Tổng Tài Cùng Tổng Giám Ôn Nhu Của Mình

Chương 31: Ai Nhận Thua Là Chó






Khi Diệp Đồng thức dậy, mở mắt ra đập vào mắt là trần nhà quen thuộc, say rượu mới tỉnh ý thức vẫn còn mơ hồ nhưng không có đau đầu như muốn nứt ra, chỉ có ký ức vẫn như mới đây, bởi vì cô nằm mộng-một giấc mộng khiến cô hả lòng hả dạ.

Cô nhớ kỹ trong mộng, cô nhìn thấy Lâm Túc, Lâm Túc như con cừu nhỏ ngoan ngoãn nghe lời, còn cô hóa thân thành đại hôi lang ăn cừu nhỏ, cô hung hăng cắn một trận, rất hả giận cũng rất vui vẻ.

Nhất là nhớ tới dáng vẻ Lâm Túc thê thảm kêu la đau đớn, Lâm Túc trước nay lạnh nhạt phải hướng cô cầu xin tha thứ, nào còn cái hình tượng đoan chính gì, cho dù chỉ là nằm mơ, ức hϊế͙p͙ ngược đãi cáo già, ngẫm lại Diệp Đồng hãnh diện, thể xác và tinh thần quả thật cực kỳ sảng kɧօáϊ.

Cảnh trong mơ quá chân thật, Diệp Đồng cẩn thận nhớ lại thưởng thức các chi tiết trong đó, đặt mình vào trong cuộc và cảm thấy như thật sự đã xảy ra.

Cứ nằm như vậy mấy phút, ký ức của tối qua như thủy triều dâng lên, dần dần rõ ràng, mũi Diệp Đồng khẽ động, cô kéo chăn đơn ngửi một cái, ngay cả gối đầu và chăn đều mang theo mùi hương quen thuộc không thuộc về cô! Mùi hương quen thuộc! không thuộc về cô vậy là mùi của ai, Diệp Đồng ngửi ngửi, cô chợt ngồi dậy, là mùi trêи người Lâm Túc?!Một ý niệm đáng sợ nảy sinh trong đầu, nó cứ quanh quẩn hiện lên trong đầu Diệp Đồng.

Cô nhớ ra rồi, tối qua cô cùng Kỷ Hoài Thu ở quán bar uống nhiều, Lâm Túc chợt xuất hiện, sau đó Kỷ Hoài Thu muốn đưa cô về nhà nhưng bị Lâm Túc ngăn lại, cuối cùng hình như là Lâm Túc đưa cô về nhà?Ký ức vừa khôi phục, trong tầm mắt Diệp Đồng phút chốc hiện lên một dáng người, sofa bên cạnh cách đó không xa hình như có người! Lúc này quay đầu nhìn lại, gương mặt có hóa thành tro thì cũng nhận ra kia không phải Lâm Túc thì là ai!Lâm Túc đang đắp cái chăn mỏng, nhắm mắt như còn đang ngủ, gò má bên phải hướng xuống phía dưới nên Diệp Đồng liếc mắt nhìn dấu răng tươi đẹp chói mắt trêи mặt Lâm Túc, so với vị trí ở trong mộng cô cắn Lâm Túc cũng không chênh lệch lắm, ngay cả dấu răng cũng giống nhau như đúc, cô bất ngờ bị dọa, theo bản năng kéo chăn che chặt ngực dựa vào tủ đầu giường.

Nhất định không phải thật, cảnh tối hôm qua cô cắn Lâm Túc căn nhất định chỉ là mộng! Diệp Đồng nhìn chằm chằm Lâm Túc, giơ tay lên nhéo mặt mình, nhéo đỏ cũng không cảm thấy đau, lại hung hăng cắn lên mu bàn tay của mình, dùng sức mà cắn xuống, đau đến suýt chút nữa kêu thành tiếng.

Muốn tới thì tới thôi, Diệp Đồng chậm chạp một hồi lâu mới chấp nhận sự thật, cô co ngón trỏ, buồn bực gõ lên giữa lông mày.

Tối hôm qua đúng là Lâm Túc đưa cô về nhà, cắn Lâm Túc không phải nằm mộng.

Quả nhiên không thể uống rượu, sẽ hỏng việc, uống say cắn người-thói quen xấu này vẫn chưa đổi được.

