Tổng Tài Daddy: Cưng Chiều Vợ Yêu Vô Hạn

Chương 18: Hôn sự của anh? Vy Vy đau lòng




Sau khi nhận nuôi Thần Thần, Hạ Vy Vy và cậu dọn tới biệt thự.

Tình hình về sức khoẻ của cô đã ổn, anh cũng bắt tay chu tâm vào công việc ở công ty. Hạ Vy Vy vì thấy ở nhà nhàm chán nên cô đi cùng với

anh, Thần Thần thì được Lăng Hoa chơi cùng cậu mỗi ngày.

Lăng Phong phản đối sự hiện diện Hạ Vy Vy nhưng cũng đành chịu vì đây là quyết định của Lăng lão phu nhân. Ông làm con không thể làm càn với

bà.

Anh mặc kệ Lăng Phong đồng ý hay không đồng ý, vốn dĩ anh cũng chẳng để ông là người một nhà.

Lăng thị.

Lăng Ngạo Thiên ôm lấy cô: "Em đang mang thai, sao lại không chịu ở nhà với Thần Thần." Anh hỏi.

Cô cười, cô sờ lên mặt Lăng Ngạo Thiên: "Em cảm thấy mình nên lên

công ty làm, em là trợ lí mà." Anh cau mày: "Đó là chuyện khác, vì bây

giờ em phải ở nhà dưỡng thai. Anh không thể để em và con có bất trắc

gì."

Hạ Vy Vy nhìn anh, cô lắc đầu điềm tĩnh trả lời: "Em bây giờ bụng

chưa lớn em muốn làm ở công ty, đợi đến khi bụng lớn em sẽ ở nhà dưỡng

thai." Cô đứng dậy, lấy cà phê cho anh, cô đặt xuống bàn. Anh nói: "Được được, nghe em, nghe em. Anh cũng chịu em rồi." Anh đau đầu đặt tay lên

trán. Cô tới gần anh xoa trán cho anh, cô cười thầm: "Anh làm việc nên

chú ý đến thời gian, thức trễ quá không tốt."

Lăng Ngạo Thiên nhắm mắt: "Ân! Lão bà nói anh sẽ nghe." Anh mở mắt

nắm tay cô: "Tại sao mấy ngày rồi em còn chưa chịu đi đăng ký kết hôn

với anh." Cô kinh ngạc, cô tưởng anh đã quên nhưng bây giờ nghe anh nhắc đột ngột như vậy, cô cười: "Ngày mai chúng ta sẽ đi, hôm nay em định

nói nhưng nghe anh nhắc đến em rất vui."

Lăng Ngạo Thiên cười hài lòng: "Được.".Đột nhiên cửa đẩy vào, Tống

Thành tiến đến nói: "Tổng giám đốc, Lăng lão gia đến tìm ngài."

Anh cau mày, 3 từ Lăng lão gia đó hễ cứ nhắc đến làm anh cảm thấy

không thoải mái. Cô thấy anh như vậy liền nắm lấy tay anh: "Bá phụ đến,

anh nên gặp mặt ông." Lăng Ngạo Thiên thấy cô nói vẻ mặt tức khắc nhu

hoà, anh gật đầu: "Kêu ông ta vào."

Lăng Phong bước vào, nhìn cô, vẻ mặt ông khó coi. Cô tiến đến cúi

đầu: "Bá phụ.".Lăng Phong khinh thường, ông đặt người xuống ngồi: "Không cần gọi bá phụ, ta không nhận."

Lăng Ngạo Thiên cười: "Đúng, em không nên gọi ông ta là bá phụ. Anh

không có cha." Cô cười gượng, chậc.. hai cha con các người gặp mặt là

lại đấu khẩu với nhau. Thật đúng là đau cả đầu.

Lăng Phong tức giận: "Con!" Lăng Ngạo Thiên ngồi xuống, ung dung tự tại nói: "Ông đến đây có việc gì?" Vy Vy rót nước cho ông.

