Tổng Tài Nằm Trên Em Nằm Dưới

Chương 30: Hắn không cho cô kiểm tra




''Chỉ sợ không được.'' Thời Tiểu Niệm nhìn về phía người đang gọi tên cô, nói: ''Tôi đang tìm chứng cứ, Cung Âu, chờ đến khi tôi chứng tỏ được chính mình chưa có thai, hy vọng anh đừng quay lại quấy nhiễu cuộc sống của tôi.''

Cung Âu chính là nhân vật nổi tiếng cô không thể trêu vào, thầm nghĩ kế hoạch sẽ không bao giờ thành công.

''Cái gì? Cô.....''

''Hẹn gặp lại.''

Hộ vệ lần nữa thúc giục, Thời Tiểu Niệm đi xuống, trực tiếp kết thúc cuộc gọi, đi về hướng hộ vệ.

Ngồi ở khoa sản, Thời Tiểu Niệm thừa nhận chính mình không được tự nhiên.

Cô chưa từng nghĩ rằng một ngày này mình có thể đến phòng phụ khoa.

Thời Tiểu Niệm gắt gao nắm chặt vạt áo trên người, mặt luôn cố tỏ ra bình tĩnh lên tiếng: ''Chào bác sĩ, tôi muốn kiểm tra một chút xem tôi đã có con hay chưa?''


Bác sĩ tầm bốn, năm mươi tuổi là người đàn ông trung niên, mặc áo blouse trắng, nghe nói xong liền kinh sợ nhìn về phía cô: ''Hả? Cô nói cái gì?''

Bác sĩ vẻ mặt khoa trương như được thấy cái gì đáng sợ, gắt gao mà đánh giá cô từ trên xuống dưới.

Thời Tiểu Niệm càng thêm nắm chặt quần áo, suy nghĩ một chút, cô liền đặt ra một lời nói dối ''hợp lý'': ''Là như vậy, bác sĩ, tôi cùng chồng tôi vừa kết hôn, nhưng hắn nghe lời đồn đại cho là tôi từng sinh con, đối tôi không có tốt như trước kia, vẫn nhục nhã ta. Cho nên tôi muốn chứng tỏ......''

Nghe vậy, bác sĩ thông cảm mà nhìn cô: ''Giới trẻ ngày nay, ai cũng giống như ai.''

''Ko biết phải kiểm tra như thế nào?''

Thời Tiểu Niệm hỏi.

''Ta làm việc này đã gần 20 năm, vừa thấy liền biết.'' Bác sĩ thở dài, đứng lên chỉ vào một cái cửa đóng chặt: ''Theo ta vào trong.''


Thời Tiểu Niệm theo vào, bên trong là một căn phòng trống sáng sủa.

Ở giữa căn phòng là một cái giường để chữa bệnh.

''Nằm trên đó, đem quần áo cởi ra.'' Bác sĩ vừa nói vừa đeo bao tay.

''..... ''

Nghe nói, Thời Tiểu Niệm ngây người, toàn thân lạnh ngắt, một cảm giác bị sỉ nhục chạy dọc toàn thân: ''Không, không thể dùng phương thức khác kiểm tra sao?''

Phương thức kiểm tra này rất khó chịu đựng.

''Đây là phương thức nhanh nhất.'' Bác sĩ đeo cái bao tay, thúc giục nói: ''Mau nằm trên đó, ta còn có bệnh nhân đang chờ.''

Thời Tiểu Niệm yên lặng nhìn chăm chú cái giường phía trước kia, tay lạnh đến phát run.

Không có gì, chỉ là kiểu tra thôi mà.

Không có gì.

Làm vậy thì cô mới có thể chứng minh chính mình trong sạch.


Thời Tiểu Niệm hít thật sâu một hơi, rồi mới từng bước một gian nan mà hướng giường đi đến, bắt đầu cởi từng cái, mỗi một lần cởi cô đều đã dùng hết tất cả khí lực.''Ầm!''

Đột nhiên truyền tới một thanh âm dọa Thời Tiểu Niệm nhảy dựng.

''Thời Tiểu Niệm cô dám đi, cô hẳn con mẹ nó muốn chết, dám đi kiểm tra?'' Cung Âu đứng ở ngoài cửa gào to, giống như bệnh nhân tâm thần.