Diệp Đồng ngồi trêи giường, yên lặng nhìn chằm chằm dấu răng trêи má trái Lâm Túc, cô nhớ kỹ bản thân liên tục cắn cả cánh tay và ngón tay! Không thể nghĩ quá chi tiết, vì vừa nghĩ Diệp Đồng lại xấu hổ và giận dữ không ngừng, cắn mặt Lâm Túc để cho người ta không còn mặt mũi gặp người, cô cảm thấy cô mới không có mặt mũi gặp người, tự nhiên cô cắn bạn gái cũ một trận, hai tay Diệp Đồng che mặt, lòng bàn tay chậm rãi truyền tới cảm giác nóng bỏng.


Cô mặc áo ngủ, nguyên vẹn, lại nhìn Lâm Túc mặc quần áo của mình, Diệp Đồng thấy may mắn không có xảy ra chuyện gì, không thì cô có nhảy sông Hoàng Hà cũng không rửa sạch.

Mấy phút sau, Diệp Đồng thu hồi cảm xúc rối loạn, Lâm Túc chỉ đưa cô về nhà thôi mà, không cần miên mang suy nghĩ, sẽ làm hỏng ngày cuối tuần hiếm có, chờ Lâm Túc thức dậy, cảm ơn người ta một phen, về phần bị cô cắn thành bộ dạng thê thảm như vậy! Lần này hay rồi, tự tìm, vừa thiếu cáo già một cọc nhân tình, lại còn! Diệp Đồng xoa xoa giữa lông mày, vén chăn lên xuống giường mang dép, bước tới cạnh sofa, cúi người nhặt tấm chăn rơi xuống một nửa, cẩn thận đắp lên tới cổ Lâm Túc.

Dựa theo tính cách Lâm Túc, thật ra không cần đoán, Diệp Đồng cũng hiểu rõ trong lòng, Lâm Túc không thể nào thành thật nằm ở sofa ngủ một đêm.

Ván đã đóng thuyền, chứng cứ vô cùng xác thực, không phải thì sao gối đầu và chăn của cô có mùi hương trêи người Lâm Túc, cáo già này nhất định sợ cô biết đã ngủ trêи giường sẽ tức giận, trước tiên ngủ trêи giường sau đó mới chạy đi ngủ trêи sofa, ngẫm lại Diệp Đồng cảm thấy hay là bỏ đi, xem như Lâm Túc đưa cô về lại bị cắn đến thảm thương như vậy, không vạch trần người kia.

Cũng không biết Lâm Túc ngủ sofa bao lâu, Diệp Đồng giơ tay sờ trán Lâm Túc cảm giác không nóng không lạnh, cô cầm điều khiển điều hòa chỉnh nhiệt độ, Lâm Túc bận rộn công việc ít vận động, sức miễn dịch kém, rất dễ cảm mạo.

Lâm Túc nằm trêи sofa nghiêng người ngủ, Diệp Đồng cúi đầu nhìn Lâm Túc, quay đầu qua chỗ khác lại quay lại, bất đắc dĩ khẽ thở dài, cô ngồi xổm xuống hai người mặt đối mặt, nhân lúc Lâm Túc còn chưa tỉnh, nhân lúc Lâm Túc không biết, cô nhìn kỹ dung nhan đang ngủ kia, ánh mắt lướt qua mỗi chỗ bị cắn, thật lâu rồi cô không có nghiêm túc như vậy nhìn người kia.

Người phụ nữ trước mặt cô sắp 36 tuổi, thật sự không còn trẻ nhưng năm tháng không có lưu lại vết tích trêи gương mặt đó, không thấy nếp nhăn, khóe mắt nhắm lại vẫn trơn bóng, da thịt trắng trẻo thuần khiết như tuyết.

Cô đã từng bị Lâm Túc thuyết phục, bất kể khí chất nhã nhặn bên ngoài hay phong thái nội liễm của Lâm Túc cùng với sự tự tin trưởng thành đều hấp dẫn cô cực mạnh, hấp dẫn cô ngày càng đến gần.

Biết rõ khoảng cách giữa hai người chênh lệch rất lớn, cũng từng xoắn xuýt bối rối.

Đối với Lâm Túc chủ động tỏ rõ thành ý với cô, cô không có cách nào quay lại chỉ có thể hãm vào, sau khi dung hòa bên nhau rồi lại xa nhau, cuối cùng vẫn bị khuất phục thương thích đầy mình.