Lăng Phong bình tĩnh nói: "Ta hôm nay đến để nói việc hôn sự của con, sẽ tổ chức đính hôn với đại tiểu thư Kiều gia Kiều Mỹ." Lăng Ngạo Thiên bất đắc dĩ, ông già này là đang giỡn mặt với anh. Vy Vy vợ của anh đang ở đây mà lại nói anh đính hôn với người khác.

Hạ Vy Vy nghe thấy chỉ im lặng, vẻ mặt hơi rũ.

Lăng Ngạo Thiên nhìn cô không vui liền cáu: "Ông cưới cô ta đi ông

già, tôi không cần biết Kiều Mỹ nào hết." Lăng Phong nhăn mặt, Lăng Ngạo Thiên đây là không coi ông là cha nữa: "Kiều Mỹ là tiểu thư cát khuê,

con bé rất xinh đẹp, nếu con lấy con bé sẽ có lợi cho Lăng thị bao gồm

là cô ấy rất thích con. Khi nhắc đến chuyện hôn sự của hai đứa con bé

rất vui."

Lămg Ngạo Thiên tức giận: "Vậy liên quan gì đến tôi? Ai mướn ông đi

bàn hôn sự với Kiều gia? Ông đã hỏi ý kiến tôi?".Lăng Phong bất đắc dĩ,

ông cầm ly nước uống một ngụm, điềm đạm đáp: "Lăng gia chúng ta không

thể kết hôn với cô gái mà không biết cha mẹ mình là ai. Kiều Mỹ mới

thích hợp với con."

Hạ Vy Vy tay nắm chặt tay, cô bước ra khỏi phòng. Sắc mặt âm trầm.

Lăng Ngạo Thiên thấy cô rời đi, anh đau đầu nói: "Ông cút đi." Anh đứng

dậy đuổi theo cô.

Lăng Phong ngồi ở đó, con của ông lại căm hận ông đến vậy. Người cha như ta chỉ là muốn tốt cho con.

Lăng Ngạo Thiên không thấy cô ở đâu, khi đi ra khỏi công ty thấy cô

bước lên xe Taxi. Anh cắn môi: "Mẹ nó." Hạ Vy Vy bước đến nhà, chỉ thấy

ông Tô đang chơi với Thần Thần, cô cười: "Ông Tô, bà nội đã về rồi sao?"

Quản gia Tô Tô gật đầu: "Lăng lão phu nhân có công việc nên hôm nay bà về sớm."

Cô mĩm cười, bước đến: "Làm phiền ông Tô rồi, để Thần Thần cho cháu."

Quản gia Tô Tô nhìn cô, sắc mặt của cô hôm nay không tốt, ông cũng

không hỏi gì. Hạ Vy Vy đến ngồi bên cậu: "Thần Thần, mommy về sớm chơi

với con đây." Thần Thần nhìn cô, cậu đưa bức tranh cho cô: "Mommy, đẹp

không?" Cậu cười.

Hạ Vy Vy cầm lấy bức tranh, cô gật đầu: "Đây là?" Thần Thần hớn hở

nói: "Đây là mommy, đây là bà cố, đây là daddy, đây là con, đây là ông

Tô. Cả nhà chúng ta."

Quản gia Tô kinh ngạc nhìn cậu, ông hạnh phúc. Thần Thần là đứa bé

hiểu chuyện. Hạ Vy Vy cười hài lòng nhìn cậu, cô xoa đầu: "Con thật

ngoan, mommy rất vui." Thần Thần ôm cô.

Hạ Vy Vy nói: "Chúng ta ra ngoài đi siêu thị mua đồ ăn, con muốn ăn

gì, mommy sẽ nấu cho con." Cậu gật đầu: "Chỉ cần mommy nấu con đều thích ăn." Cô mĩm cười nhu hoà: "Thần Thần là đứa bé ngoan. Đi chúng ta đi."