Cung Âu?

Thời Tiểu Niệm sững sờ, hoàn toàn chưa kịp phản ứng, liền nghe thấy một trận âm thanh dữ dội.

Giây tiếp theo, đôi môi đang mím bị hung hăng mở ra.

Cung Âu, đứng ở cửa với khuôn mặt giận dữ, tròng mắt đen gắt gao trừng cô. Trên người mặc bộ trang phục bệnh nhân màu trắng, thân hình cao lớn, lửa giận cao ngút giống như có thể thiêu cháy tất cả, một chút không giống các người đang bệnh khác.
''Anh....''

Thời Tiểu Niệm đành phải lên tiếng, liền kiến Cung Âu đang ở trên người cô di chuyển.

QUẢNG CÁOSteepto

Bí quyết hết đau xương khớp cổ tay, đầu gối, tê bì chân tay ở đây

Làm điều này trước khi ngủ, bệnh xương khớp sẽ lặn tăm sau 7 ngày

654654

Tiếp theo đó, Cung Âu một bước xa tiến vào trong, dùng sức của mình vác cô lên mà đi, do lục quá mạnh mà khiến cho lưng cô có chút đau.

''Anh làm đau tôi.'' Thời Tiểu Niệm nhíu mày, thân thể vô thức lui về sau, dựa người lên giường.

''Ai cho cô làm kiểm tra?'' Cung Âu đứng ở trước mặt cô, hung hăng nói.

''Tôi muốn tìm chứng cứ.''

Hắn tưởng cô nghĩ muốn kiểm tra thật?

Nếu không phải vì chứng cứ, cô cũng không chịu nhục nhã như vậy.

''A!'' Cung Âu giận quá hóa cười, một tay chỉ vào vị bác sĩ: ''Tìm chứng cứ chính là tìm ông lão hói đầu này nhìn vào nơi tư mật của cô?''
Thời Tiểu Niệm hoàn toàn không kịp phản bác cái gì, một bên vị bác sĩ nâng mắt kính vô tội nói: ''Tôi là bác sĩ, tiên sinh, hãy tôn trọng nghề nghiệp của tôi. Còn có, anh là chồng của cô ấy đi? Anh sao có thể nghe lời đồn đại mà nghi ngờ cô ấy đã từng mang thai a.....''

Cung Âu lập tức bắn ánh mắt lạnh lẽo về phía vị bác sĩ.

Bác sĩ thấy thế liền lùi sau mấy bước, gương mặt nhăn nheo suy nghĩ,thì đột nhiên ý thức đến hắn là ai, lập tức cúi đầu: ''Cung, Cung tiên sinh, là ngài, ngài a, xin thứ lỗi xin thứ lỗi, ta ta có mắt không tròng, ta đi ra ngoài trước, tán gẫu thong thả, tán gẫu thong thả.''

Nói xong, bác sĩ vội vàng chạy ra ngoài, sợ đi chậm từng bước sẽ bị Cung Âu dùng ánh mắt gϊếŧ chết.

Dĩ nhiên là Cung Âu.

Bác sĩ sợ hãi, một thân mồ hôi lạnh.
''Bác sĩ.....''

Nhìn bác sĩ rời khỏi, Thời Tiểu Niệm lập tức hô.

Cô muốn làm kiểm tra, cư nhiên bác sĩ lại bỏ chạy.

Cung Âu quả nhiên là người thần quỷ ghê.

''Gọi cái gì mà gọi!'' Cung Âu trừng cô, khuôn mặt anh tuấn giờ phút này bị tức giận: ''Cô rất muốn bị một lão nam nhân xem?''

Cô không có một điểm giống nữ nhân rụt rè.

Nhìn hắn tức giận, Thời Tiểu Niệm khảo lự đến hắn là cá dịch giận đích thiên chấp cuồng, ko cùng hắn tức giận, chỉ nói: ''Ở y sinh mắt lí ko có tính biệt chi phân.''''Kia hắn cũng là một người đàn ông!''

''Ok, tôi đây tìm một người phụ nữ.'' Thời Tiểu Niệm thì thầm.

''Mới có thể là lôi tơ biên!''