Nhưng tổn thương chính là tổn thương, sao có thể ổn chứ?Diệp Đồng nhìn dấu răng trêи mặt Lâm Túc, nhất thời chỉ có không nỡ và chua xót trong lòng.

Cô hơi do dư hạ tay xuống, dùng ngón tay nhẹ nhàng xoa lên khối da thịt lồi lõm kia, dấu răng rất sâu, sợ là khó biến mất.

Cũng xem như tai bay vạ gió?Không dừng trêи mặt, Diệp Đồng nhìn thấy mỗi ngón tay phải của Lâm Túc ít nhiều đều có dấu răng, vẻ mặt phút chốc trở nên nhiệm màu.

Điều này do chuyện phiền lòng gì, Diệp Đồng không dám nhìn tiếp nữa, vội vàng đứng lên nhìn thời gian đã qua 6 giờ, Lâm Túc tùy thời sẽ tỉnh, cô cũng không muốn lúc Lâm Túc mở mắt liền thấy cô, quá ngượng ngùng, đặc biệt là trải qua chuyện tối qua.

Không chỉ Lâm Túc là kẻ phiền phức, Kỷ Hoài Thu cũng là là kẻ xấu gây rắc rối.

Nhân lúc cô uống nhiều dám hôn cô.

Diệp Đồng ngẫm lại bị Kỷ Hoài Thu chọc giận mà cười, gọi điện cho Kỷ Hoài Thu không có bắt máy, hẳn là chưa ngủ dậy, gởi tin khẩn cho Kỷ Hoài Thu "Nhận tội chịu đòn" rồi đi vào phòng tắm tắm rửa trước.

Nhất định phải bứt hơn mười cọng tóc của tên kia!Trước khi chưa được triệu tập về thành phố S nhậm chức, Diệp Đồng ở tập đoàn con của XM giữ chức vị tổng giám tài vụ, Lâm Túc bởi vì liên quan đến công việc mà tới thành phố của cô, hai người xem như 3 năm chưa có gặp mặt.

Lần nữa gặp lại nhau, Diệp Đồng biết được nỗi khổ năm ấy vì sao Lâm Túc tuyệt tình với cô, ở trước mặt Lâm Túc không thể kiềm nén cảm xúc suy sụp, phát tiết những oán hận nhiều năm, cũng từ chối ý định muốn tái hợp của Lâm Túc, mà lần này hợp tác cô đã sớm chuẩn bị xong tâm lý đối mặt với Lâm Túc, cho nên mới biểu hiện cực kỳ bình tĩnh tự nhiên.

Trêи thực tế, cô đã quen cuộc sống một mình, dù cho sự nghiệp và cuộc sống cùng phương diện tình cảm cũng không cần người khác.

Công việc của cô rất thuận lợi, cuộc sống độc lập, không thiếu tình cảm, hoàn toàn có thể chăm sóc chính mình, cần gì phải giẫm lên vết xe đổ?Xem như hai người gặp lại nhau lần nữa, chỉ nhấc lên chút gợn sóng mà thôi.

Vì vậy, Lâm Túc giả ngủ rốt cuộc tỉnh, cô mới vừa đi vào phòng tắm liền nghe được giọng Diệp Đồng truyền ra, kiên định:"Rời xa cáo già, bo bo giữ lấy mình cả đời trôi chảy, Diệp Đồng cô phải nhớ kỹ, cứ như vậy, ai chịu thua là chó.


"Vừa dứt lời, Diệp Đồng quay người lại, bất ngờ đối diện với đôi mắt sâu thẳm của Lâm Túc.

"! ""Diệp tổng giám, chào buổi sáng.

"Lâm Túc có phải đã nghe thấy lời của cô không, Diệp Đồng cũng không biết nhưng nhìn vẻ mặt cười như không cười kia, Diệp Đồng cười có chút xấu hổ, lỗ tai đỏ lên, cô muốn tìm lỗ đất chui xuống.

Chỉ là xấu hổ trong nháy mắt, sớm đã chuẩn bị xong tâm lý đối mặt với Lâm Túc, Diệp Đồng gật đầu, ung dung trả lời người kia một câu: "Chào buổi sáng.

", chỉ chỉ túi bên cạnh, "Đã chuẩn bị cho cô rồi, bàn chải mới kem đánh răng mới, cô rửa mặt đi.

