Tổng Tài Đại Nhân Siêu Lợi Hại

Chương 418: Ngài Tổng Thống Tuyên Bố Chủ Quyền 2






Nước nóng hòa hợp, nhưng vẫn không xua tan được cảm giác lạnh lẽo trong lòng.
Cô chỉ muốn có một cuộc sống đơn giản nhất, bình thường nhất.

Cô muốn có một người chồng bình thường, gia đình đơn giản, một nhà mấy người, sống cuộc sống yên bình nhất.
Cô không phải người thích tranh giành, nhưng lại luôn làm mọi việc tệ hại như vậy, không cẩn thận mà cuốn vào trung tâm, liên tục đẩy anh lên đầu sóng gió.
Bạch Dạ Kình cũng chỉ là một người giống cô, không phải vô địch, lần lượt tính toán như vậy, anh có thể vượt qua một lần hai lần, nhưng tương lai còn có bao nhiêu đả kích đón đầu anh.
Càng nghĩ, lòng cô càng chua xót.
Cô vùi cả người mình vào trong nước, nước nóng chìm ngập đỉnh đầu, suy nghĩ của cô ở trong nước cũng trở nên mơ hồ không rõ.
Vào thời khắc này, điện thoại di động đột nhiên vang lên.
Cô không ôm hy vọng là anh nữa, từ trong nước ngoi lên, chậm rãi lấy điện thoại.

Trên màn ảnh bao một lớp sương mù, hiện lên dãy số của Thẩm Mẫn.
Cô lại làm cho bà ấy lo lắng.
Hít sâu một hơi, dùng sức ngăn chặn tiếng nghẹn ngào, cô mới mở miệng: “A lô.”

“Con không sao chứ?” Giọng nói của Thẩm Mẫn đầy lo lắng.
Hạ Tinh Thần vừa nghe, chóp mũi lại dâng lên chua xót.

Nước mắt rơi xuống, cô hứng nước, vỗ lên mặt mình, cho nước mắt chìm ngập trong nước nóng.

Một giây sau, miễn cưỡng cong môi, cố làm vẻ ung dung mở miệng: “Con không có chuyện gì, mẹ đừng lo lắng cho con.

Ngược lại là mẹ...”
Nói đến đây, cô dừng lại.

Hồi lâu, mới mở miệng: “Con làm mẹ mất thể diện rồi.”
Lương Thành là nơi người dân chất phác, mọi người đều rất truyền thống.

Lúc đầu mọi người biết cô và Tổng thống đang nói yêu đương, mọi người đều lộ ra dáng vẻ vui mừng, nhà nhà lần lượt đến cửa chúc mừng.

Cảm thán bà ấy có phúc, mới có thể có một cô con gái và con rể có tiền đồ như vậy.
Hiện nay.
Hạ Tinh Thần có thể tưởng tượng được.
“Con để ý cái nhìn của người khác làm gì, những lời trên mạng đó cũng không thể để cho con sống qua ngày, con đừng để ý đến.” Hốc mắt cô nóng lên.

Nói không cần để tâm đến những lời bàn tán kia, nhưng có mấy người có thể thật sự làm được.
Huống chi.
Cô có thể không thèm để ý, nhưng anh không thể.
Theo phu nhân Lan Đình giải thích, anh là Tổng thống của một nước.

Nghe tiếng nói của dân chúng là chức trách của anh.
“Thật xin lỗi mẹ.

Con lại gây phiền phức cho mẹ rồi.” Cô mở miệng xin lỗi lần nữa, cố gắng chịu đựng, nhưng giọng nói vẫn nghẹn ngào.

“Cái gì mà phiền phức hay không, mẹ biết, con là một đứa nhỏ có chừng mực, sẽ không làm chuyện gì quá đáng.”
Hốc mắt cô nóng lên, cổ họng nghẹn lại, không thể nói gì.
Thẩm Mẫn nói: “Nếu Dạ Kình không tin con thì con về đây với mẹ.

