Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Mẹ Đơn Thân Và Bảo Bảo

Chương 30: 30: Nguy Hiểm






Tiểu Nam đang trốn trong một bụi rậm cách đó cũng không xa , cậu bé rất sợ và muốn được gặp ba mẹ của mình.

Khi sáng là bà Đông Phương nói là dẫn cậu đi gặp mẹ nên cậu mới cùng bà đi vì cậu thấy hình ảnh bà Đông Phương trong biệt thự của Đông Phương Thiên Nhật , nhưng khi cậu lên xe thì một đám thuộc hạ hâm dọa là sẽ đem cậu cho thú dữ ăn thịt nên cậu mới nghĩ cách bỏ trốn.

Tăng Khả Tuệ suy sụp ngồi dưới đất , cô hối hận khi đã mềm lòng quay trở về , nếu cô cứng rắn hơn một chút thì chắc tiểu Nam đã không sao
" Đông Phương Thiên Nhật anh trả con lại cho tôi , tại anh , tất cả là tại anh , nếu như anh để tôi về Mỹ thì đã không xảy ra chuyện này "
" Khả Tuệ! "
" Đừng , đừng gọi tên tôi nữa , tại hai mẹ con các người mà tiểu Nam của tôi bây giờ không biết thế nào , anh có biết thằng bé là tất cả đối với tôi không? thằng bé mà có mệnh hệ gì anh bảo tôi làm sao sống đây ? " Tăng Khả Tuệ đứng dậy chỉ tay vào mặt của Đông Phương Thiên Nhật và bà Đông Phương
Chương 30 : Nguy Hiểm
"Khả Tuệ tôi xin lỗi cô , là tại tôi không phải lỗi của Thiên Nhật đâu " bà Đông Phương khóc sướt mướt
" Đúng vậy , tiểu Nam mà có mệnh hệ gì tôi Tăng Khả Tuệ nhất định sẽ giết chết bà " cô nghiến răng nói
Tăng Khả Tuệ nói rồi bỏ đi tìm tiểu Nam , Đông Phương Thiên Nhật đỡ bà Đông Phương lên xe ngồi rồi chạy theo cô để tìm tiểu Nam
" Tiểu Nam , là mẹ đây , tiểu Nam "
" Ông trời ơi cầu xin ông hãy cho con tìm gặp tiểu Nam , dù bắt con chết con cũng cam tâm " Tăng Khả Tuệ khóc nức nỡ quỳ xuống chấp tay cầu trời
" Khả Tuệ , tiểu Nam chỉ quanh đây thôi , anh đã cho thêm người đến tìm rồi " Đông Phương Thiên Nhật lại đỡ cô

" Bỏ ra , đừng chạm vào tôi "
" Khả Tuệ anh cũng đâu muốn thế này , tiểu Nam là con anh , em đau bao nhiêu anh cũng đau bấy nhiêu " 
Chương 30 : Nguy Hiểm
" Khả Tuệ anh cũng đâu muốn thế này , tiểu Nam là con anh , em đau bao nhiêu anh cũng đau bấy nhiêu "
" Đau? đau mà để mẹ anh bắt thằng bé , anh không bảo vệ được thì buông tha cho hai mẹ con tôi "
" Em nói vậy mà nghe được sao? "
" Tại sao không ?"
" Tuệ , em bình tĩnh lại , bây giờ chúng ta đi tìm con còn việc này để về nhà em muốn trách anh sao cũng được "
Tiểu Nam đôi tay rung rẫy khi nhìn thấy hai ba người mặc đồ đen đang gần đến , cậu mím môi như sắp khóc vì sợ bị bắt cho thú dữ ăn thịt , cậu muốn gặp mẹ ngây bây giờ.

Mấy tên vệ sĩ của Đông Phương gia lướt ngang tiểu Nam , cậu nhắm mắt lại sợ hãi thì bên tai nghe tiếng của Tăng Khả Tuệ gọi cậu
" Mẹeee " cậu rưng rưng nước mắt đi chậm chậm ra lộ lớn như sợ bị đám người kia phát hiện
Chương 30 : Nguy Hiểm
" Mẹeee " cậu rưng rưng nước mắt đi chậm chậm ra lộ lớn như sợ bị đám người kia phát hiện
Tiểu Nam đi ra thì thấy Đông Phương Thiên Nhật và Tăng Khả Tuệ đang đứng phía bên kia đường cách cậu không xa mấy
" Mẹ , tiểu Nam đang ở đây " cậu hét lên quơ quơ tay với Tăng Khả Tuệ
" Tiểu Nam " Tăng Khả Tuệ vui mừng khi thấy cậu
" Mẹee "
Cậu ton lon chạy sang bên đường thì đằng xa chiếc xe ôto lao tới , Đông Phương Thiên Nhật và Tăng Khả Tuệ mở tròn mắt nhìn chiếc xe
" Tiểu Nam , xe kìa con " Tăng Khả Tuệ hét lên , nước mắt của rớt xuống
Tiểu Nam nghe mẹ mình hét lên mà đứng yên quay đầu nhìn chiếc xe đang gần tới mình
* Ầm *
Đông Phương Thiên Nhật lao ngang đường ôm lấy tiểu Nam làm cho hai ba con lăn mấy vòng 
Chương 30 : Nguy Hiểm
Nếu khi nãy Đông Phương Thiên Nhật không nhanh chóng chạy lại thì mọi việc không thể tưởng tượng được.


