Tổng Tài Nằm Trên Em Nằm Dưới

Chương 69: Tôi muốn em




Sau một nụ hôn dài ướŧ áŧ, Cung Âu ý vị thâm trường buông cô ra, con ngươi đen yên lặng nhìn chăm chú đôi mắt cô, "Thời Tiểu Niệm, ngày hôm nay tôi phải nói cho rõ với em một lần, tôi Cung Âu muốn con người em, muốn trái tim em, muốn em hoàn toàn là của tôi "

"…"

Thời Tiểu Niệm bị Cung Âu bá đạo ôm vào trong ngực, trên môi tất cả đều là hơi thở của hắn, nhìn hắn nửa ngày không nói nên lời.

Hắn hung hăng làm cho cô không có chỗ để trốn.

"Vì lẽ đó, sau này tôi không muốn nhìn thấy vẻ mặt này của em, nói cái gì cảm kích, tôi muốn cái gì em phải hiểu chứ" Cung Âu nhìn chằm chằm cô, cơ hồ là gầm nhẹ ra lời.

Như vậy liều lĩnh.

Thời Tiểu Niệm hạ thấp ánh nhìn, một hồi lâu chỉ có thể là trầm mặc.

Đối mặt với một Cung Âu như vậy, cô thực sự không biết nên nói cái gì.


Gió thổi qua xe thể thao, thổi qua mặt cô, mát mẻ.

Hồi lâu, Thời Tiểu Niệm chậm rãi từ trong lồng ngực của hắn chui ra, liếc mắt ra bên ngoài một cái, chỉ thấy chung quanh là một mảnh hoang vắng mờ mịt, cỏ dại rậm rạp, rất xa, có một  công trình đang xây dở dang bị bỏ không.

Có một loại hoang vu đến hoàn mỹ.

Cung Âu ngồi trên xe, bởi vì phản ứng xa cách của cô mà rất là phiền muộn, vẻ mặt anh tuấn không giấu nổi tia giận tái đi.

Con ngươi đen lạnh lùng nhìn về phía cô, Thời Tiểu Niệm đi xuống xe, bước qua bãi cỏ hoang, đôi chân mảnh khảnh chậm rãi hướng về một bức tường đổ, ánh mặt trời rơi vào trên mặt của cô, nổi bật lên làn da của cô đặc biệt trắng nõn.

ADVERTISEMENT / QUẢNG CÁO

Càng chạy càng xa.

Cung Âu nhìn cô càng lúc càng xa, ngực bị nện một cái, cảm giác không thoải mái lan tràn, hắn lập tức đẩy cửa xe ra xuống xe theo, đi theo phía sau cô, một đôi giày da bong loáng giẫm vào bãi cỏ hoang.


Giày bị bẩn, lông mày hán không khỏi nhíu lại, nhưng vẫn là theo bước chân của cô đi về phía trước.

"Em định  làm cái gì"

Cung Âu nhìn về phía cô, trầm giọng hỏi.

Thời Tiểu Niệm đi tới bức tường cũ nát loang lổ phía trước, bức tường này rất dài rất dài, mặt trên từng vết từng vết nứt, đổ vỡ.

Thời Tiểu Niệm nhìn một lúc lâu, khẽ nói, "Nếu có sơn xịt thì tốt rồi."

"Sơn xịt" cung Âu lặp lại lời của nàng.

"Ừ, sau khi tôi học vẽ xong, mỗi khi tâm tình không tốt, liền đi khắp nơi vẽ lên tường." Nghĩ đến chính mình thời trẻ, Thời Tiểu Niệm đứng trước bức tường đổ không khỏi cười lên, "11 tuổi năm ấy tôi hay bị mắng, bởi vì tôi ở nhà thường vẽ linh tinh trên tường."

"…"

Cung Âu nhìn cô.

