Tổng Tài Đại Nhân Siêu Lợi Hại

Chương 285: 285: Yêu Đương Một Cách Nghiêm Túc 5





“Sao lại là cô?” Hàng mày Lan Diệp nhăn lại, tập trung sự chú ý vào Hạ Tinh Thần.

Hạ Tinh Thật giật nhẹ môi, sắc mặt hờ hững: “Trùng hợp.”
Cô không hề để tâm đến sự đối địch của Lan Diệp đối với mình.

Dù sao, hoa đào ở bên cạnh Bạch Dạ Kình luôn không thiếu.

Lan Diệp không thích cái sự “trùng hợp” này, so với Hạ Tinh Thần thì sắc mặt cô ta khó coi hơn nhiều.

“Ngồi đi.” Bạch Dạ Kình tùy ý chỉ vào chiếc ghế dựa đối diện bàn làm việc.

Dưới bàn làm việc, tay anh vẫn còn nắm tay cô, Hạ Tinh Thần giãy một cái nhưng không giãy ra được, ngược lại còn bị anh nắm chặt hơn.

Cô không hiểu rốt cuộc anh muốn làm gì.

“Dạ Kình, anh hẹn em có việc gì thế?” Lan Diệp cố gắng bỏ qua sự tồn tại của Hạ Tinh Thần, cười đặt chiếc túi xinh đẹp qua một bên, đôi tay giao nhau đặt lên bàn làm việc: “Ở này có người ngoài nói chuyện thật không tiện, sao anh không hẹn em ở chỗ cũ lần trước chúng ta gặp?”
Cô ta cố ý nói chuyện mờ ám một chút.

Hạ Tinh Thần ở một bên không hề mở miệng, chỉ là ánh mắt nhìn về phía anh một cái, ngón tay dưới bàn hơi bấm vào ngón tay anh một cái.

Bên dưới bàn làm việc, anh lúc có lúc không vuốt ve ngón tay của cô.

Lúc ngẩng đầu nhìn Lan Diệp, sắc mặt của anh lại là lạnh lùng cao quý, từ chối người từ xa ngàn dặm: “Không cần đâu, dù sao sau này cơ hội gặp mặt cô Lan cũng sẽ rất ít.”

Lúc này, Bạch Dạ Kình mới buông tay Hạ Tinh Thần ra.

Anh cầm lấy điện thoại của cô, đẩy đến trước mặt Lan Diệp: “Cô cho người chụp sao? Kỹ thuật chụp ảnh thật không tệ.”
Lan Diệp vừa thấy những tấm ảnh đó lập tức hiểu rõ, nhưng cô ta cũng không hề có ý định tránh né, che dấu.

Lúc trước khi gửi những tấm ảnh này cho Hạ Tinh Thần, cô ta đã nghĩ đến việc có một ngày anh có thể sẽ tra ra.

“Nói kỹ thuật chụp ảnh không tệ không bằng nói người mẫu rất đẹp, rất xứng đôi?” Lan Diệp bỏ điện thoại xuống, thẳng thắn nói: “Dạ Kình, ảnh này đúng là do em chụp, nhưng không phải là do em dàn dựng.

Mỗi tấm ảnh đều rất chân thật, không phải sao?”
“Ảnh này rất dễ lừa gạt người khác, tôi sợ khi cô dùng để lừa người khác, thì đến bản thân cũng bị lừa luôn rồi.” Bạch Dạ Kình nhấc mí mắt lên, lạnh nhạt liếc nhìn cô ta một cái.

Trên mặt anh không có chút cảm xúc, lời nói ra cũng lạnh nhạt không có chút độ ấm: “Lan Diệp, mười năm trước tôi đã từ chối cô, nếu cô nghe không hiểu thì mười năm sau tôi sẽ nói lại với cô một lần nữa.

Đừng lãng phí thời gian với tôi, cô xuất hiện trước mặt tôi càng nhiều thì chỉ khiến tôi càng chán ghét mà thôi.”
Sắc mặt Lan Diệp thay đổi, bàn tay đặt trên bàn hơi siết chặt lại, đè nén cảm xúc.

Cô ta có sự kiêu ngạo của mình, trước giờ cô ta chưa bao giờ bị người ta sỉ nhục như vậy, huống chi là bị sỉ nhục trước mặt tình địch của mình.

“Mười năm trước anh sỉ nhục em chưa đủ, mười năm sau anh còn sỉ nhục em một cách vô tình như vậy sao?”
Đôi môi mỏng của anh khẽ nhúc nhích, lời nói ra càng vô tình hơn: “Tự rước lấy nhục!”
Sắc mặt Lan Diệp trắng bệch, ngón tay siết mạnh như muốn bóp đứt.

Cô ta đứng dậy, giơ tay chỉ vào Hạ Tinh Thần đứng một bên, hai mắt đã đỏ hồng: “Anh chán ghét em là bởi vì cô ta sao?”
Bạch Dạ Kình bình thản ngồi đó, không nói gì, cũng không nói đúng hay sai.

Hạ Tinh Thần cảm thấy ngón tay của Lan Diệp có thể so với súng, sắc nhọn đến hận không thể chọc thủng vô số lỗ trên người cô.

“Cô ta là người phụ nữ của Dư Trạch Nam đấy!” Lan Diệp cắn răng nhấn mạnh từng chữ.