"Từ trong phòng tắm đi ra, Diệp Đồng cực kỳ phiền muộn, hận không thể trở lại ngày hôm qua kéo chính mình ra khỏi quán bar và tát cho mấy tát để tỉnh táo, nếu không đi quán bar cũng sẽ không gặp Lâm Túc! Mà Lâm Túc cũng thở phào nhẹ nhõm, bởi vì phản ứng của Diệp Đồng không quá giống như trong tưởng tượng, nhưng cũng nằm trong dự liệu, chí ít không có vội vàng truy hỏi điều gì, chỉ là nghĩ tới chút nữa người kia lại muốn ra sức kéo ra khoảng cách với mình, Lâm Túc nhìn tay phải, ánh mắt dần dần lãnh đạm.

"Ai chịu thua người đó là chó.

" Lâm Túc nhỏ giọng lẩm bẩm, cô ngẩng đầu nhìn chính mình trong gương: "Tôi nhận thua trước được không?"Đáng tiếc vẫn là không.

Rất nhiều chuyện chưa có tháo gỡ, khúc mắc năm đó như gai nhọn cắm rễ tận sâu trong đáy lòng Diệp Đồng, cũng lâu như vậy với tính cách Diệp Đồng bướng bỉnh sẽ không dễ dàng quay đầu lại, cũng giống như lời Diệp Đồng vừa nói.

Đêm qua đi, ngón tay không còn đau như lúc đầu, nhưng duỗi thẳng vẫn có thể mơ hồ cảm thấy đau, suýt chút nữa ngay cả cầm bàn chải đánh răng cũng cầm không vững, đêm qua Diệp Đồng mà dùng thêm chút lực nữa, bàn tay phải này thật sự bị cắn thành tàn phế luôn, không dễ dàng chịu đựng cho đến khi rửa mặt xong, Lâm Túc ra khỏi phòng tắm.

"Cô qua đây, giúp cô xoa.

" Diệp Đồng ngồi ở phòng khách nghe thấy tiếng bước chân liền quay lại, tay bóc vỏ trứng không có ngừng.

Cô ngẩng đầu nhìn Lâm Túc, ánh mắt quét một vòng gương mặt kia, bên trái là dấu răng đỏ tươi chói mắt đối lập với da thịt trắng noãn, lại kết hợp với gương mặt thản nhiên kia, cảm giác trái ngược quá nhiều nên có chút buồn cười, mang theo dấu răng này ra ngoài, đường đường là tổng tài tập đoàn còn mặt mũi gì nữa.

"Cái này có được không?" Lâm Túc ngồi ở bên cạnh Diệp Đồng, nhìn trứng ra trong tay Diệp Đồng.

Diệp Đồng trả lời:"Được.

"Trêи bàn trà đặt một cái chậu đựng mấy quả trứng gà luộc nóng, Diệp Đồng bóc một quả đưa cho Lâm Túc, Lâm Túc dùng tay trái nhận lấy, quay đầu nhìn Diệp Đồng:"Đây là em cắn, em có chịu trách nhiệm không??""Biết tôi uống say sẽ cắn người, vì sao không tránh đi?" Diệp Đồng tránh nặng tìm nhẹ, vừa bóc trứng vừa hỏi ngược lại Lâm Túc.

"Là em nhào tới.

""Tôi cản cũng cản không được, nên bị cắn.

"Giọng Lâm Túc yếu ớt, ánh mắt nhìn sang đầy ấm ức, Diệp Đồng lúng túng, hình như chính là cô bắt lấy Lâm Túc rồi cắn, cô nhanh chóng quay mặt qua chỗ khác tránh né ánh mắt của Lâm Túc, đổi chủ đề:"Tối hôm qua sao cô ở quán bar Thời Manh?""Trùng hợp, tôi và lão bản quán bar Thời Manh là bạn.

" Lâm Túc tay trái cầm trứng xoa mặt, đơn giản giải thích: "Thấy em uống nhiều, Kỷ Hoài Thu cũng say, nên đưa em về.

"Lời giải thích của Lâm Túc trước sau đều rất hoàn mỹ, không thể tìm xương trong trứng gà, đen cũng có thể nói thành trắng, trêи đời này nào có chuyện trùng hợp như vậy, nếu hai người đều say, chỉ đưa cô vậy sao không đưa Kỷ Hoài Thu về?"Lâm tổng, thật sự xin lỗi, cắn cô thành như vậy.