Cô và cậu rời nhà thì Ngạo Thiên lại về tới. Anh đi vào tìm cô nhưng

lại không thấy đâu, anh sang hỏi ông Tô: "Vy Vy đâu?".Quản gia Tô nói:

"Thiếu phu nhân đã đi ra ngoài với tiểu thiếu gia."

Anh khó chịu: "Chậc, ông già đó.." Quản gia Tô khó hiểu nhìn anh, ông đứng kế bên anh: "Lúc nãy sắc mặt của thiếu phu nhân hơi khó coi, thiếu gia này ổn?"

Anh gật đầu: "Tôi không sao, ông già đó lại đứng trước mặt Vy Vy nói

chuyện hôn sự của tôi với con đàn bà tên Kiều Mỹ.".Quản gia Tô nói:

"Thiếu gia, cậu chỉ cần kết hôn với thiếu phu nhân thì cô Kiều Mỹ đó tự

biết thân phận mà rút lui."

Anh cười khổ một cái: "Ông già đó đúng là kiếm chuyện, ông ta tự ý

bàn chuyện hôn sự với Kiều gia." Anh đứng dậy đi vào phòng tắm.

Hạ Vy Vy ở siêu thị, cô nắm tay Thần Thần. Đột nhiên đang đi đụng

phải người phụ nữ, cô ta la lên: "A, đau chết tôi, ai mà mù đường như

vậy?" Hạ Vy Vy bất đắc dĩ nói: "Tôi xin lỗi. Tôi thật không cố ý." Cô

đang định rời đi liền bị cô gái đó kéo lại: "Cô đụng phải tôi rồi xin

lỗi thôi sao?"

Hạ Vy Vy cau mày, cô gái này là đang muốn gì? Thần Thần thấy cô gái

đó làm khó Hạ Vy Vy liền tức giận: "Bà cô già, bỏ cái tay bẩn của bà

ra." Cô gái tức giận: "Mày!" Cô gái giơ tay lên định tát cậu. Vy Vy chặn lại, bàn tay đó lại đánh vào mặt cô. Một tiếng chát.

Hạ Vy Vy đứng dậy phủi người: "Coi như đây là trả cho cô." Cô điềm đạm đáp, ánh mắt lạnh lùng.

Cô gái khinh bỉ cười: "Đường đường là đại tiểu thư Kiều gia Kiều Mỹ

tôi đây muốn tát cô 10 lần cũng được.".Hạ Vy Vy ngạc nhiên, thì ra cô

gái này là người được Lăng lão gia nhắc đến. Cô im lặng không nói. Sau

đó rời đi mặc kệ Kiều Mỹ la hét ầm ĩ, thật mất mặt chết. Thần Thần buồn

bã, cậu kéo Vy Vy xuống, sờ vào mặt cô: "Mommy chờ con lớn con sẽ bảo vệ mommy."

Hạ Vy Vy cười khổ, cô xoa đầu cậu: "Con là đứa bé ngoan." Cô cười

nhẹ. Hai người đến nhà, Ngạo Thiên ngồi ở đó nói: "Đã về rồi?" Cô gật

đầu, Thần Thần chạy tới: "Daddy."

Lăng Ngạo Thiên bồng cậu: "Làm sao?"

Thần Thần nói: "Mommy bị người ta đánh, mặt của mommy đỏ sưng lắm,

mommy vì bảo vệ con ô ô... Mommy chắc rất rát." Thần Thần đau lòng nói.

Lăng Ngạo Thiên nghe liền tức giận, anh chạy vào phòng bếp kéo Vy Vy lại.

Má trái của cô bị sưng đỏ cả lên, anh sờ vô, Vy Vy không nói gì. Anh

quát: "Ai đánh em?" Cô lắc đầu: "Không gì. Xem như là mèo cào." Anh càng nắm chặt tay cô, làm cô đau: "Thiên, đau."

