Tổng Tài Đại Nhân Siêu Lợi Hại

Chương 352: 352: Phát Hiện Ra Bí Mật Động Trời 4





“Con cũng vậy.” Lan Đình tiến lên, cầm lấy tay cô, khẽ vỗ: “Con cứ việc yên tâm, Đại Bạch sẽ không có việc gì.

Ba con...”
Nói đến đây, Lan Đình lại thở dài, sợ cô không thích, bà ấy lập tức sửa lại lời nói: “Thanh Nhượng sẽ cứu thằng bé.”
Hạ Tinh Thần cảm thấy hốc mắt cay cay.

Hai người đã hơn năm mươi tuổi ở trước mặt cô dè dặt cẩn thận cùng thật lòng mong đợi, không phải cô không cảm nhận được.

Tim cô cũng không phải sắt đá.

Huống chi, Hạ Tinh Thần cũng là một người làm mẹ, cô hiểu rõ sự khổ sở đó hơn ai hết.

Chỉ là....!
“Cám ơn.” Cô hít mũi, sau đó nhìn khuôn mặt có vẻ tiều tụy của hai người, nói: “Con biết hai người trông đợi, nhưng mà hy vọng hai người có thể cho con thêm thời gian để chậm rãi thích ứng.”
Chỉ thế thôi, nhưng những lời này đối với hai vị trưởng bối mà nói, đã là một sự khích lệ rất lớn, khiến cho bọn họ mừng rỡ không thôi.

Hạ Tinh Thần tiễn hai người đi, hồi lâu sau tim cô vẫn còn đập mạnh và loạn nhịp, cô vẫn đứng yên tại chỗ, cho đến khi mấy chiếc xe đều biến mất trong đêm tối mùa đông, cô mới xoay người đi lên lầu.

Lúc đi ngang phòng y tá, xa xa đã nghe thấy mấy cô y tá trẻ tuổi đang xì xào bàn tán.


“Đứa nhỏ kia, thì ra chính là con của ngài Tổng thống, còn người phụ nữ trẻ tuổi kia chính là mẹ của đứa nhỏ.”
“Con của ngài Tổng thống cũng đã lớn như vậy, nói cách khác… Thì ra ngài Tổng thống đã sớm kết hôn rồi.”
“Vậy vụ tai tiếng lần trước, cộng thêm việc cùng cô Tống làm hôn lễ thế kỷ gì kia, chẳng lẽ đều là những chuyện ngoại tình phản bội sao?”
“Trời ạ, không ngờ ngài Tổng thống lại ngụy quân tử như vậy, tôi vốn tưởng rằng ngài ấy rất sạch sẽ, tuyệt đối không phải loại người đàn ông bừa bãi, nên mới ủng hộ ngài ấy như vậy, chẳng lẽ mắt tôi bị mù?”
Ngụy quân tử, ba chữ này khiến tim Hạ Tinh Thần mơ hồ đau đớn.

“Còn có...” Có người thấp giọng hơn nữa: “Lúc tôi đi đổi thuốc cho đứa nhỏ, thì nghe được vị phu nhân kia nói, mẹ đứa nhỏ kêu ông hai Bạch bằng ba, cô nói xem mối quan hệ này bừa bãi đến cỡ nào?”
“Không thể nào? Chắc là cô nghe lầm rồi! Đó là chú của ngài Tổng thống, mẹ đứa nhỏ lại gọi là ba, vậy quan hệ của cô ấy và ngài Tổng thống không phải là…”
“Em họ!” Có người kêu lên, rồi lập tức che miệng lại, bộ dáng không dám tin tưởng: “Sao có thể như vậy được?”
“Nếu quả thật là như vậy, thì đó là loạn luân rồi còn gì, chỉ cần nghĩ đến đã cảm thấy rất bẩn thỉu rồi có phải không? Muốn tôi cùng anh tôi ở bên nhau… Chà chà, sao bọn họ làm được vậy?” Người nọ ôm cánh tay, khoa trương giật mình một cái, lại lắc đầu ra vẻ chán ghét.

“Tôi cảm thấy nhất định là cô nghe lầm rồi! Tôi không tin ngài Tổng thống lại là loại người như vậy, loạn luân không phải tội nhỏ đâu.”
Hạ Tinh Thần đứng đó, mỗi một câu, một chữ bọn họ nói ra cũng tựa như kim châm đâm vào ngực cô, khiến cho cô không thở nổi.

Cô muốn hét lớn vài câu để phản bác những người này, thế nhưng đôi môi chỉ mấp máp, cuối cùng một câu cũng không nói ra được.

Cô cất bước, lạnh lùng đi xuyên qua phòng y tá, đi về hướng phòng bệnh.

Hai tay đặt ở bên người, nắm chặt thành quyền, môi dưới sắp bị cô cắn đến bật máu.

Những cô y tá kia không ngờ rằng đột nhiên cô lại xuất hiện ở đây, bị dọa cho giật mình, bọn họ trố mắt nhìn nhau, che miệng lại, không dám thở mạnh, trên mặt hiện rõ sự kinh hoàng.

Hạ Tinh Thần đi được hai bước, rốt cuộc không thể nhịn được được, chợt quay đầu lại nhìn về phía bọn họ.

