Tổng Tài Nguy Hiểm Anh Thật Hư Hỏng

Chương 471: Đừng Để Người Ta Ức Hiếp






Trong biệt uyển nhà họ Hứa.

“Chết tiệt, Quân Nhật Đình này quá tàn nhẫn, lại đoạt mất một phần ba tài nguyên của chúng ta.”
Hứa Thanh Tuệ nhận được báo cáo của cấp dưới về tình hình kinh doanh của công ty, tức giận đến mức đập phá đồ đạc.

Hứa Hải Minh cũng rất tức giận không nhẹ, công ty nhà họ Hứa cũng bị thương nghiêm trọng.

Đừng thấy bề ngoài, chính là nhà họ Trác cùng Thời Thế hợp tác, nhưng sau lưng, nhà họ Hứa cũng tham dự.

Ông ấy biết chính mình thông qua Hứa Thanh Khê ép Quân Nhật Đình hợp tác với Thời Thế, người đàn ông kia sẽ đoán được công ty này có liên quan đến nhà họ Hứa của anh.

Vốn dĩ ông ấy còn tưởng rằng sau khi xảy ra chuyện, người đàn ông kia có thể nể mặt Hứa Thanh Khê mà buông tha cho nhà họ Hứa, nhưng không ngờ nhà họ Hứa còn bị tổn hại hơn cả Tần gia và Thời Thế.

Đương nhiên, ông ấy cũng biết đây là lời cảnh báo của Quân Nhật Đình đối với ông.

“Điều quan trọng bây giờ là làm thế nào để vãn hồi những tổn thất này, muốn đòi lại từ trong tay Quân Nhật Đình chỉ sợ rất khó.”
Hứa Hải Minh thở dài, u sầu nói.


Đã giao đấu nhiều lần như vậy, giờ ông ấy không thể không thừa nhận rằng Quân Nhật Đình này không thể nhìn bằng mắt thường, tư chất kinh doanh trời cho quả thực quái dị không giống người.

“Không khó đâu.

Con nghe nói Hứa Thanh Khê phế vật kia làm cho người ta cưng chiều lắm, cứ để cho cô ấy thổi gió bên gối là được thôi.”
Theo như Hứa Hải Minh nghĩ xem ra là có vấn đề, nhưng Hứa Thanh Tuệ lại không cho rằng như vậy.

Đồng thời cô ta cũng chắc chắn hơn suy nghĩ trước đây của mình, Quân Nhật Đình đối với phế vật kia có cảm tình khác.

Hứa Hải Minh nhíu mày: “Nếu lại uy hiếp con nhỏ đó, e rằng nó sẽ không dễ dàng thỏa hiệp đâu?”
Hứa Thanh Tuệ cười lạnh: “Không thỏa hiệp con cũng có cách thỏa hiệp.”
Mà Hứa Thanh Khê không biết những điều này.

Lúc này cô mới sững sờ trước tin Quân Nhật Đình đưa tới.

“Lại muốn đi công tác sao?”
“Đúng vậy, tình hình bên nước ngoài vừa mới ổn định, dự án rất quan trọng đối với công ty.

Anh cần đích thân đến trấn thủ, hai ngày nữa anh sẽ rời đi nên nói trước cho em biết chuyện này.”
Quân Nhật Đình kiên nhẫn giải thích với Hứa Thanh Khê.

Hứa Thanh Khê mất mát không thôi: “Vậy em đi cùng có được không?”
Cô nhìn Quân Nhật Đình hy vọng, ai biết lần này anh sẽ đi bao lâu.

Nếu lại giống như trước đi hai ba tháng, đợi khi anh quay lại, cô chỉ sợ đã bị Hứa Hải Minh đuổi đi rồi.

“Không được, tình hình ở đó đặc biệt.

Anh sợ khi đưa em đến đó sẽ không chăm sóc được cho em.”
Quân Nhật Đình nghĩ đến tổ chức thần thánh ẩn mình trong bóng tối, nên từ chối mà không cần suy nghĩ.

Hứa Thanh Khê rất thất vọng, vừa muốn làm nũng để Quân Nhật Đình thỏa hiệp, vừa lo lắng sẽ gây phiền phức cho Quân Nhật Đình.

Cuối cùng, lý trí đã đánh bại cảm tính, thỏa hiệp với sự sắp xếp của Quân Nhật Đình.

“Vậy bao lâu anh sẽ trở lại?”
Quân Nhật Đình không biết suy nghĩ thật sự trong lòng cô, thấy cô không muốn từ bỏ, không muốn mình rời đi, anh cười nói: “Thời gian vẫn chưa xác định, nhưng anh hứa với em là sẽ thu xếp quay về với em sớm nhất có thể.”
Hứa Thanh Khê không có được câu trả lời như ý muốn, trong lòng đầy lo lắng.


Cô không có già mồm cãi láo với Quân Nhật Đình, chỉ nắm lấy tay anh, nghiêm túc nói: “Nhớ lời anh nói đó, anh nhất định phải nhanh trở về.”
Quân Nhật Đình chưa bao giờ thấy Hứa Thanh Khê quấn người như vậy, nhưng anh cũng không nghĩ nhiều, tưởng rằng bởi vì lúc trước anh đã rời đi quá lâu.

“Ừm, anh biết, em ở nhà chăm sóc bản thân, nếu như gặp phải chuyện không thể giải quyết thì nói cho anh biết, đừng để người ta ức hiếp.”
Anh nói câu này để nhắc Hứa Thanh Khê không được thỏa hiệp với nhà họ Hứa và Hứa Hải Minh nữa.

