Tổng Tài Đại Nhân Siêu Lợi Hại

Chương 440: Tình Cảm Sâu Nặng Không Thể Thay Đổi 2






Bạch Dạ Kình
Người đàn ông này, vừa xuất hiện đã mang theo hào quang chói lòa.

Tất cả ánh đèn, ánh mắt đều tập trung trên người anh.
Hạ Tinh Thần bình tĩnh nhìn, giây phút đó, trong mắt cô không còn người khác nữa.
Cả thế giới chỉ tồn tại một mình anh mà thôi.
Cô nhìn anh, dưới ánh mắt của mọi người, anh từng bước đi về phía cô.

Không để ý tới ánh mắt tất cả mọi người, nhẹ nhàng nắm lấy tay cô.
Hạ Tinh Thần khẽ mỉm cười.
Bởi vì những lời của Lan Chiến, tâm trạng cô không tốt.

Nhưng vì sự xuất hiện của anh, mà tâm trạng cô dẫn bình ổn lại.

Có anh ở bên cạnh, mọi việc đều trở nên bình yên.
“Sao anh lại đến đây?” Cô nhẹ giọng nói.

Bạch Dạ Kình hơi nhéo má cô, rồi vén tóc ra sau tai: “Đúng lúc hôm nay rảnh, cho nên mới đến.

Hơn nữa dù sao cũng là sinh nhật của mẹ vợ tương lai, sao anh có thể không tới chứ?”
Dưới ánh đèn flash, anh không chút e dè mà tỏ thái độ thân mật với cô trước mọi người.
Mấy chữ mẹ vợ tương lai, không nặng, không nhẹ, nói cho cô nghe, cũng nói cho tất cả mọi người nghe.
Nhẫn cưới trên tay hai người lóe lên tia sáng chói mắt.
Các nhà báo lại điên cuồng.
“Ngài Tổng thống, xin hỏi chuyện về những tấm ảnh kia, không có ảnh hưởng đến tình cảm giữa hai người chút nào sao?”
“Cô Hạ phách lối, lại còn có quan hệ không rõ ràng với cậu hai nhà họ Dư, chẳng lẽ ngài có thể chấp nhận được việc này sao?”
Vấn đề của nhà báo khiến vẻ mặt anh đang nhìn Hạ Tinh Thần đầy dịu dàng lại trở nên lạnh lùng hơn, anh nhíu chặt chân mày, bàn tay nắm chặt tay người phụ nữ bên cạnh hơn.
Anh chỉ nói: “Đây là chuyện riêng chúng tôi.

Tôi nghĩ, tôi không cần giải thích với những người không liên quan.

Dĩ nhiên, sang năm chúng tôi vẫn cử hành hôn lễ.

Đến lúc đó, nếu mọi người có thời gian, chào mừng tham dự!”
“Như vậy, những lời vừa rồi của chủ tịch Lan là sự thật sao? Hai người là anh em họ sao?”
“Ngài Tổng thống, như vậy là loạn luân!”
Nhà báo còn chưa nói hết.

Bạch Dạ Kình lạnh lùng lườm Lan Chiến.

Lan Chiến có chút e ngại ánh mắt sắc bén kia, có chút oán giận.

Nhưng mà trên mặt ông ta vẫn không thể hiện gì.

Ông ta siết chặt nắm đấm đã bộc lộ tâm trạng ông ta lúc này.

Bạch Dạ Kình giơ tay lên, Lãnh Phi đã lễ phép đưa một tập tài liệu cho anh.
Rồi sau đó, có vài tập tài liệu được đưa đến tay nhà báo.
“Tài liệu này là kết quả DNA của tôi, cô Hạ và ba mẹ hai nhà, vô cùng chính xác.


Tôi tin chắc rằng, kết quả này sẽ có sức thuyết phục hơn với bất cứ lời giải thích nào khác!”
Các nhà báo vội vàng mở ra xem, đưa máy ảnh đến trước tài liệu, chụp lại hết tất cả.
Bạch Dạ Kình đưa tài liệu cho Lãnh Phi, lại trả lời: “Dĩ nhiên, sở dĩ hôm nay tôi xuất hiện ở đây còn có chuyện quan trọng khác muốn nhờ báo chí truyền đạt đến dân chúng cả nước!”
Anh vừa nói đến đây thì hơi dừng lại một chút.
Lúc này, Lan Diệp, phu nhân Lan Đình và người của nhà họ Bạch đều đi ra.
Bạch Dạ Kình sửa sang lại âu phục trên người, nghiêm túc, lễ phép cúi thấp người trước ống kính.
Tất cả cánh báo chí đều sửng sốt.

Mọi người đều không rõ việc gì nhìn ngài Tổng thống.

