Tổng Tài Bá Đạo: Ép Phải Yêu

Chương 60: 60: Nghi Ngờ






“ Bạc Nhược ”.
Helen giữ chặt lấy hai tay cô, hét lớn.

Hắn đánh mắt nhìn vị bác sĩ kia, người kia hiểu chuyện liền lui ra ngoài, cho họ không gian riêng.

Lúc này tầm mắt của Helen mới lại rơi xuống người Bạc Nhược.
“ Em bị điên rồi sao ? Nói cho hắn ta biết thân phận của Tiểu Hoạ ? Bạc Nhược, em bình tĩnh lại đi ”.
“ Bình tĩnh thế nào ? Tiểu Hoạ bây giờ cần phẫu thuật gấp.

Hơn nữa thân phận của con bé em có nói dối Vô Kỵ sao ? Hắn chính là ba ruột của nó ! ”.
Ba năm trước, đứa bé mà Bạc Nhược mang trong bụng không phải là con của Helen mà là con của Vô Kỵ.

Chỉ vì muốn Tiểu Hoạ có thể bình an sống qua ngày, cô và Helen đã làm một cuộc giao dịch.

Hắn giúp cô giấu thân phận của Tiểu Hoạ, cô làm việc cho hắn, một công việc thấm đầy máu tươi.
“ Em nghĩ hắn ta sẽ tin sao ? Bạc Nhược, anh nhất định sẽ tìm được tuỷ thích hợp cho Tiểu Họa, em đừng manh động ”.
Helen cố gắng đè nén giọng nói của mình cho thấp xuống.

Hắn không muốn phải nổi nóng với cô.


Nhưng quyết định này của Bạc Nhược gần như đã khiến hắn phát điên.

Nói cho Vô Kỵ thân phận của Tiểu Hoạ đồng nghĩa với việc Bạc Nhược sẽ rời xa hắn ngày càng sớm.

Hắn vừa nhận ra tình cảm của mình với cô, tuyệt nhiên không thể cho phép cô rời xa hắn.
“ Con của em đợi không nổi nữa rồi ”.
Bạc Nhược kích động đứng dậy rời khỏi xe lăn.

Bởi vì thân thể của cô vẫn còn suy nhược nên trước khi đến đây Helen nhất quyết ép cô ngồi lên nó.
“ Bạc Nhược, chuyện này em phải quyết định thật kỹ.

Nếu như Vô Kỵ cố chấp không tin tưởng, cái gì mà Tiểu Hoạ phải trả sẽ rất lớn ”.
“ Không ! Không ! Hắn nhất định phải tin tưởng ”.
Tiểu Hoạ là con của Vô Kỵ, điều này chính là sự thật, còn gì đáng phải hoài nghi ?
“ Bạc Nhược ”.
“ Helen, người ngoài có thể không hiểu nhưng anh làm sao không hiểu Tiểu Hoạ đối với em quan trọng đến mức nào ? Em đã từng trải qua nỗi đau như xé vào da thịt, Helen, xin anh đừng cản em nữa ...!”.
Chỉ cần có thể cứu được Tiểu Hoạ, dù phải hạ mình với ai Bạc Nhược cô đều có thể đồng ý.
\[ ...!\]
“ Nghe nói em muốn gặp tôi ? ”.
Nghe thấy giọng nói quen thuộc, Bạc Nhược liền điều chỉnh xe lăn xoay lại.

Cô đợi Vô Kỵ cả một buổi chiều, bây giờ anh mới đến.

Trời ngoài kia đã chuyển tối, có lẽ ngày mai phải là một ngày âm giống như tương lai của hai mẹ con cô, những vì sao sáng lấp lánh sớm đã bị mây đen che khuất.
“ Nếu anh đáng ứng một nguyện vọng của tôi, tôi liển trở về bên cạnh anh ”.
Không vòng vo, Bạc Nhược trực tiếp đi thẳng vào vấn đề.
“ Em muốn tôi đáp ứng thứ gì ? ”.
“ Tôi muốn anh hiến tuỷ cứu sống con gái tôi ”.
“ Không thể nào.