Con yên tâm, ở Lương Thành, mẹ sẽ không để cho con bị uất ức.”
Trong lòng Hạ Tinh Thần cảm thấy ấm áp hơn.
Chẳng qua là...
Anh có tin tưởng cô không?
Cúp điện thoại, người giúp việc ở bên ngoài gõ cửa, bưng canh gừng lên cho cô.
Hạ Tinh Thần mặc áo choàng tắm, uống canh gừng, lại cầm máy sấy tóc thổi khô tóc.

Không làm gì khác, leo lên giường ngủ.

Cô ngủ ở phòng của mình, giường của mình.

Gối không có hơi thở thuộc về anh, cô theo bản năng quấn chăn chặt hơn.
Buổi tối.
Bầu không khí bữa ăn rất kỳ quái.
Ngài Tổng thống ngồi ở chủ vị, rất ít động đũa.

Trong ngày thường, trong trường hợp này, anh uống rượu cũng luôn khắc chế, tuyệt đối sẽ không giống như tối nay.
Một vòng, mọi người mời rượu, anh đều uống hết không chút từ chối.

Thư ký ở bên cạnh nhiều lần ngăn cản, nhưng cuối cùng ly rượu vẫn rơi vào trong tay anh.

Thư ký nhìn về Lãnh Phi dò xét, hơi bận tâm, Lãnh Phi thở dài, lắc đầu, tỏ ý thư ký không cần xen vào nữa.
Bạch Dạ Kình là một người rất có chừng mực.
Khi gần say, anh đặt ly xuống, không uống một hớp nào nữa.
Giữa đường rời đi.

Lan Chiến tự mình tiễn anh.
“Không cần phải để ý đến tôi, tiếp đãi bọn họ đi.”
Bạch Dạ Kình cố gắng duy trì sự tỉnh táo.
Lan Chiến đi theo bên cạnh anh: “Ngài Tổng thống, bây giờ là thời khắc vạch tội mấu chốt nhất, tôi nghĩ, ngài và Hạ Tinh Thần...”
Nghe được ba chữ “Hạ Tinh Thần”, Bạch Dạ Kình dừng chân.
Hơi nghiêng mặt nhìn ông ta, ánh mắt u ám khiến người khác e ngại.
Trong lòng Lan Chiến sợ hãi, hơi bị chấn động.

Lúc đầu mọi người đều nhất trí chọn anh làm người đại biểu chính đảng vì anh còn trẻ tuổi, nhưng khí thế mười phần.

Vốn tưởng rằng đã nhiều năm, có thể sự mài giũa sự sắc bén trên người anh, nhưng mấy năm gần đây, sự sắc bén đó lại càng ác liệt.
Lan Chiến trầm ngâm hồi lâu, mới phục hồi lại tinh thần, tiếp tục nói: “Ngài và Hạ Tinh Thần, tôi cũng thấy không thích hợp.

Mỗi lần ngài xảy ra chuyện đều do cô ta.

Ngài nhất định cũng đã nghe thấy tiếng nói của dân chúng, cô ta không thích hợp làm Đệ Nhất phu nhân nước S chúng ta.”
Bạch Dạ Kình hừ một tiếng, hai mắt nhìn ông ta, ánh mắt thâm thúy, tràn đầy nguy hiểm, nhưng lại không thể đoán ra được gì
Ngón tay phải của anh nhẹ nhàng vuốt chiếc nhẫn trên ngón áp út, khóe môi nhếch lên, rõ ràng là nở nụ cười, nhưng ánh mắt kia lạnh lẽo, nhiệt độ còn thấp hơn cả nhiệt độ mùa đông.
“Lần này tôi không có chủ động tìm ông, ông lại dám mở miệng với tôi trước.” Bạch Dạ Kình trừng ông ta: “Chuyện lần này tại sao lại xảy ra, trong lòng ông không biết sao?”
Sống lưng Lan Chiến chợt lạnh.
Bạch Dạ Kình không muốn nhiều lời với ông ta, sải bước rời đi.

Lan Chiến hoàn hồn, bước nhanh theo sau: “Thưa ngài, ngài là Tổng thống một nước, là người đại biểu chính đảng chúng tôi chọn, ngài không thể vì một người phụ nữ mà phá hủy tâm huyết của tất cả mọi người.”.