Tổng Tài Đại Nhân Siêu Lợi Hại

Chương 447: Tinh Thần Đã Là Người Nhà Họ Bạch






“Cậu đừng sầm mặt nổi nóng với tôi như vậy.” Lan Đình vẫn không nhanh không chậm như cũ, ngồi ngay ngắn ở đó: “Nếu hôm nay Tinh Thần làm chuyện này, chị sẽ dùng lời nói khuyên nó.

Ví dụ như vì người đàn ông không yêu mình, ở nơi này muốn sống muốn chết, con làm vậy thì Dạ Kình sẽ thay đổi chủ ý sao? Rằng cậu ta sẽ buông tha Tinh Thần mà lựa chọn ở bên con? Đó không phải ngây thơ mà là ngu ngốc.

Con làm vậy có thể lợi dụng điểm yếu uy hiếm người khác, chỉ uy hiếp được ba mẹ con, còn Dạ Kình sẽ càng xem thường con thêm thôi.”
Những lời cuối cùng bà ấy nói với Lan Diệp.
Mỗi một từ ngữ đều nói rất nặng nề.
Lan Diệp vốn đang đè nén nước mắt, chỉ vì nghe thấy lời giáo huấn này của phu nhân Lan Đình mà cứ thế rơi xuống.

Cô ta yếu ớt ngồi dậy, nước mắt lã chã cầm tay ba: “Ba, con muốn gặp anh ấy, con muốn gặp anh ấy, con xin ba.”
Mặc dù Lan Chiến đang tức giận nhưng trong thâm tâm ông ta vẫn rất xót xa đứa con gái này.
Vừa thấy con gái yêu rơi nước mắt, trong lòng ông ta liền bị nhéo đau.

Lan Chiến vươn tay áo lau nước mắt cho cô ta, nói: “Con đừng nghe cô con nói càn, nếu cậu ta xem thường con, chính là xem thường toàn bộ nhà họ Lan chúng ta, hôm qua ông cụ Bạch nói, hôm nay ông ấy nhất định sẽ đến, con chỉ cần kiên nhẫn chờ đợi.”
Lan Diệp tin lời nói này của ba mình.
Trong lòng cô ta cũng biết rõ với mối giao tình giữa nhà họ Lan và nhà họ Bạch, tất nhiên Bạch Dạ Kình sẽ không thể thoát được quan hệ đó.

Lan Diệp thật sự tự sát? Thật ra không phải.

Hôm qua quả thật rất thương tâm, nằm trong bồn tắm khóc thật lâu, kết quả, khóc mệt mỏi, lại xông hương an thần, vô tri vô giác ngủ trong bồn tắm, cô ta cũng không rõ lắm.
Lúc tỉnh lại, cô ta đã thấy mình đang ở trong bệnh viện.
Nửa đêm cấp cứu, cô ta vẫn còn có chút ý thức.

Trong cơn mơ màng nghe ba gọi điện thoại cho nhà họ Bạch, vì vậy, không giải thích gì, vừa tỉnh lại cô ta đã sai lầm nối tiếp sai lầm.
Cô ta không tin mình vì anh tự sát, mà anh còn có thể an tâm cùng Hạ Tinh Thần anh anh em em.

Lan Diệp cũng đánh cược, hy vọng người đàn ông này không nhẫn tâm quá mức.
Đang miên man suy nghĩ, đột nhiên lại có người gõ cửa phòng bệnh cô ta.
Trầm Minh đẩy cửa đi vào: “Ông chủ Lan, người nhà họ Bạch đến.”
“Dạ Kình.” Lan Diệp vui mừng nở nụ cười.
Lan Chiến và Vân Tưởng đều không hẹn mà cùng thở phào.

Con gái bảo bối của bọn họ, cuối cùng cũng có thể vui vẻ rồi.
“Cho bọn họ vào đi.” Lan Chiến mở miệng.
Lúc này Lan Diệp mới buông tay Lan Chiến ra, cô ta vội vàng chui vào trong chăn.

Kéo cao chăn, đắp kín người, lại khôi phục dáng vẻ suy yếu.

Chẳng qua là, so với vừa rồi, khuôn mặt nhỏ nhắn không có chút huyết sắc đã có mấy phần hào quang.
Vân Tưởng cảm thấy lòng chua xót.
Người yêu, rõ ràng chính là linh đan diệu dược.
Nếu tương lai Dạ Kình thật sự quyết tâm không muốn cô ta, cô ta thật sự làm chuyện như vậy nữa, tim bà ta không thể chịu nổi kinh sợ thêm một lần.

đam mỹ hài
Đang suy nghĩ, cửa phòng được đẩy ra.
Hai người đi vào, trong phòng bệnh, bầu không khí trong nháy mắt giống như lớp băng.

Sắc mặt ba người nhà họ Lan đều biến đổi, nhất là Lan Diệp, nụ cười trên mặt nhất thời cứng đờ.
Ngay sau đó.
Cô ta từ trên giường ngồi dậy: “Trầm Minh, đuổi người này ra ngoài cho tôi.”
Trầm Minh đi vào, muốn mời Hạ Tinh Thần đi theo Bạch Minh Diệp ra ngoài.

Nhưng còn chưa mở miệng, Phu nhân Lan Đình đã xụ mặt, lòng che chở con gái trổi dậy, bà ấy đi đến chỗ Hạ Tinh Thần.
Nhưng không đợi bà nói gì, bên kia, Bạch Minh Diệp đã lạnh lùng trợn mắt nhìn Trầm Minh: “Người đến là khách.