''...... Thế nào có thể.'' Hắn sức tưởng tượng có phần rất phong phú.
''Thế nào? Ko có khả năng?''

''Được, tôi sẽ để bác sĩ dùng phương thức khác kiểm tra.'' Thời Tiểu Niệm chịu ko nổi người đàn ông này.

''Vẫn phải kiểm tra? Tôi đã sớm lí lí ngoại ngoại cấp cô kiểm tra quá!''

Cung Âu khuôn mặt trầm thấp trừng cô, hắn giận quá hóa cười, gương mặt gợi lên một tia trào phúng: ''Thời Tiểu Niệm, ngươi là ko phải đặc biệt nghĩ muốn đem chính mình bác hết cấp nhân xem?''

Hắn ngữ khí tất cả đều là đùa cợt.

''......''

Thời Tiểu Niệm dựa vào giường đứng ở chỗ đó, nghe vậy, sắc mặt một mảnh tái nhợt.

''Thời Tiểu Niệm, hoặc, đem ngươi đích phóng đãng cấp ta thu liễm điểm.'' Cung Âu bỗng nhiên một phen tương nàng ôm lấy, đâu ngồi ở nhỏ hẹp đích chẩn bệnh dùng trên giường, nói: ''Hoặc, liền đem ngươi đích phóng đãng biểu diễn ở trước mặt ta, biệt lộ cấp ngoại nhân đâu ta Cung Âu đích......''
Hắn còn chưa nói xong, liền bị một lực mạnh mẽ đánh vào mặt

Bị cô tát một phát, sức lực không hề nhỏ.

Thời Tiểu Niệm ngồi trên giường, hung hăng trừng hắn.

''..... ''

Cùng Âu bị đánh đến lệch mặt, cả người không nhúc nhích,đôi mắt đen thâm thúy trong chứa đựng sự không tin tưởng, khuôn mặt anh tuấn không biểu cảm.

Thời Tiểu Niệm chậm rãi buông xuống tay chính mình, viền mắt hồng hồng.

Từ lúc đến bệnh viện, lại bị Thời Địch cùng người môi giới đùa cợt, lại dài đăng đẳng chờ đợi phụ khoa kiểm tra, lại muốn cởi khố kiểm tra.

Cô cả người chính là vô cùng mệt mỏi, như căng thẳng một cái thuyền, này rễ: cái huyền bây giờ bị: được cung âu miễn cưỡng địa cắt hoại.

"" Cung âu.

làm người phải có điểm để tuyến! "" Thời Tiểu Niệm trừng mắt hắn tuấn bàng từng chữ từng chữ lên tiếng, "" Ngươi tưởng ta nghĩ làm loại này kiểm tra? Nếu như không phải ngươi như chỉ phong cẩu cắn ta không tha, ta hội đến ở đây?"" Là hắn liều mạng muốn cô giao ra bảo bảo ; Là hắn không khỏi phân nói địa cường chiếm nàng ; Cũng là hắn luôn miệng nói nàng là lừa tử, nói nàng là thả đãng, nói nàng hữu tâm cơ, nàng đến tột cùng là nhầm cái gì? ;""Ngươi nói ai là phong cẩu, ngươi dám đánh...."" Cung âu chánh: đang qua mặt quát, thanh âm lại một lần nữa nhân diệt khi hắn mỏng thần gian.
Này về không bởi vì lòng bàn tay, mà bởi vì con mắt của nàng.

Nàng ngồi ở đó trong, gầy gò kém yếu, to bằng bàn tay trên khuôn mặt ngoại trừ tái nhợt vẫn tái nhợt, một đôi con mắt hồng đến đáng sợ, như bịt kín một tầng thiển thiển mái máu.

Lồng ngực của hắn chấn động mạnh một cái, như bị: đc cái j mạnh mẽ gõ vào.

Gõ đến có chút đau.

Thì Tiểu Niệm trừng mắt nhìn, không nhượng: để nước mắt rớt xuống, mềm mại miệng thần vi chiến,""các ngươi đều dùng chính mình quan niệm đến nhận định ta, các ngươi cái chân chính tìm hiểu qua ta? các ngươi chỉ là muốn ức hiếp ta mà thôi các ngươi chỉ là muốn ưc hiếp ta."" Muốn gán tội cho người khác, gì hoạn vô từ.