" Giọng Diệp Đồng xin lỗi đầy chân thành, thiếu nhân tình nhưng lời khách sáo không thể thiếu, cô chống lại ánh mắt Lâm Túc nhìn sang, nghe người kia hỏi một câu:"Hôm nay tôi có thể tới tối mới ra ngoài không?"Diệp Đồng sừng sốt, Lâm Túc mím môi:"Tối rồi sẽ đi vì không còn mặt mũi gặp người.


"Câu "Không còn mặt mũi gặp người" từ miệng Lâm Túc nói ra giống như đang chỉ trích cô, Diệp Đồng nhớ tới tối qua lúc cắn Lâm Túc, giận quá phản cười:"Vậy cô ở lại ăn cơm chiều, coi như tôi đền bù chút chút cho cô, chờ trời tối cô trở về.

"Lâm Túc gật đầu:"Được.

"Bóc xong trứng gà, Diệp Đồng nhìn thấy Lâm Túc dùng tay trái cầm trứng gà xoa dấu răng, tay phải đặt trêи chân động cũng không động được.

"Tôi giúp cô.

"Biết tay phải Lâm Túc cũng bị cắn, cô kéo tay trái Lâm Túc xuống, cầm trứng gà ấm nhẹ nhàng dán lên mặt Lâm Túc, mơn trớn qua lại dấu răng trêи mặt người kia, cô nhìn dấu răng khi sâu khi cạn, nhẹ giọng hỏi:"Đau không?"Lâm Túc lắc đầu:"Không đau.

"Điển hình vẫn mạnh miệng.

Diệp Đồng mới không tin nhưng cũng không nói gì, cẩn thận giúp người kia xoa mặt:"Ngày mai phải đi xưởng trang phục, bộ dạng này của cô có thể đi không, hay là cô đừng đi, tự tôi đi là được.

"Dù sao đi nữa Lâm Túc vẫn rất chú trọng hình tượng bên ngoài, hạng mục A do cô chịu trách nhiệm, hành trình lần này đối với Lâm Túc cũng không quá quan trọng, Diệp Đồng cho rằng người kia không đi nhưng không ngờ người kia lại kiên trì muốn đi.

Đi thì đi thôi, dù sao mang dấu răng ra ngoài không phải cô.

Trứng gà lạnh, Diệp Đồng lại đổi, cô luộc 10 trứng, phải sớm làm cho mặt cáo già khôi phục lại, nếu không lưu lại dấu vết này cũng đồng nghĩa với hủy dung, vậy cũng không hay.

Dấu răng chỉ cần không dùng nhiều sức cơ bản chỉ mấy ngày nữa sẽ biến mất, lúc Diệp Đồng vén ống tay áo Lâm Túc lên, da thịt trơn nhẵn bị cắn có sâu có cạn có lồi có lõm, quả thật không đành lòng nhìn thẳng, sau này thật sự không được uống say nữa.

Ân tình này thiếu quá nhiều, cáo già cũng thật sự không ngăn cản cô, cứ như vậy để cho cô cắn, Diệp Đồng thầm nghĩ, lại nghe Lâm Túc hỏi:"Vì sao uống rượu, đã xảy ra chuyện gì sao?""Không có.

"Tay Diệp Đồng chợt dừng lại, nhìn Lâm Túc quay đầu nhìn về phía cô, thu lại cảm xúc trong đáy mắt, khóe môi khẽ cong lên thành nụ cười, đối với người kia lắc đầu, việc này đã qua lâu như vậy cũng cho qua đi, nhắc lại cũng chỉ tăng thêm phiền phức.

Lâm Túc nhìn Diệp Đồng: "Sau này ít uống rượu lại, không thấy người trước kia đưa em về nhà, đừng nên uống say, không an toàn.

""Được, tôi biết rồi.

"Một câu chặn lại câu tiếp theo, Diệp Đồng cũng không muốn kéo câu chuyện về phương diện cá nhân, Lâm Túc có thể giả bộ hồ đồ che giấu sự thông minh, cô cũng có thể, đồng thời cắt đứt tất cả khả năng.

Hiếm khi lúc tỉnh táo cả hai có thể ở bên nhau, Lâm Túc nhìn Diệp Đồng giúp cô xoa mặt và cánh tay, cũng không nguyện cùng cô kéo gần quan hệ, mấy lần muốn nói lại thôi, rất nhiều lời chẳng biết nói ra như thế nào.

.