Nói đến đây, anh cũng nghĩ đến những hành động gần đây của mình với nhà họ Hứa, để đề phòng, anh nói: “Đúng rồi, anh đang dạy dỗ nhà họ Hứa một vài bài học vì những gì đã xảy ra trước đây.

Nếu bố em tìm tới nói chuyện, hãy nói ông ấy đến tìm anh.”
Hứa Thanh Khê nghe vậy ánh mắt có chút kinh ngạc, trong lòng cũng có chút hả giận.

Dù thái độ này là sai nhưng nhà họ Hứa chưa bao giờ coi cô như người nhà, cô đương nhiên cũng không có suy nghĩ như vậy, lại nói, bọn họ cứ ép cô làm những việc cô không muốn hết lần này đến lần khác, thấy họ khó xử, nhất là chính Quân Nhật Đình trút giận thay cô, cô cảm thấy rất dễ chịu.

“Ừm em biết rồi.”
Cô đáp lại bằng một nụ cười, nhưng trong lòng cô đang tính toán ngày nhà họ Hứa sẽ đến trước cửa nhà tìm cô.

Rốt cuộc, nghe giọng điệu của Quân Nhật Đình, rắc rối mà anh gây ra cũng không phải lớn thông thường.

Nhưng hai ngày kế tiếp, nhà họ Hứa không có động tĩnh gì khiến cô vô cùng ngạc nhiên.

Khi cô dần quên chuyện đó, Trác Văn Khoa bất ngờ gọi điện cho cô.

Hứa Thanh Khê vốn dĩ không muốn tiếp chuyện, dù sao cũng vì anh ta mà cô và Quân Nhật Đình chiến tranh lạnh nhiều ngày.

Nhưng Trác Văn Khoa không dừng lại mà cứ tiếp tục gọi.

Cuối cùng Hứa Thanh Khê không còn cách nào khác, đành phải nghe điện thoại.

“Thanh Tuệ, sao lâu như vậy mới nghe điện thoại? Có phải không tiện không? Xảy ra chuyện gì sao?”
Ngay khi cuộc gọi được kết nối, giọng điệu lo lắng của Trác Văn Khoa hiện lên trong đầu.

Hứa Thanh Khê nghe xong, cứng họng không nói nên lời, nếu đã đoán cô có thể không tiện, tại sao anh ta cứ không ngừng gọi điện chứ?
Trong lòng cô đã có cách, nhưng không lộ ra mặt, khách khí nói: “Vừa rồi tôi có chút bận nên không để ý đến cuộc điện thoại.

Nhân tiện, anh gọi điện thoại như thế này là có chuyện gì muốn nói với tôi sao?”
Trong biệt uyển nhà họ Hứa.


“Chết tiệt, Quân Nhật Đình này quá tàn nhẫn, lại đoạt mất một phần ba tài nguyên của chúng ta.”
Hứa Thanh Tuệ nhận được báo cáo của cấp dưới về tình hình kinh doanh của công ty, tức giận đến mức đập phá đồ đạc.

Hứa Hải Minh cũng rất tức giận không nhẹ, công ty nhà họ Hứa cũng bị thương nghiêm trọng.

Đừng thấy bề ngoài, chính là nhà họ Trác cùng Thời Thế hợp tác, nhưng sau lưng, nhà họ Hứa cũng tham dự.

Ông ấy biết chính mình thông qua Hứa Thanh Khê ép Quân Nhật Đình hợp tác với Thời Thế, người đàn ông kia sẽ đoán được công ty này có liên quan đến nhà họ Hứa của anh.

Vốn dĩ ông ấy còn tưởng rằng sau khi xảy ra chuyện, người đàn ông kia có thể nể mặt Hứa Thanh Khê mà buông tha cho nhà họ Hứa, nhưng không ngờ nhà họ Hứa còn bị tổn hại hơn cả Tần gia và Thời Thế.

Đương nhiên, ông ấy cũng biết đây là lời cảnh báo của Quân Nhật Đình đối với ông.

“Điều quan trọng bây giờ là làm thế nào để vãn hồi những tổn thất này, muốn đòi lại từ trong tay Quân Nhật Đình chỉ sợ rất khó.”
Hứa Hải Minh thở dài, u sầu nói.

Đã giao đấu nhiều lần như vậy, giờ ông ấy không thể không thừa nhận rằng Quân Nhật Đình này không thể nhìn bằng mắt thường, tư chất kinh doanh trời cho quả thực quái dị không giống người.

“Không khó đâu.

Con nghe nói Hứa Thanh Khê phế vật kia làm cho người ta cưng chiều lắm, cứ để cho cô ấy thổi gió bên gối là được thôi.”
Theo như Hứa Hải Minh nghĩ xem ra là có vấn đề, nhưng Hứa Thanh Tuệ lại không cho rằng như vậy.

Đồng thời cô ta cũng chắc chắn hơn suy nghĩ trước đây của mình, Quân Nhật Đình đối với phế vật kia có cảm tình khác.

Hứa Hải Minh nhíu mày: “Nếu lại uy hiếp con nhỏ đó, e rằng nó sẽ không dễ dàng thỏa hiệp đâu?”
Hứa Thanh Tuệ cười lạnh: “Không thỏa hiệp con cũng có cách thỏa hiệp.”
Mà Hứa Thanh Khê không biết những điều này.

Lúc này cô mới sững sờ trước tin Quân Nhật Đình đưa tới..