Chiếc xe đó là đang cố tình muốn tông tiểu Nam và chỉ một chút xíu nữa nếu anh không nhanh chóng lăn qua thì cả Đông Phương Thiên Nhật và tiểu Nam đều gặp nguy hiểm
" Tiểu Nam " cô chạy lại
" Mẹ huhu , tiểu Nam sợ ! hức ! tiểu Nam sợ lắm " tiểu Nam rời ngồi dậy ôm cổ cô
" Không sao , không sao rồi " cô ôm chặt tiểu Nam
" Thiếu gia , ngài không sao chứ , tay ngài hình như bị trật rồi " vệ sĩ đỡ anh đứng dậy
" Không sao "
" Mẹ , mẹ ! bà ấy! bà ấy bắt con cho thú dữ ăn thịt " tiểu Nam thút thít nói với cô
" Không , không có đâu tiểu Nam , mẹ sẽ bảo vệ con , mẹ không cho ai bắt con đâu "
Chương 30 : Nguy Hiểm
" Không , không có đâu tiểu Nam , mẹ sẽ bảo vệ con , mẹ không cho ai bắt con đâu "
" Mẹ , con sợ lắm "
Đông Phương Thiên Nhật cảm thấy nhẹ lòng khi tiểu Nam bình an , nếu thằng bé có vấn đề gì thì anh không biết phải đối mặt với Tăng Khả Tuệ thế nào ? Không biết phải đối xử với mẹ anh thế nào ? và không biết anh phải dày vò đau khổ như thế nào?
" Tiểu Nam con có bị đau ở đâu không? " anh đưa mắt xem trên người tiểu Nam
" Không ạ , ba ôm con nên con không có bị sao hết " cậu rời người Tăng Khả Tuệ ôm lấy Đông Phương Thiên Nhật
" Tiểu Nam chúng ta về nhà thôi " cô ôm tiểu Nam từ người anh lại
Đông Phương Thiên Nhật nhíu mày nhìn theo bóng lưng của Tăng Khả Tuệ rồi cũng đi theo cô về.

Tăng Khả Tuệ ôm tiểu Nam lướt qua mặt bà Đông Phương , bà nhìn theo mà nước mắt chảy dài , đứa cháu nội tội nghiệp của bà bị chính bà hại thành ra thế này 
Chương 30 : Nguy Hiểm

Tăng Khả Tuệ ôm tiểu Nam lướt qua mặt bà Đông Phương , bà nhìn theo mà nước mắt chảy dài , đứa cháu nội tội nghiệp của bà bị chính bà hại thành ra thế này
" Tiểu Nam "
" Mẹ về nhà đi , thằng bé đã không sao rồi " anh nói
" Thiên Nhật con giận mẹ sao? "
" Phải , con rất giận , suýt chút nữa thằng bé đã bị xe tông rồi , mẹ nghĩ xem có người bà nào giống mẹ không? "
" Mẹ không biết nó là cháu nội của mẹ " bà sướt mướt nói
" Được rồi , mẹ về đi , con mong chuyện này sẽ không lặp lại một lần nữa "
Đông Phương Thiên Nhật nói xong lên xe đi về , anh thật sự không muốn bất hiếu với mẹ mình nhưng anh thật sự rất nóng giận không kiềm chế được lời nói của mình.

Ngồi trên xe Tăng Khả Tuệ luôn ôm chặt lấy tiểu Nam , cô sợ , cô sợ mất tiểu Nam , thằng bé là nguồn sống là tất cả đối với cô.

Đông Phương Thiên Nhật thấy thái độ của Tăng Khả Tuệ thì biết cô vẫn còn đang rất giận , cũng đúng thôi có người mẹ nào tha thứ cho kẻ đã làm con mình sợ hãi nguy hiểm thế này" Cậu cho người điều tra chiếc xe vừa rồi , chiếc xe đó là đang cố tình muốn tông " anh nói với thứ ký Trình đang ngồi ở phó láy
Thư ký Trình khi nãy đang bù đầu vào công việc quên cả ăn trưa như vậy mà anh cũng gọi đến bắt đi tìm tiểu Nam
" Dạ vâng " anh não nề nói , vậy là lại tăng ca nữa rồi.