Thời Tiểu Niệm từng lời từng lời một nói, có chút tự giễu, "Có phải là không nghĩ tới tôi rất nghịch ngợm "


Cung Âu đứng ở nơi đó, nghe giọng nói nhẹ nhàng, con ngươi đen dừng đuôi lông mày hơi giương lên của cô.

Hắn không ngoài ý muốn cô sẽ làm chuyện như vẽ lên tường này nọ, cô an phận nhưng trong xương có một điểm phản nghịch, hắn đã sớm nhìn ra.

"Em cố gắng làm một cô gái ngoan ngoãn để lấy lòng người Thời Gia, nên mới có thể đem tính cách mài dũa thành như bây giờ." Cung Âu trầm thấp nói, một lời vạch trần tính cách của cô.

"…"

Nghe vậy, Thời Tiểu Niệm kinh ngạc mà nhìn gương mặt như vừa sáng tỏ của Cung Âu.

Không nghĩ tới, Cung Âu lại sẽ như vậy hiểu rõ cô.

Khi còn bé cô đích thật là cái đứa trẻ nghịch ngợm, cái gì cũng dám đi làm, trên trời dưới đất, đánh nhau đánh đến sứt đầu mẻ trán, nhưng bố mẹ nuôi không thích, cô liền liều mạng để biến mình biến thành một cô gái ngoan ngoãn, theo khuôn phép cũ.
Nhưng vậy thì thế nào đây, còn không phải là cũng vẫn bị bỏ rơi sao.

Thời Tiểu Niệm lui về sau một bước, khóe môi tự giễu, trong mắt xẹt qua một vệt âm u.

"Chúng ta đi mua sơn xịt."

Cung Âu đột nhiên nói.

"Mua sơn xịt" Thời Tiểu Niệm sửng sốt một chút.

"Đi, muốn làm cái gì thì làm cái đó, không cần giả bộ cho bất luận người nào xem" Cung Âu kéo cô đi về phía xe thể thao, "Bức tường này không đủ, tôi sẽ tìm mấy mặt tường khác cho em, tường của tòa thị chính có đủ vẽ hay không"

Cứ như vậy liều lĩnh.

Như thế phải chăng có thể trải qua một đời.

"…"

Tòa nhà thị chính mà anh cũng nghĩ ra được.

QUẢNG CÁOAdskeeper

Cụ 150 tuổi từ Sơn La đã nói cách làm sạch mạch máu mãi mãi

Mẹo này sẽ mang tới may mắn, tiền bạc và hạnh phúc

Thời Tiểu Niệm bị Cung Âu lôi kéo đi, ngước mắt nhìn về phía gò má của hắn, tâm tình hơi khác thường.
Hiện tại hắn không khỏi đối với cô quá tốt rồi đi.

Rõ ràng là một người luôn lấy mình làm trung tâm, là người dễ tức giận cáu kỉnh, nhưng bởi vì tâm tình cô không tốt, liền ngay cả công ty đều không đi, cùng cô đi ra giải sầu, giờ lại muốn cùng cô đi mua sơn xịt vẽ tranh đường phố.

Nhưng cái hắn muốn, cô thật sự không cho được.

Lòng của cô sớm đã theo Mộ Thiên Sơ mất trí nhớ không biết đánh rơi vào nơi nào rồi, cô  tìm khắp nơi không thể tìm về, làm sao cho hắn.

"Chờ chút."

Cung Âu bỗng nhiên dừng lại, lôi kéo cô đi tới phía cuối bức tường, giơ chân lên đá văng ra một bên  cỏ.

Thời Tiểu Niệm thấp mâu nhìn tới, chỉ thấy bên trong bãi cỏ là một túi bình sơn xịt, cô vừa mừng vừa sợ, "Xem ra nơi này còn có người cùng sở thích."