Bọn họ không dám nhận cái cúi chào kia, sững sờ rồi cúi đầu lại.
Lan Chiến đứng bên cạnh cũng hiểu anh định làm gì, sắc mặt ông ta thay đổi.
“Dạ Kình!” Ông ta tiến lên một bước: “Ngài không được làm vậy!”
Nhưng mà chưa kịp ngăn cản, Lãnh Phi và Thụy Cương đã giơ tay ra, đẩy ông ta lui xuống mấy bước.

Mặc dù Lãnh Phi không đồng ý hành động của anh nhưng chuyện tới lúc này cũng không thể vãn hồi được.
Chỉ nghe thấy ngài Tổng thống thản nhiên mở miệng: “Sang năm, tôi sẽ chủ động từ chức.”
Từng câu từng chữ trầm ổn, có khí phách.
Giống như ném một quả bom xuống mặt đất, khiến tất cả mọi người ngẩn ngơ.
Lúc Dư Trạch Hạo mang quà tặng vào khách sạn thì nghe được câu này, bước chân anh ta hơi khựng lại.
Ngay cả Trang Nghiêm đứng bên cạnh anh ta cũng ngây ngẩn.
“Phó Tổng thống, hình như đó là ngài Tổng thống!” Dư Trạch Hạo gật đầu.
“Đây là tình huống gì? Tại sao tự nhiên lại từ chức chứ?”
Dư Trạch Hạo không trả lời, chân mày nhíu chặt lại.
“Ngài ấy từ chức thì cuộc bầu cử tiếp theo chắc chắn ngài sẽ nắm chắc phần thắng.”
“Vị trí được nhường lại, thì có gì đáng vui vẻ?” Đời người có đối thủ thì mới có cảm giác chứ?
So với sự kích động của Trang Nghiêm, Dư Trạch Hạo lại không cảm thấy như vậy.

Cho dù anh ta và Bạch Dạ Kình là đối thủ nhưng anh ta không thể không thừa nhận, việc Bạch Dạ Kình từ chức đúng là tổn thất với quốc gia.
Anh ta đứng bên ngoài, nhìn người đàn ông bị truyền thông vây thành vòng tròn.
Bạch Dạ Kình ôm lấy người phụ nữ anh yêu trong lòng.


Sau khi nói lời tạm biệt với dân chúng, sắc mặt anh vô cùng thản nhiên, không có dáng vẻ tiếc nuối chút nào.
Đối với việc anh từ chức, Dư Trạch Hạo vừa khiếp sợ nhưng nhiều hơn đó là bất ngờ.

Dù sao đó cũng chỉ là một người phụ nữ mà thôi, không cưới thì không cưới thôi? Sao lại đáng giá đến mức anh phải chủ động từ bỏ vị trí Tổng thống quyền lực mà ai cũng mong muốn kia chứ? Ai mà ngờ được những bức ảnh vô tình ấy lại có sức mạnh như vậy.
Anh ta đứng đó nhìn hai người kia, trong đầu đột nhiên nhớ tới một người phụ nữ khác.

Anh ta lại nhìn Bạch Dạ Kình, trong lòng lại có chút hâm mộ.
Nếu đổi lại anh ta và Cảnh Dư...
Chỉ cần cô ấy có chút tình cảm với anh ta, đồng ý yêu anh ta thì có lẽ… Anh ta cũng có thể không màng tất cả.
Chỉ tiếc rằng, người phụ nữ ngang bướng kia luôn khinh thường tình cảm của anh ta.
Ngài Tổng thống định từ chức quả nhiên mang tới rất nhiều phong ba.
Hạ Tinh Thần ôm máy tính ngồi trên thảm lông, xem weibo.
Từ lần trước, sau khi ngài Bạch chủ động nói ân ái trên weibo, cô không dám viết gì trên weibo nữa, chỉ sợ bị quần chúng công kích.

Nhưng mà, sau khi kết nối lại Internet, cô lại lên xem một chút.

Hóa ra đã có mấy trăm ngàn lượt bình luận rồi.
Những bình luận phản hồi lại thật muốn đâm vào mắt cô.
“Xem cái gì vậy? Không phải đã nói với em đừng xem linh tinh những thứ trên mạng sao?” Bạch Dạ Kình đi ra khỏi phòng tắm, khép máy tính lại.
Cả người cô dựa lên đôi chân thon dài của anh, hơi ngẩng đầu lên nhìn vào mắt anh, tủi thân tố cáo: “Bọn họ nói em là hồ ly tinh hại nước hại dân!”
Có rất nhiều bạn trên mạng bình luận lại, ai cũng nói một câu như vậy, vô cùng ngay ngắn, thẳng hàng.
Những người lúc trước muốn vạch tội Tổng thống nhưng đến lúc anh muốn từ chức lại vội vàng giữ lại.

Không giữ lại được thì trút mọi giận giữ lên đầu của cô..