Tổng Tài Phu Nhân Có Thai Rồi

Chương 273




Chương 273: Sai một ly đi một dặm (11)

Chuyện này còn khiến người ta xấu hồ
hơn.

Phó Thắng Nam đã mặc xong quần
áo, thấy tôi quấn khăn tắm từ phòng tắm đi
ra, mắt anh sâu lại: “Ngày mai công ty bắt
đầu nghỉ đông. Chúng ta đi gặp dì rồi sau
đó cùng nhau trờ về Thành phố Giang
Ninh”

“Không”
Tôi nói, mặt tái mét: “Tôi đã đặt vé
hôm nay”
“Lùi lại!“ Anh nói, giọng lạnh lùng đến
đáng sợ.
Ta mím môi, nhíu mày, nhẫn nhịn kìm
án xúc động nói: “Mai anh về đi, đổi vé

cũng rất phiền phức”

Anh nhìn tôi, đưa bàn tay mảnh khảnh
về phía tôi, tôi nhướng mày: “Làm sao
vậy?”

“Tôi sẽ đổi vé cho em”

Tôi…

“Không cần” Tôi không có hứng thú
tiếp tục cãi nhau với anh, xoay người đi vào
phòng thay quần áo, lúc tôi đi ra thì Phó
Thắng Nam đã không còn ở đó.

Thu xếp xong, tôi xem đồng hồ, thấy
cũng gần đến giờ, tôi liền xách vali đi
xuống nhà.

Lúc này, hãng hàng không gửi tin
nhắn về thông tin đồi vé máy bay.

Tôi sững người một lúc mới nhận ra là
do Phó Thắng Nam.

Cơn tức giận kìm nén cả buổi sáng đã
không nhịn được nữa, tôi đập điện thoại

“Râm” một cái.

Tôi đi xuống lầu thấy anh đang ngồi
vào bàn ăn sáng, dì Triệu không ở đây nên
anh chỉ nướng vài lát bánh mì.

Tôi đột nhiên cầm cái bánh mì trên
bàn lên, tức giận đập vào mặt anh: “Phó
Thắng Nam, anh có ý gì?”

Anh cau mày, trong đôi mắt đen có
một tia lạnh nhạt: “Nói chuyện cho tử tế!”

“Em nói chuyện tử tế thì anh có nghe
không? Anh có chịu nghe không?”

Tôi hét lên: “Tại sao anh lại đổi vé của
em mà không có sự đồng ý của em. Phó
Thắng Nam, anh coi em là cái gì? Đồ chơi
của anh, robot đề anh tùy ý điều khiển hay
con rối nghe lời anh?”

Anh mím môi không nói gì, chỉ nhìn tôi
chằm chằm, thật lâu sau mới nói: “Rất tức
giận sao?”

Tôi sững sờ một lúc, nén giận nói:
“Cũng không hẳn, nhưng mong anh lần
sau không được tự ý động vào đồ của em
khi chưa có sự cho phép của em. Nếu anh
không muốn ly hôn cũng không sao,
chúng ta sẽ chỉ làm chậm trễ nhau mà thôi.
Nhưng xin hãy tôn trọng em, em chỉ yêu
cầu việc này, làm phiền anh.”

Tôi nói điều này một cách lịch sự xa
cách và hơi mệt mỏi.

Tôi không nhìn vào vẻ mặt anh, lên
lầu, đặt lại vé và xách vali đi xuống.

Anh đứng giữa phòng khách, đôi mắt
đen lạnh lùng nhìn tôi, như thề muốn nhìn
thấu tôi.

Tôi đặt vali lên xe, may mà anh không
theo ra ngoài.

Tôi lái xe ra khỏi biệt thự, không thấy
anh đi theo nữa thì tôi mới cảm thấy nhẹ

Tôi lấy vé ð sân bay, còn khá sớm, tôi
lấy một cuốn sách ngồi trên ghế trong
phòng chờ đề đọc.

Một cô gái đột nhiên đến gần chào
hỏi khiến tôi giật mình.

“Cô Thầm, hôm nay cô cũng về thành
phố Giang Ninh phải không?” Cô gái mặc
một chiếc áo khoác dạ thời trang kết hợp
cùng váy dệt kim dài đến đầu gối và bốt
ngắn, nhìn rất thời trang.

Tôi nhìn đôi má thanh tú của cô ấy,
cũng không nhớ mình đã gặp cô gái nhỏ
này lúc nào.

Thấy tôi ngần ra nghi hoặc, cô gái
mìm cười, “Chắc cô Thẩm không nhận ra
tôi. Chúng ta mới gặp nhau. Tôi tên là
Vương Yên Nhiên. Cô và anh Thẩm đã cứu
tôi ð quán bar Hoàng Gia.”

Tôi ngây ra một lúc rồi nhớ đên, không
khỏi kinh ngạc hỏi: “Cô cũng là người
thành phố Giang Ninh à?”

Cô gật đầu cười: “Đúng vậy, quê tôi ở
huyện Giang Tô, thành phố Giang Ninh, tôi
học ở thủ đô”

Cô dừng một chút, hơi ngượng ngùng
nói: “Điều kiện gia đình tôi không tốt lắm,
ba mẹ cho tôi học cấp 3 xong thì không có
tiền cho tôi đi học nữa nên tôi mới đi làm
ca đêm ở Hoàng Gia đề kiếm tiền. Bởi vì
không chịu xuống đài nên bị bắt nạt. Hôm
đó phải cảm ơn cô và anh Thẩm, nếu
không thì tôi cũng không biết quản lý Lưu
sẽ làm gì mình”

Tôi gật đầu, xem như đã hiểu, tôi cũng
không phải là người giỏi giao tiếp nên thấy
cô ấy nói xong thì cũng không nói thêm gì,
cả hai liền im lặng.