Chủ tịch Lan, đây chính là cách nhà họ Lan các người tiếp khách sao? Huống chi, hôm qua, chính ngài là người đã gọi người nhà họ Bạch chúng tôi đến.”
Ở trước mặt Lan Chiến, khí thế cô ấy cũng không hề kém cỏi chút nào.
Lời nói rất nặng nề, thậm chí ngay cả một tiếng “bác trai” thường ngày, cô ấy cũng không gọi.
Một câu người nhà họ Bạch đã phân biệt Hạ Tinh Thần là người nhà bọn họ.

Ý tứ trong đó không thể rõ ràng hơn.
Sắc mặt Lan Chiến tái xanh.
Đôi mắt sắc bén liếc Hạ Tinh Thần, nhìn về Bạch Minh Diệp, nhẫn nhịn không lập tức nổi giận: “Bác muốn hỏi người nhà họ Bạch các cháu là ý gì? Cháu gái Minh Diệp hãy cho bác một lời giải thích thật ổn thỏa đi.

Chẳng lẽ cháu đang đến cười nhạo nhà họ Lan chúng tôi sao?”
“Bác hiểu lầm rồi.” Lan Chiến không nổi giận trở mặt với cô ấy, đương nhiên Bạch Minh Diệp cũng sẽ không nói lời nặng nề với ông ta.

Cô ấy chỉ ưu nhã cười một tiếng, mở miệng, giọng nói đã nhu hòa hơn rất nhiều: “Nghe nói Lan Diệp xảy ra chuyện, người nhà chúng cháu rất lo lắng, Dạ Kình cũng lo lắng.

Nhưng gần đầy em ấy bận rộn vụ từ chức, chuyện cần giải quyết quá nhiều, trong lúc nhất thời không đi được.

Còn hy vọng bác trai đừng tìm em ấy so đo.

Em ấy có lòng, cố ý kính nhờ Tinh Thần đi cùng cháu đến thăm Diệp Diệp.”
Bạch Minh Diệp quay đầu nháy mắt với Hạ Tinh Thần.
Hạ Tinh Thần đem giỏ trái cây và hoa đến đầu giường.

Toàn bộ quá trình, cô không nói gì, thậm chí không liếc mắt nhìn Lan Diệp.

Nói thật ra, nhà họ Lan không hoan nghênh cô, cô cũng không muốn ở chỗ này lâu.

Chẳng qua, đây xem như là cô đang chia sẻ gánh nặng với Dạ Kình, việc cô có thể làm thay anh thì đương nhiên phải làm cho tốt.
“Cô Lan, Dạ Kình cho tôi thay anh ấy chuyển đạt lời thăm hỏi, anh ấy nói tôi dặn dò cô nghỉ ngơi cho khỏe.”
Đặt đồ xuống xong, Hạ Tinh Thần mới lãnh đạm mở miệng.


Khuôn mặt cô, từ đầu đến cuối vẫn giữ vẻ trong trẻo lạnh lùng.
Lan Diệp nghe thấy mấy lời này, không ngờ còn cảm thấy choáng váng hơn là bị ăn bạt tai.
Dù sao mấy ngày trước bọn họ mới gặp nhau, cô ta từng chế giễu cô.

Nhưng trước mắt, tiết mục tự sát này, ở trong mắt cô, không biết ngu ngốc và tức cười bao nhiêu.
“Tôi không cần cô ở chỗ này làm bộ hảo tâm.” Lan Diệp đưa tay hất giỏ trái cây và hoa xuống đất, cả phòng bệnh lập tức hỗn độn.
Hạ Tinh Thần ngước mắt nhìn cô ta, không nhanh không chậm ngồi xổm xuống, kiên nhẫn nhặt lên từng trái cây.

Sau đó, cô đứng lên nhìn cô ta từ trên cao.
Vào giờ phút này, cô càng bình tĩnh, Lan Diệp càng hừng hực lửa giận, vô cùng chật vật.
“Cô Lan, cô không cần cảm thấy giận dữ bất bình, cho đến nay tôi không phải là người thứ ba giữa cô và Dạ Kình.

Ngược lại, cô tự sát không phải là muốn biến mình thành người thứ ba giữa tôi và Dạ Kình sao? Nhưng thật tiếc, cô đã tốn công sức rồi.

Tình cảm của chúng tôi rất vững chắc, người nào cũng không thể xen vào.

Cho nên, xin cô Lan hãy yêu quý bản thân thật tốt.

Bất luận là thân thể mình hay là tôn nghiêm và kiêu ngạo của mình.”
Lời nói của Hạ Tinh Thần làm Lan Diệp trố mắt nghẹn họng.
Cô đặt giỏ trái cây và hoa lại vị trí cũ, vẫn tỏ vẻ lãnh đạm, không thể hiện quá nhiều: “Đây là Dạ Kình muốn tôi đưa cho cô.

Cô nghỉ ngơi cho khỏe.”
Dứt lời, Hạ Tinh Thần bèn xoay người đi ra khỏi phòng bệnh.
Bạch Minh Diệp chào hỏi nhà họ Lan, cũng đi ra theo.

Cuối cùng, phu nhân Lan Đình cũng đi ra cùng bọn họ..