Lăng Ngạo Thiên nghe, anh buông lỏng bàn tay cô nói: "Ai đánh em?" Cô không nói gì. Anh cau mày, không nói thì không nói. Cô cười: "Anh ra

chờ, đồ ăn sắp xong." Anh ôm cô: "Được." Sau đó buông ra.

Lăng Ngạo Thiên đi ra, đột nhiên anh đứng lại quay sang nhìn bóng

lưng của cô. Vì lí do gì anh lại nghĩ anh sẽ mất em, điều gì khiến cho

em khác thường như vậy? Anh đứng đó, bản thân lại nhìn thấy cô càng ngày càng xa anh sau đó biến mất. Anh trấn tĩnh lại, chậc. Anh cau mày, lòng đau nhói.. rốt cuộc anh là suy nghĩ quá nhiều hay là như thế nào? Đúng

là điên rồ cô sao có thể rời xa anh và Thần Thần.

Lăng Ngạo Thiên bước ra đi đến chỗ Thần Thần. Cô run rẩy, sắc mặt tái mét, Kiều Mỹ đó rất xinh đẹp. Vy Vy bừng tỉnh chu tâm vào đồ ăn. Cả ba

người ngồi trêи bàn ăn. Cười nói vui vẻ, Thần Thần ở trong phòng nghe cô kể chuyện rồi cậu ngủ thϊế͙p͙ đi. Cô hôn trán chúc ngủ ngon cậu. Cô ra

ngoài thấy anh đứng trước cửa: "Anh không đi ngủ?" Lăng Ngạo Thiên nói:

"Anh chờ em. Không có em rất khó ngủ."

Cô cười nhẹ: "Em cho Thần Thần ngủ liền về phòng, nào chúng ta đi về phòng." Anh hài lòng gật đầu.

Hạ Vy Vy nằm trêи giường, trằn trọc suy nghĩ. Khiến cho cô mệt mỏi.

Đột nhiên Lăng Ngạo Thiên ôm chặt lấy cô..Anh nói nhỏ: "Anh biết em còn

thức." Cô không nói gì. Anh tiếp tục nói: "Anh không hề biết về chuyện

hôn sự đó, anh cũng không đồng ý."

Hạ Vy Vy xoay người lại đối diện mặt anh, cô cười nhạt: "Em tin anh." Lăng Ngạo Thiên thấy giọng cô yếu ớt: "Anh thề anh với cô ta không dính dáng gì đến nhau, em đừng để bụng trong lòng. Ngày mai chúng ta đi lĩnh chứng kết hôn." Anh biết cô định nói gì: "Em không cần lo lắng về cô

ta, kết hôn với em là điều anh mong muốn. Lão bà em đừng giận đừng để

trong lòng chuyện đó mà sinh bệnh. Ảnh hưởng đến sức khoẻ của em và con. Thần Thần cũng sẽ không vui."

Cô gật đầu, tâm tình thoải mái hơn: "Em đã hiểu, Thiên. Em không phải là loại người ích kỉ. Cảm ơn anh vì chấp nhận bên em." Lăng Ngạo Thiên

lắc đầu, anh xoa bụng cô, hôn lên trán: "Anh phải là người nên nói cảm

ơn, anh chỉ muốn nói nếu như em buồn chuyện gì thì em cứ nói với anh.

Những người phụ nữ đó anh thật không hứng thú."

Cô rơm rớm nước mắt, hốc mắt đỏ hoe, cười mừng rỡ: "Em đã hiểu. Em

tin anh không phản bội mẹ con em." Anh gật đầu, cười: "Đương nhiên sẽ

không." Anh lấy tay lau nước mắt của cô, hôn lên mắt: "Ngoan, ngủ."