Ánh mắt cô sắc nhọn và lạnh như băng.

Tất cả bọn họ đều bị ánh mắt kia làm cho rét run, trên lưng đổ mồ hôi lạnh.

Bọn họ đồng loạt cúi đầu, không dám nhìn thẳng vào mắt cô.

“Anh ấy không giống như các người đã nói.

Không phải ngụy quân tử, cũng không bẩn thỉu.” Hạ Tinh Thần không nhịn được nên giúp anh bào chữa: “Tôi và anh ấy đều sạch sẽ, không làm chuyện gì sai trái, có gì là bẩn thỉu?”
Bọn họ tôi nhìn cô, cô nhìn tôi cũng không dám đáp lời, cuối cùng, chỉ đành phải đẩy một người bước đến lên tiếng trước.

Mặt người nọ xanh như tàu lá, chật vật lên tiếng: “Thành thật xin lỗi cô Hạ, chúng tôi chỉ là có chút nhàm chán, nên tụm lại nói bậy bạ mà thôi, xin cô đừng so đo với chúng tôi.”
Hạ Tinh Thần không nói gì nữa, cô xoay người trở về phòng bệnh, trên mặt không có chút huyết sắc.


Cô cài cửa lại sau đó tựa lưng vào cánh cửa, hít sâu một hơi mới gắng gượng đè xuống sự ưu tư nơi đáy lòng.

“Sao đi lâu vậy?” Bạch Dạ Kình đang lật xem tài liệu bệnh lý của Đại Bạch, nghe thấy động tĩnh ở cửa thì ngẩng đầu lên, anh lập tức nhìn thấy sắc mặt tái nhợt của cô, lông mày anh nhíu chặt lại.

Hạ Tinh Thần ngẩng đầu, nhìn thẳng vào mắt anh, ánh mắt anh sâu sắc moi ra những ưu tư cô vừa đè nén đi lúc nãy.

Những lời vừa rồi, có lẽ chính là những câu nói sẽ xuất hiện trong quần chúng sau này.

Hiện giờ chỉ có mấy người, cô cũng đã đau lòng cho anh như vậy.

Thế tương lai thì sao?
Đột nhiên cô không dám tưởng tượng nữa.

Không dám nghĩ đến, sau này trên lưng anh sẽ phải đeo thêm những gì.

“Xảy ra chuyện gì?” Bạch Dạ Kình đứng dậy, đi đến chỗ cô.

Hạ Tinh Thần gượng gạo kéo kéo khóe môi, lắc đầu, thản nhiên chuyển đổi đề tài: “Đại Bạch đã ngủ rồi sao?”
Ánh mắt của anh vẫn luôn rất sắc bén, Hạ Tinh Thần không dám nhìn tiếp, cô chỉ hơi né người muốn đi qua, nhưng bàn tay anh đã giữ lại cánh tay cô, hơi dùng sức kéo cô trở về.

“Trốn tránh cái gì?”
“Em đi xem Đại Bạch.”
Cánh tay thon dài của Bạch Dạ Kình ôm chặt ngang hông cô, dĩ nhiên cô không động đậy được.

“Nói rõ cho anh, đang nghĩ gì và đã nhìn thấy gì?”

Hạ Tinh Thần biết mình không lừa được anh.

Cô lập tức nhìn thẳng vào anh, sống mũi hơi cay cay: “Dạ Kình, anh thật sự không sợ chút nào sao?”
Tay cô vịn vào cánh tay vững chắc của anh, khóe môi giật giật, nói lại những lời cô vừa nghe cho anh.

Dường như sợ anh khó chịu, cô lại bổ sung thêm: “Em biết anh không giống như bọn họ nói, không phải ngụy quân tử, giữa chúng ta cũng sạch sẽ, không hề bẩn thỉu chút nào.”
“Em đang lo lắng cho anh.” Vốn tưởng rằng Bạch Dạ Kình sẽ tức giận, thế nhưng, ánh mắt sáng rực nhìn cô, không chút dao động gì.

“Dĩ nhiên.” Hạ Tinh Thần nhớ đến những lời vừa rồi, lông mi run lên: “Em sợ em sẽ khiến anh đánh mất tất cả.”
Nếu như chuyện này thật sự bị công bố ra ngoài, thân bại danh liệt là kết cục có thể lường trước được.

“Đây là xã hội dân chủ, những người đó muốn nói cái gì thì mặc cho bọn họ nói.

Huống chi, có lẽ sẽ có ngày chúng ta tìm được cách giải quyết.”
Ở câu nói sau cùng, sắc mặt anh có chút thần bí, trong lời nói rõ ràng còn có ý sâu xa.

Hạ Tinh Thần không hiểu cái gì gọi là “sẽ tìm được cách giải quyết”, hiện giờ, bọn họ giống như đang đi vào ngõ cụt, ngay cả một cửa ra cũng không có.

Bạch Dạ Kình không giải thích gì thêm, con ngươi hẹp dài híp lại, anh nhỏ giọng: “Những lời em vừa nghe họ nói, mọi thứ khác đều đúng, nhưng có một câu không đúng, còn vô cùng sai lầm.”.