Tổng Tài Đại Nhân Siêu Lợi Hại

Chương 438: Anh Sẽ Cố Gắng Hết Sức Cưng Chiều Em 4






Hạ Tinh Thần cảm thấy chóp mũi chua xót, cô lắc đầu, đặt cái gối lên trên ghế sô pha: “Anh cứ nằm xuống nghỉ ngơi đi, em đi mở nước cho anh, lát nữa em sẽ gọi anh.

Tắm xong sẽ thấy thoải mái hơn.”
Bạch Dạ Kình chỉ ừ bằng mũi.
Cô vào phòng tắm mở nước, kiểm tra xong nhiệt độ của nước rồi mới ra ngoài.

Bạch Dạ Kình nghe thấy tiếng bước chân, hơi hé mắt ra, vỗ vào vị trí bên cạnh.
Hạ Tinh Thần ngồi xuống bên cạnh anh, anh nằm xuống rồi gối đầu lên hai chân của cô.
“Anh ăn cơm tối chưa?” Cô nhẹ giọng hỏi.

Giọng nói dịu dàng mềm mại.

Ngón tay chuyển qua giúp anh xoa bóp trên huyệt thái dương.
Lúc này, dây thần kinh mệt mỏi của Bạch Dạ Kình đã trở nên thư giãn hơn, anh hưởng thụ khoảnh khắc dịu dàng này, cảm thấy rất là thoải mái.


Một lúc lâu sau, anh mới nói: “Anh mới chỉ tùy tiện ăn mấy miếng, lúc đó mệt mỏi nên không có khẩu vị gì cả.”
“Để lát nữa em nấu thêm mì sợi cho anh ăn.”
“Không cần phiền vậy đâu, cũng đã trễ rồi.” Anh nắm tay cô.
“Có phải là buổi trưa anh cũng không nghỉ ngơi hay không?” Hạ Tinh Thần đau lòng vuốt ve quầng thâm dưới vành mắt của anh.

Mấy ngày nay, anh ngủ không được mấy tiếng.
Nhưng anh chỉ hời hợt nói: “Anh không buồn ngủ, cũng không có thời gian.”
Hạ Tinh Thần khẽ thở dài, bình tĩnh cúi đầu nhìn anh, rồi im lặng một lúc lâu.

Bạch Dạ Kình mở mắt ra, khẽ nghịch đuôi tóc đang xõa xuống của cô, thăm dò nhìn cô: “Em có tâm sự gì à?”
“Thật ra thì cũng không phải là tâm sự, chỉ vì nhìn thấy anh quá mệt mỏi, mà em cảm thấy có chút ích kỷ, nhưng có lẽ em không nên nói ra những lời ấy.”
Bạch Dạ Kình ngồi thẳng người dậy, hai chân vắt chéo, một cánh tay dang ra tựa vào sau lưng cô: “Bây giờ em nói đi, anh nghe.”
“...” Cô hơi chần chờ, rồi mở miệng: “Thật ra thì, hôm nay Lãnh Phi đã tới tìm em.”
Anh cau mày: “Nhiều chuyện.”
“Anh đừng trách cậu ta.” Hạ Tinh Thần cầm lấy tay của anh: “Cậu ta chỉ không hy vọng anh vì em mà ảnh hưởng đến tương lai của mình, ảnh hưởng đến quốc gia này.”
Bạch Dạ Kình thở dài, có chút bất đắc dĩ nhìn cô: “Em đừng tự chụp cái mũ nặng nề ấy lên trên đầu mình như vậy.

Anh không phải là người bốc đồng, nếu đã nói đến chuyện từ chức, thì tất nhiên là đã suy nghĩ rất cặn kẽ rồi.”
“Nhưng mà, hoài bão và chí hướng của anh?”
“Trả thù và tham vọng?” Bạch Dạ Kình bắt lấy tay của cô, nhẹ nhàng đặt ở bên môi của mình.

Anh nhẹ nhàng ngửi mùi hương đặc biệt chỉ có trên người cô, khiến cho lòng anh an tâm hơn: “Đúng là hoài bão và chí hướng trước kia của anh là cả quốc gia này.

Mà trên thực tế, trong khoảng thời gian anh ngồi ở vị trí này, cũng không có nhiều tiếc nuối.

Anh đã dốc tất cả tâm trí và sức lực vào đó, để có thể đổi lấy tất cả mọi thứ như bây giờ, đối với anh mà nói, đây cũng được coi là một dấu chấm hoàn hảo.”
Anh nói đến đây, hơi dừng lại, rồi sau đó, ánh mắt chuyển đến trên người cô.

Ánh mắt dần trở nên sâu thẳm: “Thời gian kế tiếp, chí hướng và hoài bão của anh chỉ đặt ở một gia đình và trên người một người phụ nữ.”
Đôi mắt của Hạ Tinh Thần đã bị bao phủ bởi một lớp sương mù mỏng manh.