Cô cúi người xuống, nhặt lên một bình sơn xịt, nhìn xuống nhãn, lại còn là mới mua.
Cô liếc mắt về bốn phía một cái, không thấy nửa bóng người, "Tại sao có thể có người đem những bình sơn xịt bỏ ở nơi này, có phải là để một lúc rồi đến lấy không"

"Mới"

Cung Âu con ngươi đen sâu, ánh mắt hoang dã mà nhìn về phía mấy bình sơn xịt, tại sao có thể có mấy bình sơn xịt mới ở chỗ này, mà không thấy người.

Có vấn đề.

"Nếu không có ai, trước hết ta cứ dung đi, nghỉ một lúc lại mua về trả lại người kia."

Thời Tiểu Niệm không chú ý tới vẻ mặt nghi ngờ của Cung Âu, ngứa ngứa tay cầm bình sơn xịt, trực tiếp hướng về trên tường phun lên.

Cánh tay nhỏ bé của cô hướng về trên tường nhẹ nhàng vung lên, một vệt màu đỏ sáng liền khắc ở trên tường, màu sắc tươi đẹp.

Cung Âu đứng ở một bên, con mắt nhìn chằm chằm hướng cô phun trên tường.
Cô làm những cái này thành thạo điêu luyện, bàn tay nho nhỏ cầm bình sơn, khéo léo tạo ra từng dải lụa màu tươi đẹp trên bức tường đổ.

Điện thoại di động của Cung Âu vang lên, là cấp dưới hỏi công việc.

Anh đi trở về ngồi trên xe, đưa điện thoại di động tới bên tai, hết sức hạ thấp giọng.

Màu sắc sáng rỡ dần hiện trên bức tường đổ, Thời Tiểu Niệm đứng trước tường, tập trung phun từng mảng màu, đôi tay thoăn thoắt tạo hình, đôi mắt giờ khắc này sạch sẽ mà chăm chú, trên mặt mang thần thái rực rỡ, so với sắc thái trên tường càng vui tai vui mắt.

Cuối bức tường, một bóng người thon dài đứng đó, xa xa nhìn cô.

Một lát, thân ảnh kia chậm rãi xoay qua chỗ khác, hướng về một hướng khác đi đến, gương mặt nhu hòa hiện dưới ánh mặt trời, là Mộ Thiên Sơ.
Một bên tường khác, một chiếc Porsche màu trắng đang đậu.

Mộ Thiên Sơ đi về phía xe, ngồi vào ghế lái, dưới mái tóc ngắn màu nâu, gương mặt một đêm không ngủ tiều tụy trông rõ, bên trong đôi mắt tràn đầy vẻ cô đơn.

Bên cạnh ghế lái, còn đặt một túi có mấy bình sơn xịt.

Trước đây, mỗi khi không vui, Thời Tiểu Niệm thích nhất là vẽ trên tường, phát tiết nỗi buồn trong lòng.

Hắn suốt đêm vào thành phố đi mua được bình sơn xịt, nhưng lại không biết dùng lý do gì đi tìm cô, cô bây giờ đối với hắn tránh còn không kịp.

Ở trên trời chi cảng, hắn đem xe đỗ ở đó, mãi đến tận khi cô đi ra.

Cô đi ra từ tòa nhà A,  thời điểm đó là bị Cung Âu ôm vào trong ngực.

Hắn cũng chỉ có thể trơ mắt mà nhìn cô cùng Cung Âu ra ngoài, đuổi theo như kẻ như theo dõi điên cuồng, đi theo bọn họ, cuối cùng len lén đem bình sơn xịt đặt ở nơi đó, để cho một người đàn ông khác thấy được phong thái hội họa của cô.
Cô đem tất cả hào quang của mình cho một người đàn ông khác thưởng thức.

Hắn tựa như tên trộm, lén lén lút lút nhìn trộm.

"…"

Mộ Thiên Sơ ngồi ở ghế lái, kính chiếu hậu chiếu ra khuôn mặt cô đơn ảm đạm của hắn, hắn giơ tay phải lên chậm rãi ấn về phía ngực, nơi này cứ đau âm ỷ như đang nhỏ từng giọt máu.