Cô ấy có vẻ rất thích trò chuyện với

tôi, thấy tôi đọc sách, cô ấy cười, “Cô
Thẩm cũng thích đọc “Nhà thờ Đức Bà
Paris” sao? Hai hôm trước tôi cũng mới
đọc xong.”

Tôi gật đầu, dừng một chút và nói với
cô ấy: “Còn mấy ngày nữa mới đến Tết
Nguyên Đán, cô không ở lại thủ đô làm
thêm vài ngày nữa rồi mới về à?”

“Anh Thầm đã sắp xếp cho tôi một
công việc làm thêm ở thành phố Giang
Ninh, làm gần nhà, có thể làm dược đến
giao thừa mới về.” Cô cười, dường như rất
vui khi nhắc tới Thẩm Minh Thành.

Tôi gật đầu, nghĩ một chút, hình như
Thẩm Minh Thành không có bạn ở thành
phố Giang Ninh, anh ấy có thể sắp xếp
việc gì cho cô ấy?

Tôi tò mò, không nhịn được hỏi: “Anh
ấy sắp xếp cho cô việc gì?”

 

“Tôi học kế toán nên anh ấy liên hệ

một công ty kiểm toán tên là kiểm toán tín
dụng, công ty này chỉ mới nổi lên mấy năm
gần đây. Đúng lúc cuối năm họ nhiều việc,
tôi không chỉ có lương cơ bản mà còn
được thêm hoa hồng”

Cô ấy cười nhìn tôi nói: “Đúng rồi, cô
Thẩm, cô đã về thành phố Giang Ninh ăn
tết rồi, vậy anh Thẩm cũng đến thành phố
Giang Ninh phải không?”

Nhìn vẻ mặt của cô gái này, lế nào là
nhìn trúng Thầm Minh Thành?

Tôi lắc đầu: “Tôi không biết, chắc anh
ấy sẽ ở lại thủ đô.

Cô ấy “A” một tiếng rồi nói nhỏ: “Rõ
ràng là anh ấy nói là tới thành phố Giang
Ninh ăn Tết, sao lại…”

Tôi không nhiều lời, xem đồng hồ thấy
sắp đến giờ nên tôi chào tạm biệt cô ấy và
chuẩn bị lên máy bay.

John đới tôi ở sân bay, đưa tôi lên xe,
khởi động xe liền bắt đầu cằn nhẳn.

“Lần sau cậu và Phó Thắng Nam ở
cùng nhau thì tắt điện thoại được không?
Làm tôi cứ như biến thái vậy, chẳng lẽ tôi
không xấu hồ?”

Tôi mím môi, mặt hơi nóng lên: “Xin
lỗi, sẽ không có lần sau”

Cậu ta liếc xéo tôi, híp mắt nói: “Cậu
đã làm biện pháp tránh thai chưa?”

Tôi đặc biệt nhạy cảm về chuyện đứa
nhỏ, hơi cứng người nói: “Rồi.

Cậu ta gật đầu nói: “Vậy thì tốt rồi,
tạm thời đừng mang thai. Hiện tại cơ thể
cậu không thích hợp đề mang thai, lát nữa
về rồi tôi đưa cậu đến một nơi.”

“Đi đâu?”

“Đi khám bệnh. Lần trước bị ho ra

máu, bác sĩ nói mặc dù tỉnh lại nhưng rất

 

nghiêm trọng. Nếu chuyện này còn tiếp
diễn thì rất nguy hiểm. Tôi đã đặt lịch với
một bác sĩ Đông y, tôi đưa cậu đến khám
một chút.” Cậu ta vừa lái xe vừa nói.

Cậu ta nhìn mặt tôi và nói: “Dạo này
cậu lại thức khuya à?”

Tôi mím môi nhéo ấn đường: “Bị mất
ngủi”

Chỉ cần có thể chữa khỏi dứt điểm là
tôi sẽ hợp tác với các bác sĩ, tuy nhiên nó
đã thành bệnh mãn tính, cần thời gian kiên
trì, tôi không còn kiên nhẫn và tỉnh lực cho
việc này.

Cậu ta thờ dài: “Nếu cậu và Phó
Thắng Nam thực sự không còn cách nào
nữa thì hai người nên tạm xa nhau một thời
gian, chữa khỏi bệnh trước. Cứ trì hoãn
như thế này cũng không phải là cách hay.”

“Anh ấy không muốn ly hôn” Tôi vừa
rồi lời cậu ta liền phanh gấp khi gặp đèn

Cậu ta nhìn tôi, trợn tròn mắt: “Cậu
điên rồi à? Tự nhiên đòi ly hôn làm gì? Anh
ta muốn tiền có tiền, muốn dáng có dáng,
muốn sắc có sắc, sao phải ly hôn với anh
ta? Ăn no dừng mỡ à?”

Tôi nhìn cậu ta, không khỏi tức giận:
“Anh ta tốt như vậy, không thì hai người ở
bên nhau luôn đi?”