Cô hít hít mũi, nắm lấy tay anh, dần trở nên lạc giọng: “Em bình thường như vậy, lại có thể khiến cho anh buông bỏ nhiều thứ để chiều theo ý em sao?”
Bạch Dạ Kình cười mà như không cười: “Sau này, còn không biết là ai chiều ai đâu.

Tính tình của anh kém như vậy, em sẽ phải nhẫn nhịn cả đời.

Nếu anh là em, thì bây giờ anh sẽ không vội cảm động đâu, mà là vội vàng cầu nguyện cho mình.”
Hạ Tinh Thần lập tức bị anh chọc cười.
Vì cô mà anh tự bôi đen mình như vậy sao?
Nhưng mà...
“Ngài Bạch, thì ra anh vẫn luôn hiểu rõ về mình như vậy.

Nếu như đã biết tính tình của mình kém, thì sau này anh thay đổi cũng không muộn đâu, anh bớt cái tính dễ tức giận đi, thì sẽ càng đáng yêu hơn đấy.”
“Bây giờ không đáng yêu, mà đã có nhiều phụ nữ lởn vởn bên cạnh khiến cho em nhức đầu rồi, nếu càng đáng yêu hơn, chắc chắn em sẽ càng bận rộn hơn đấy.”
“...” Hạ Tinh Thần không nói gì.

Thì ra ngài Bạch không chỉ tự biết mình, còn biết rằng hoa đào của mình nở từng đóa từng đóa một.

Nhưng mà, còn có thể tự tin nói ra một cách hợp lý nữa chứ.
“Quả thật bây giờ em phải tự cầu nguyện cho tương lai của mình rồi.

Mỗi ngày phải bận rộn hái hoa đào, tay cũng sẽ bị đứt mất.”
Bạch Dạ Kình ôm cô: “Đến lúc đó, anh sẽ đưa cho em một cái dao sắc bén.

Nếu thấy phiền thì cứ trực tiếp cầm nó mà chém.”
“Anh quá bạo lực rồi...!Mà anh ôm em đi đâu đấy?”
“Tắm.”
“Là anh tắm, chứ không phải em tắm...”
“Cùng nhau tắm.”
“Không muốn, em đã tắm rồi, á… Anh đừng có mà cởi quần áo của em ra…”
Nhưng mà, cuối cùng thì sự phản kháng của cô cũng không có hiệu quả.


Cả người đã bị kéo vào trong bồn tắm.
Trong phòng tắm, hơi nóng dần bốc lên.

Nhiệt độ đang dần tăng lên, cao tới nỗi như muốn bốc cháy.
Hơi thở nặng nề của người đàn ông, tiếng ngâm nga của người phụ nữ, như hòa với nhau tạo thành một bài hát khiến cho người khác phải đỏ mặt tía tai.
Sau trận hoan ái này, cô mệt mỏi nằm ở đầu vai anh, hai chân run rẩy.
“Em còn đau không?” Bạch Dạ Kình nhẹ giọng hỏi, bàn tay di chuyển trong nước, nhẹ nhàng vuốt ve đôi chân trắng như tuyết của cô.

Cô khẽ rên lên, cả người run nhẹ, cô giữ lấy tay anh, lắc đầu: “Không đau.”
Bạch Dạ Kình hôn vào tóc mai của cô: “Để anh ôm em đi ra ngoài, nước sắp lạnh rồi.”
Cô ừ đáp lại, gật đầu.

Rồi sau đó, cả người bị anh ôm lấy từ trong nước, cô thẹn thùng với lấy khăn tắm để bao mình lại.

Bạch Dạ Kình nhìn cái dáng vẻ này của cô, anh lại động tình, anh có ý nghĩ lập tức lại đè cô xuống giường rồi tiếp tục hung hăng muốn cô.
Nhưng chỉ là...
Bây giờ cô còn chưa tỉnh táo lại, nếu như lúc này anh thừa dịp làm tiếp, thì nhất định cô sẽ rất mệt mỏi.
Bạch Dạ Kình đặt cô lên trên giường, đi lấy máy sấy tóc.

Cô nhân cơ hội vội vàng mặc áo choàng tắm vào, khi cơn bão tình đi qua, thì tinh thần của cô cũng đã tốt hơn, lập tức nửa quỳ ở trên giường sấy tóc giúp anh.
“Lãnh Phi nói với em về tình hình trong nước hiện nay, em biết, bây giờ quốc gia vẫn còn rất cần anh.”
“Em muốn anh tiếp tục làm Tổng thống?” Bàn tay của Bạch Dạ Kình đặt trên mông của cô, ôm lấy cô.

.