Tổng Tài Bá Đạo Chiều Vợ Yêu

Chương 36




Sau một tuần bắt đầu báo danh có thể tham gia sơ khảo rồi, sau khi thông qua sơ khảo người đạt giải nhất sẽ được nhận 8000 tệ tiền thưởng, vào vòng chung kết có thể nhận 2 vạn tiền thưởng, như vậy không những giải quyết vấn đề cấp bách hiện tại của cô, còn có tiền cho bà ngoại dưỡng sức.

Cô nhanh chóng đăng nhập vào hệ thống mạng của trường, điền thông tin cá nhân của mình lên, trên hệ thống hiện lên sáng ngày 30 đến phòng báo danh của trường nhận mẫu giấy điền sơ khảo.

Tâm trạng của Ngôn Tiểu Nặc tự nhiên tốt lên rất nhiều, tâm trạng tốt được giữ tới tận khi Mặc Tây Quyết quay về, thấy ánh mắt cô hiện lên niềm vui rạng rỡ tâm trạng của Mặc Tây Quyết cũng tốt lên rất nhiều.

“Một lần về nhà mà cũng có thể khiến em vui như vậy?”

Ngôn Tiểu Nặc cười: “Cũng được, cũng được.”

“Cũng được? em chỉ thiếu mỗi viết lên trán 4 chữ.”

“Tôi rất vui vẻ.” Mặc Tây Quyết tiện tay ôm cô vào lòng, “Hôm nay về sớm như vậy, anh còn nghĩ phải đi đón em cơ.”

Ngôn Tiểu Nặc đâu giám kể với anh chân tướng sự việc, chỉ cười: “Cũng không có chuyện gì nên về sớm thôi.”

Mặc Tây Quyết không nói gì, chỉ là trong lòng chợt có chút tò mò, con gái đã lâu không về nhà, nhà họ Ngôn ngay cả một bữa ăn cũng không giữ cô ở lại?

Nghe Duy Đức nói, nhà họ Ngôn nhận được đơn hàng lớn thích thú hết mức, còn nghĩ rằng miếng bánh trên trời tự nhiên rơi xuống, những việc khác thì không nói làm gì, thậm chí ngay cả tình hình của con gái cũng không hỏi qua một câu.

Nghĩ đến đây, trong lòng Mặc Tư Quyết lạnh lùng hừm một tiếng, ngắm nụ cười trên gương mặt nhỏ của cô, trong lòng có chút thương sót, bất giác ôm chặt lấy cô.

Cánh tay của anh ôm chặt lấy eo cô, nhiệt độ cuồn cuộn của anh truyền qua chiếc váy mỏng cô đang mặc đi vào người cô, tim cô bất giác càng đập nhanh.

Gương mặt nhỏ trắng nõn của cô dần dần trở lên đỏ ửng, đẹp như ánh đèn hổ phách, đôi mắt của Mặc Tây Quyết xuyên vào ánh lửa đỏ, đôi môi mỏng của anh đã đặt lên môi của cô.

Không gian càng lúc trở lên nóng bỏng, Ngôn Tiểu Nặc mở đôi mắt sáng như pha lê ra ậm ừ nói: “Em, em đi nấu cơm đây!”

Môi của Mặc Tây Quyết nhếch lên không nói gì, chỉ nhìn dáng vẻ ngại ngùng của cô,

Đôi mắt đỏ rực như muốn biến cô tan chảy ra vậy.

Ngôn Tiểu Nặc chỉ thấy nếu còn nhìn vào ánh mắt của anh lần nữa chắc tim cô sẽ nổ tung ra, vội vàng chạy vào nhà bếp, một mạch uống hết hai cốc nước to, uống ngụm to miệng căng ra mới cảm thấy thoái mái hơn chút.

Trên mặt vẫn rất nóng, toàn thân toả nhiệt, cô cầm điều khiển điều hoà chỉnh nhiệt độ giảm xuống thêm hai độ, sự mát lạnh của căn phòng làm cô trấn tĩnh lại.

Cô nấu vài món ăn, đang định gọi Mặc Tây Quyết qua ăn cơm thì nhìn thấy anh đang quay lưng nói chuyện điện thoại.

“Hành lý không cần thu dọn nữa, trong lâu đài đều chuẩn bị cho em hết rồi, trực tiếp đến là được.”

“Ừm, trước khi lên máy bay báo anh một tiếng.”

“Ngốc ạ. Anh bận đến đâu cũng phải đến đón em.”

Giọng điệu hoàn toàn rất dịu dàng, gương mặt tràn đầy âu yếm, Ngôn Tiểu Nặc hít một hơi sâu, bưng bát lên một mình ăn cơm.

Mặc Tây Quyết còn dặn dò vài câu, mới trở lại như bình thường, anh thấy cô đưa mắt xuống đang ăn cơm, co mày lại trách yêu: “Sao lại không gọi anh ăn cùng?”

“Ồ, em thấy anh đang nói chuyện điện thoại, nên mới không gọi anh” Ngôn Tiểu Nặc ngước mắt lên, cố gắng ra vẻ làm cho giọng điệu bình thường.

Mặc Tây Quyết gật đầu, không không giải thích thêm điều gì, ngồi xuống ăn cùng cô, “Tay nghề càng ngày càng cao rồi.”

Khoé miệng của Ngôn Tiểu Nặc nhích lên một chút như lúc cười lúc không, “Cũng bình thường thôi.”

“Ngôn Uyển Cừ, sau này em phụ trách ăn cơm cùng anh.” Mặc Tây Quyết đột nhiên nói ra một câu.

“acc…c.” Ngôn Tiểu Nặc đang lúc uống canh, đột nhiên bị ngữ khí của anh doạ sợ, nghẹn đến cả mặt đỏ lên.

Mặc Tây Quyết vội vàng đặt bát đũa xuống, đứng dậy vỗ lưng cô, rồi rót nước cho cô.

Ngôn Tiểu Nặc khó khăn lắm mới thở bình thường trở lại, ưống hai ngụm nước, chưa kịp nói lời gì, giọng Mặc Tây Quyết kèm theo chút giận dỗi ghé cạnh vào tai cô, “Ngôn Uyển Cừ, anh thấy em thực sự là ngốc hết mức rồi, ăn cơm thôi cũng không từ từ được sao? Ngộ nhỡ bị nghẹn mà chết thì làm sao?”

Cách nói chuyện của người đàn ông này luôn kiểu như vậy, Ngôn Tiểu Nặc chán không muốn nói, cô phụ trách ăn cơm cùng anh? Vậy anh có bản lĩnh lúc cô không ở đây nhịn ăn xem! Cho anh chết đói !

Chỉ là nghĩ trong lòng như vậy, nhưng cô lại không giám nói trước mặt anh ấy, chỉ trả lời một tiếng: “Em biết rồi.”

Sắc mặt của Mặc Tây Quyết mới tốt hơn chút.

Trong nháy mắt đã đến ngày 30, Mặc Tây Quyết sáng sớm đã ra ngoài, khoác lên người chiếc áo màu xanh đậm, chiếc quần dài màu đen mặc lên đôi chân dài thẳng tắp mà lại rắn chắc, bộ tóc màu hạt dẻ đậm của anh làm cho ngũ quan của anh càng trở nên tuấn tú thanh thoát, chiếc kính dâm màu đen càng làm cho bản chất vốn cao quý của anh càng trở lên thần bí và khí chất.