Gió nhẹ khẽ thổi bay mái tóc ngắn của hắn.

Tiểu Niệm.

Em biết không, tôi đã khôi phục ký ức.

Mộ Thiên Sơ chậm rãi nhắm mắt lại, hắn bây giờ còn không thể đi tìm cô, hắn còn có rất nhiều chuyện phải xử lý.

Nhưng là, chờ hắn xử lý xong tất cả mọi chuyện, cô còn có thể ở tại chỗ chờ hắn sao

Mộ Thiên Sơ nhìn về phía bức tường đổ, cách bức tường, hắn hy vọng có thể thấy Thời Tiểu Niệm.

Cõi đời này, rất nhiều người cách một bức tường chính là hai cái thế giới.
Bên kia bức tường đổ, Thời Tiểu Niệm đã vẽ xong một nửa bức tường, nàng vẽ một bức tranh phong cảnh mưa máu.

Cung Âu ở trên xe nói chuyện điện thoại xong, vừa quay đầu, chỉ thấy Thời Tiểu Niệm đã tiến vào một rất trạng thái rất high, hai tay nắm chặt một bình sơn xịt, thật nhanh vẽ lên, sơn bắn tung tóe màu vào váy cũng không phát hiện ra.

Trên tường, dưới bầu trời máu, là một mảnh gian nhà màu đen, cây cầu màu đen, công viên vui chơi màu đen.

Ngoại trừ bầu trời màu đỏ, còn lại tất cả đều là màu đen.

Cung Âu từ trên xe bước xuống, chân dài bước đến bên cạnh cô, trầm giọng hỏi, "Tại sao tất cả đều là màu đen"

Cuộc đời của nàng là một màu đen

Thời Tiểu Niệm cười nhạt, tùy hứng trả lời, "cầm được màu gì liền vẽ màu đó thôi."

"Tôi còn không đến nỗi tin câu nói này của em." Cung Âu liếc cô một chút, khom lưng nhặt lên một bình sơn xịt màu sáng, nắm trong tay trực tiếp phun lên trên căn nhà màu đen của cô.
"Anh làm cái gì vậy"

Thời Tiểu Niệm kinh ngạc nhìn về phía hắn.

"Thời Tiểu Niệm, nhớ kỹ, cho dù là em trải qua chuyện gì, ở bên người Cung Âu tôi, tôi cũng phải nghiền nát em ra một mảnh sắc thái"

Nói qua, Cung Âu càng thêm dùng sức mà phun về phía màu đen  công viên vui chơi màu đen kia.

Tiếng nói của hắn, lại là một thông báo kinh tâm động phách.

Thời Tiểu Niệm ngơ ngác mà đứng tại chỗ, tâm không nhịn được mà chấn động, chỉ thấy trên tường hiện tại không gặp một điểm màu đen, tất cả đều là sắc thái lung ta lung tung.

Cũng thật là nát ra một mảnh sắc thái.

Đúng vậy a, quản nhiều như vậy làm cái gì, bị người nhà vứt bỏ lại tính là gì

Coi như cô đã nát bét, cũng phải nát ra một sắc thái.

Thời Tiểu Niệm nghĩ, cũng cầm lấy một bình sơn xịt màu sáng, liền hướng trên tường phun lên, cũng không quản hình thù, phun lên không mục đích, phun ra từng đường  sắc thái.
Cung Âu từ phía sau cô, bàn tay lớn bao vây lại bàn tay nhỏ bé của cô hướng về trên tường phun.

Thời Tiểu Niệm không có từ chối.

Cô ngước mắt nhìn về phía Cung Âu, đường đường Tổng giám đốc tập đoàn N.E nổi tiếng thế giới lại ở vùng hoang dã này cùng cô nguệch ngoạc từng đường sơn, nói ra được mấy người tin đi.