Muội muội nói ngàn ánh mắt ác độc, nàng liền đúng là ác độc? Mộ ngàn mới đáng ghét nàng chết quấn quanh lại đánh, nhưng hắn có biết hay không,là lúc đó hắn muốn nàng một mực bên cạnh hắn.
Cung âu càng phá phận, không tên liền nói nàng sinh qua hài tử, liền nhận định, hoàn không được nàng kiểm tra......

"".........."" Cung âu yên lặng dán mắt nàng, hắn đồng ánh nàng mặt.

Nàng thanh âm có chút run,run nói, các ngươi ức hiếp ta, oan ức đến như cá tuổi nhỏ hài tử Có như thế oan ức cái gì, không phải là hắn nói chuyện nặng chút.

Các ngươi? Môn là ai? Cung âu nhăn nhíu mày, bàn tay đâm đến nàng trên khuôn mặt liền chính hắn đều không phất hiện, bàn tay của hắn rất lớn.

Khi hắn dưới chưởng, nàng mặt lộ ra rất nhỏ, hắn đưa tay sờ mó lấy mặt nàng, chỉ tiếp theo phiến mềm mại, mềm mại đắc nhân tâm thần như nước giao nhau.

Thì Tiểu Niệm lệch quá mức đi, không nhượng: để hắn chạm,chỉ nói: "" cung âu, ta là làm quá nhiều thiếu chuyện xấu mới hội gặp gỡ ngươi?"" Nếu như trên đời này thật sự có thượng đế, nàng nguyenj ý sau này đều làm việc thiện, chỉ cần không nhượng: để nàng cùng cung âu lại có thêm liên quan.
""........."" Cung âu dán mắt nàng không nói thoại, anh tuấn khuôn mạt trên có vài rễ:cái dấu tay rất là rõ ràng.

Đó là nàng đánh ""...""" Thì Tiểu Niệm đảy hắn xuống giường muốn rời khỏi, cương đi nửa bước, đã được cung âu mò trở lại.

Cung âu duỗi ra trường cánh tay ngăn trụ ở eo nàng, dễ dàng đem nàng ném tới nhỏ hẹp trên giường, cúi đầu liền hôn nàng thần, dùng sức mà hôn.

"" A-----"" Thì Tiểu Niệm chấn động kinh địa tĩnh mắt to,hắn lại đột phát cái thú tính?

Nàng liều mạng địa thôi hắn, hắn một tay áp trụ thân thể của hắn, nhẹ nhàng tông tông đích liền nhượng nàng ko cách nào động đạn. Cung Âu tối thượng xuống nhìn kỹ trứ nàng, một song hắc đồng thâm như nước biển, thí đồ nịch tễ nàng.

''Thời Tiểu Niệm, ta phải ngươi! Hiện ở!'' Cung Âu đích tiếng nói trở nên âm ách, gợi cảm thả bá đạo.
Hắn đích hôn phô thiên cái địa địa hạ xuống lai.

Nàng bị hôn đắc gần như hít thở ko thông.

Nàng ở hắn đích dưới thân vùng vẫy, khước chính là vô dụng công, Cung Âu gần như phong cuồng địa hôn trứ nàng, nắm lấy tay nàng cổ tay, tương nàng một chỉ nhu nhuyễn đích tay nhỏ bé đặt tại chính mình ngực, phảng phất như vậy có thể uất yên ổn chút cái gì.

Tay nàng thực nhuyễn, thực thoải mái.

Cung Âu hôn đắc càng thêm mãnh liệt, như cuồng cơn lốc vũ hàng lâm ở này nho nhỏ đích y sinh kiểm tra nội thất.

Thời Tiểu Niệm đích trên người đều bị nhiễm mãn hắn đích khí tức.

''Ngô... Đi khai ... Ách.''

Không có nhiều ít ôn nhu, Cung Âu bỗng nhiên hoành xung đánh thảng tiến lai, Thời Tiểu Niệm đau đến kêu ra thanh lai.

Thanh âm rất nhanh bị hắn hàm trụ hôn tới.

Cô có chút tuyệt vọng nằm ở chỗ đó, nhìn trần nhà trắng tinh
______________________________________

Nếu tớ không bận gì thì chắc mai sẽ có chap mới đó