“Vậy thì sao? Bây giờ chẳng phải vẫn là người phụ nữ của tôi sao?” Bạch Dạ Kình đứng dậy, cánh tay dài của anh vươn ra, trực tiếp ôm Hạ Tinh Thần vào lòng.

Lực trên eo cô hơi mạnh, ánh mắt anh nhìn về phía cô ta lại vừa sâu nguy hiểm, toàn toàn là dáng vẻ muốn cảnh cáo cô ta.

Hạ Tinh Thần ngẩn ra.

Cái người này, đến bây giờ vẫn còn để bụng sao?
Ở trong mắt Lan Diệp, cảnh tượng này lại thành một chuyện khác, cô ta chỉ cảm thấy đây rõ ràng là đang tỏ ra thân mật trước mặt cô ta.

“Vậy cho dù cô ta đã có con, anh cũng không ngại sao? Cô ta đã sinh con cho Dư Trạch Nam đấy! Dạ Kình, phụ nữ chưa kết hôn mà đã có con thì có thể tốt đến mức nào chứ?”
Bạch Dạ Kình không trả lời Lan Diệp, ánh mắt nặng nề nhìn Hạ Tinh Thần một cái, ánh mắt của cô cũng nhìn vào anh, nhìn thấy rõ có một tia sáng vụt qua đáy mắt anh.


Tuy anh không nói gì nhưng Hạ Tinh Thần biết anh đang để bụng câu nói cuối cùng của Lan Diệp.

Thực ra bây giờ đối với cô, lực sát thương của những lời này đã thành con số không rồi.

Cô lắc đầu, không lên tiếng tỏ ý không để bụng.

Ánh mắt Bạch Dạ Kình ấm áp hơn một chút, sau đó anh duỗi tay ấn điện thoại nội bộ: “Đưa cô Lan xuống lầu.”
Lan Diệp xuống lầu với một một bụng lửa giận.

Nếu là mười năm trước, lúc này cô ta đã tức đến phát khóc rồi, đặc biệt là câu “tự rước lấy nhục” của Bạch Dạ Kình quả thật như đánh lên mặt cô ta một cái tát bỏng rát..

Cô ta ra khỏi phòng làm việc, gió lạnh thổi tới, thổi đến hốc mắt cô ta bỗng chốc đỏ lên.

Tức giận quá không chịu được, cô ta lần tìm điện thoại gọi cho ba mình là Lan Chiến.

Lan Chiến vừa nghe thấy, lập tức gọi điện tới chỗ bà cụ tố cáo một trận.

Bà cụ vừa nghe thấy Hạ Tinh Thần không những ở bên cạnh con trai mình, hơn nữa lại còn chạy tới chỗ phòng làm việc thì càng giận tím mặt, ấn tượng của bà ấy về Hạ Tinh Thần lại càng xấu hơn.

Mầm tai họa!
Đúng là mầm tai họa điển hình!
Cho dù có thích đến thế nào cũng không thể đưa phụ nữ tới chỗ làm việc được! Hơn nữa, Hạ Tinh Thần cũng thật không hiểu chuyện, không biết nơi nào nên đến nơi nào không nên đến sao.

Bà cụ ở nhà một mình càng thêm đau lòng, nên gọi điện thoại cho chồng và con gái Minh Diệp, bảo bọn họ đêm nay phải về nhà, ba hướng tấn công, dù có thế nào cũng phải đổ hết nước trong não người nào đó ra.

Bên này, Lan Diệp vừa đi khỏi, trong phòng làm việc chỉ còn lại Hạ Tinh Thần và Bạch Dạ Kình.

Tuy rằng hai người vừa bị làm ầm ĩ một trận, nhưng nói thật thì…
Tâm trạng cũng không tệ.


Hạ Tinh Thần ôm lấy eo anh, liếc yêu một cái rồi nói: “Bây giờ em phải đi xuống đây.”
Dù sao nơi này cũng là phòng làm việc của Tổng thống, tai mắt nhiều, cô ở lại đây cũng không thích hợp lắm.

Bạch Dạ Kình gật đầu, tự mình đưa cô ra cửa: “Tối nay gặp.”
“Vâng.” Hạ Tinh Thần gật đầu, lúc này mới sửa sang lại quần áo, kéo cửa đi ra ngoài.

Nhớ tới những lời anh mới nói cùng Lan Diệp, lòng cô thấy ngọt lịm.

Tuy rằng khoảng cách với anh dường như vẫn còn rất xa, nhưng bây giờ cô có cảm giác hình như đã lại gần hơn một chút rồi.

Cô một mình đi qua dãy hành lang dài, bên ngoài trời đã dần trong, ánh mặt trời ngày đông rọi vào, lòng cô tươi đẹp hơn rất nhiều.

Nhưng bất chợt cô nhớ tới chuyện của Trì Vị Ương và bác sĩ Phó, trong lòng không khỏi xuất hiện chút lo lắng.

Buổi chiều.

Hạ Tinh Thần dành chút thời giờ nhắn cho Trì Vị Ương một tin nhắn, Trì Vị Ương chỉ nói là không sao, nên cô cũng không hỏi nhiều nữa, hỏi nhiều lại sợ cô ấy cảm thấy phiền.

Tan làm, cô chờ mọi người đi hết rồi mới chậm chạp thu dọn đồ đạc rồi xuống lầu.

A, cảm giác yêu đương vụng trộm, phải rất cẩn thận, nhưng lại có cảm giác ngọt ngào khó tả..