Lục Đình mà làm bản thân bị ốm, thì dù anh ta có ở Mĩ thì anh cũng vẫn sẽ xử lý anh ta”.

Ngôn Tiểu Nặc không nhịn nổi nữa, lập tức lật chăn ngồi dậy, lạnh lùng gào lên với Mặc Tây Quyết: “Mặc Tây Quyết, anh là cái đồ không thể thuyết phục”.

“Anh chính là không thể thuyết phục đấy, em làm gì được nào?” Mặc Tây Quyết ném chiếc chìa khóa trong tay xuống đất, “Ngôn Uyển Cừ, anh cảnh cáo em, đừng có lấy tình cảm của anh dành cho em để thử thách lòng kiên nhẫn của anh!”

Ngôn Tiểu Nặc tức đến mức chộp lấy gối trên giường ném về phía anh.

Mặc Tây Quyết dễ dàng tóm được chiếc gối đột nhiên bay tới ấy, vất xuống đất, ánh mắt mạnh mẽ tràn đầy lửa giận của cô đâm sâu vào trái tim anh.

Không còn một chút tâm trạng để tiếp tục nữa, chủ đề nói chuyện của cô và anh cứ luôn xoay quanh một người đàn ông khác, Mặc Tây Quyết cảm thấy sự kiên nhẫn của bản thân đã đạt đến đỉnh điểm rồi.

Ngôn Tiểu Nặc nhìn theo anh rời đi đầu cũng không ngoảnh lại, nỗi đau trong lòng khó mà diễn tả được bằng lời, sao lúc nào anh ấy cũng như thế, nhất quyết không tin tưởng cô, không chịu nghe cô nói rõ ràng?

Nước mắt không thể ngăn được cứ thế tuôn ra khỏi hốc mắt, cô lấy hai tay ôm lấy mặt, nước mắt từ kẽ tay chảy xuống.

Khóc mệt rồi, cũng đói rồi, cô đi ra phòng ăn, bát cháo trắng đặt ở đó đã nguội ngắt rồi, chỉ là để ở đó lâu quá, cháo đã kết lại thành một khối rồi.

Ngôn Tiểu Nặc múc một bát cháo khác, ăn một miếng.

Đây không thể gọi là nấu cháo được, cho nhiều nước quá, chỉ có thể gọi là cháo loãng, Mặc Tây Quyết muốn cùng cô ăn sao?

Bởi vì cô còn thấy anh mua về bánh màn thầu sữa, mặc dù cũng đã nguội thành bánh màn thầu đá rồi.

Anh đối tốt với cô, cô đều biết cả, nhưng tại sao anh không chịu lắng nghe cảm nhận của cô chứ?

Dù là một câu thôi cũng tốt.

Ngày mai là Tết Nguyên Đán, tối nay là tiệc rượu của tập đoàn Đế Quốc, trước đó anh còn đồng ý với cô là sẽ cùng đến dự tiệc.

Nhưng hôm nay, anh đã sớm dứt áo ra đi, chỉ để lại cô một mình ở cái biệt thự to tướng này ngẩn ngẩn ngơ ngơ ngồi đó.

Điện thoại bỗng nhiên rung động, Ngôn Tiểu Nặc nhìn, là một tin nhắn trên weibo.

Cô vuốt màn hình đế xem, là tin nhản Phó Cảnh Dao gửi cho cô, nội dung tin nhắn là anh C người thây nổi tiếng của Giản Minh, ngày 2 tháng 1 sẽ đến đây mở một buổi gặp mặt người hâm mộ, hiện tại có thể giật vé rồi!

Ngôn Tiểu Nặc và Phó Cảnh Dao đều là người hâm mộ cuồng nhiệt của anh C, vừa nghe thấy anh C đến, cô chớp mắt đã quên hết chuyện khiến đầu óc không vui vừa rồi, hứng phấn đến mắt sáng rực lên.

Vội vàng trả lời tin nhắn của Phó Cảnh Dao: Chúng ta,cùng giật, cố gắng giật lấy hàng đầu tiên, nếu giật được nhiều thì có thể bán cho người khác nữa.

Phó Cảnh Dao trả lời đương nhiên là chắc chắn rồi. Nhóm người hâm mộ anh € ở Trung Quốc rất đông, Ngôn Tiểu Nặc quyết định làm như thế thì chắc chắn làm thế nào cũng không thể lỗ được.

Chỉ có một điều, thời gian giật vé là một tiếng đồng hồ, cũng là mười giờ tối ngày hôm nay.

Nếu tối nay cô đi dự tiệc rượu của tập đoàn Đế Quốc, thì rất có khả năng cô sẽ bỏ lỡ mất cơ hội lần này.

Dù sao thì đêm nay Mặc Tây Quyết cũng sẽ không tới, cô cũng không có tâm trạng nào mà đi ngủ, đã thế thì giật vé cho rồi.

Ngôn Tiểu Nặc từ đầu đến cuối không hề cảm thấy mình đã làm sai điều gì, cô không thích vì nguyên nhân của bản thân mà liên lụy đến người khác, cô càng cảm thấy rằng cô không hề vì Lục Đình mà phản bội lại Mặc Tây Quyết.

Từ nhỏ đã không có bố mẹ, cô khát khao một gia đình hoàn chỉnh, khát khao có một ngày được cùng bố mẹ mình đoàn viên.

Lúc đầu cô cảm thấy bố mẹ của Lục Đình rất vô tình, lúc còn nhỏ như thế mà Lục Đình đã bị bố mẹ để một mình trong Liên Sơn, một mình dưỡng bệnh, trước nay cô chưa từng nhìn thấy vợ chồng nhà họ Lục đến thăm con trai.

Nhưng ngày hôm qua, ánh mắt oán hận của bà Lục và biểu cảm mất kiên nhẫn của Lục Thư Bình đã khiến cô cảm thấy thật ra vợ chông nhà họ Lục cũng quan tâm con trai mình, việc đó đã làm lay động suy nghĩ ban đầu của Ngôn Tiểu Nặc.

Từ từ sắp xếp rõ ràng mạch suy nghĩ của mình, Ngôn Tiểu Nặc thở ra một hơi thật dài, bản thân không hề sai, dù cho Mặc Tây Quyết có tức giận với cô như thế nào đi nữa, cô cũng tuyệt đối không thay đổi suy nghĩ của mình.