Cô gật đầu nhắm mắt lại, anh vẫn nhìn vào đôi mắt ướt nhẹp đó, đáng

chết. Hết Tương Tư đến người phụ nữ này, ông già đó kiếm đâu ra thêm con đàn bà này. Anh nhìn cô, ánh mắt có chút trầm.Em đừng khóc, anh sẽ đau

lòng. Nhìn thấy em khóc như vậy anh không thể không trách mình. Anh ôm

chặt cô vào lòng. Đời này kiếp này đàn ông Lăng gia yêu một người là yêu suốt đời suốt kiếp, anh chấp nhận đổi tất cả để bên cạnh gia đình nhỏ

này.

Hai người ngủ đến sáng.

Cô và anh đã đến cục dân chính kết hôn. Anh sủng ái cô, vui mừng vì chính thức cô là vợ của anh.

Vì sợ cô lại buồn chuyện đó nên anh đăng hình lên weibo, hai giấy kết hôn của hai người: "Cảm ơn em đã chịu đựng tất cả vì anh, bà xã, không

ai có thể cản trở chúng ta. Em đừng buồn vì còn có anh ở đây @Hạ Vy Vy."

Truyền thông tức khắc lại nổi lên:

#Lăng Ngạo Thiên chủ động tuyên bố đã về một nhà với cô gái tên Hạ Vy Vy.

#Lăng phu nhân là người như thế nào?

#Anh chồng quốc dân ngọt ngào với vợ.

Bên phía Kiều gia. Kiều Mỹ đập đồ, cô phẫn nộ: "Chuyện gì đang xảy ra? Vợ của anh ấy chỉ có thể là tôi!"

Nếu như anh đã như vậy đừng trách cô vô tình.

Lăng Ngạo Thiên làm loạn cả lên, weibo của Vy Vy bị người ta tấn công đến nơi. Cứ thông báo liên tục. Ninh Tiểu Y thấy liền ủ rũ: "Aaa, tôi

cũng muốn biết cảm giác cầm cái đó như thế nào @Hạ Vy Vy." Cao Lãng phát hiện cô bình luận như vậy liền gõ: "Em có muốn thử không? @Ninh Tiểu

Y."

Nhiều người thấy Cao tổng cao cao tại thượng lại chọc ghẹo tiểu thư

nhà Ninh gia, ai chẳng biết hai người là của nhau, nhưng lại vẫn chưa

thấy tin vui của cả hai:

"Hôm nay là Lăng Ngạo Thiên ngày mai sẽ là Cao Lãng." Người lạ F nói

"Ân! Hai người này nhìn tới lui vốn dĩ rất hợp đôi. Tôi ủng hộ." Người lạ H cũng xen vào nói.

Ninh Tiểu Y bình luận lại: "Cao tổng thật biết đùa @Cao Lãng."

Anh trả lời: "Anh không đùa, nếu em thích chúng ta đến đăng kí. Anh

không ngại @Ninh Tiểu Y." Cô đỏ cả mặt, kệ anh. Tôi không thèm nhắn lại

đâu à nha. Anh hôm nay là bị gì tại sao lại ngọt ngào, thả thính cô trêи mạng xã hội. Ngại chết!

Hạ Vy Vy bật cười, hai người này thật đúng là.. Cô nhìn Ngạo Thiên

đăng hình liền cười "Em đừng buồn vì còn có anh ở đây." Cô bình luận:

"Lăng tiên sinh thật biết đùa, ai là lão bà của anh? @Lăng Ngạo Thiên."

Lăng Ngạo Thiên nhìn liền cười: "Em là lão bà của anh @Hạ Vy Vy."

Mọi người nhào vào bình luận: "Thật là tình cảm a, tôi thật ghen tị."

"Khi nào mới có hôn lễ?"

"Bà xã của ngài thật đẹp @Lăng Ngạo Thiên."

Anh bình luận lại: "Mọi người chờ tin mừng của tôi, đúng lão bà tôi

rất đẹp." Anh hài lòng, đúng là người có mắt nhìn khen nhím nhỏ của anh.

Vợ của anh là thiên thần.