Bạc Nhược, em đừng lấy lý do bởi vì em nên nhớ tôi có đủ cách để khiến em quay trở về bên cạnh tôi.

Em dựa vào đâu cầu xin tôi cứu con của em với người khác ? ”.
Vô Kỵ bật cười, nhẫn tâm từ chối.

Lời nói của anh đã khiến cho tia hi vọng trong đáy mắt Bạc Nhược bị dập tắt.

“ Nếu tôi nói với anh Tiểu Hoạ là con của anh thì sao ? ”.
Vô Kỵ dường như không hề bất ngờ với câu nói này của Bạc Nhược.

Sắc mặt một chút biến đổi cũng không có.
“ Nhược Nhược, em không thể chỉ vì muốn tôi cứu nó mà đổi trắng thành đen ”.
“ Tôi nói chính là sự thật.

Nhớ không ? Cái lần mà anh đồng ý cho tôi rời đi, rồi lại cứu tôi kết quả khiến vết thương trên người anh bị nhiễm trùng nặng.

Anh đưa được đến bệnh việc, được cứu, hôn mê sâu.

Trùng hợp khi ấy Diễn Phong phải đi công tác, tôi thay anh ta chăm sóc anh ba ngày.

Trong ba ngày ấy tôi và anh đã phát sinh quan hệ ”.
Bạc Nhược vốn dĩ không hề hối hận khi một lần nữa cùng Vô Kỵ phát sinh quan hệ bởi vì ông trời đang ban tặng cô một Tiểu Hoạ đáng yêu.

Mất đi đứa con đầu lòng, cô sống không khác gì một người đã chết, là Tiểu Hoạ, con bé giống như một cánh cửa cứu đỗi cuộc đời của cô.
Vô Kỵ có phần trầm ngâm.
“ Để cứu được đứa con hoang ấy, em đúng là tốn không ít công sức ”.
“ Anh có thể gọi điện cho Diễn Phong để kiểm chứng rằng khi ấy có phải người chăm sóc anh là tôi ? ”.
“ Diễn Phong đích thực có thể kiểm chứng chuyện này nhưng anh ta có thể kiểm chứng chuyện em và tôi quan hệ ? ”.
Lần này Bạc Nhược im bặt.

Sự hoài nghi của Vô Kỵ đã khiến trái tim cô tàn nát.

Luôn miệng nói gì có tình cảm với cô nhưng một chút tin tưởng dũng không nỡ dành cho cô.

“ Giấy xét nghiệm trên giường bệnh, anh tự mình xem ”.
“ Không cần xem.

Bản tính của em tôi còn không rõ sao ? Cố chấp để cứu một người, quá khứ em chống đối tôi để cứu Giác Mạc Thiên, lần này chỉ vì muốn cứu đứa con hoang kia nên thủ đoạn gì cũng có thể làm được ”.
“ Vô Kỵ ! ”.
Banc Nhược tức giận hét lớn tên anh.

Helen nói không sai, người đàn ông này mắc bệnh đa nghi rất nặng, chữa không nổi.
“ Nếu đã không đồng ý với điều kiện của tôi, anh có thể cút rồi ”.
“ Nhược Nhược, lần này em lừa tôi, phải trả giá ”.
“ Tôi không có lừa anh.

Tiểu Hoạ chính là con ruột của anh ”.
Một luồng nguy hiểm ập tới.
“ Tôi khiến nó chết, em thấy thế nào ? ”.
“ Nó là con của anh đấy.

Thật sự là con của anh đấy ”.
“ Nếu nó thật sự là con của tôi tôi cũng khiến nó chết bởi vì nó lớn lên trong vòng tay của người đàn ông khác ”.