Tổng Tài Phu Nhân Có Thai Rồi

Chương 284




Chương 284: Sai một ly đi một dặm (22)

 

Tôi bế cô bé lên, thấy cô bé vẫn đang
lầu bầu đòi tôi, không khỏi nói: “Sao lại thế
này?”

“Có thể là nó không muốn uống sữa
bột, Thầm Xuân Hinh, cô đi lên phòng ngủ
trên lầu cho nó bú đi!” Trần Húc Diệu
mang vẻ mặt lạnh lùng từ nãy đến giờ đột
nhiên mở miệng.

Lâm Uyên thấy vậy, vội vàng nói: “Tôi
dẫn cô lên trên đó, trẻ con còn nhỏ tháng
không thích uống sữa bột cũng là chuyện
bình thường.”

Thấy vậy, tôi cũng không tiện nói gì
êm, ôm Lâm Uyên đi lên tầng hai.

“Cô ở đây cho bé bú đi, có thể là cô
bé đói chịu không nổi rồi.” Lâm Uyên mờ
miệng, trên mặt lộ ra một nụ cười vô cùng
hiền lành.

Tôi ngồi xuống chiếc ghế dài, cũng
không ngại ngùng gì mà bắt đầu cho Phó
Tuệ Minh bú.

Vốn nghĩ rằng một lát nữa bà ấy sẽ rời
đi, không ngờ rằng bà ấy lại không đi mà
đứng ð một bên nhìn tôi cho con bú.

Con bé Phó Tuệ Minh này thật là kén
chọn, sau khi được cho bú một lát thì lại trờ
lên ngoan ngoãn, vừa bú sữa mẹ vừa giơ
bàn tay nhỏ lên nắm lấy chân mình, động
tác vô cùng đáng yêu, đôi mắt trong veo to
như nước nhìn xung quanh.

“Thẩm Xuân Hinh, cô gầy quá, vừa
mới sinh em bé mà bụng cũng không có tí
mỡ nào, dù sao cô và Tổng giám đốc Nam

người còn trẻ, không biết phải chăm sóc

mình như thế nào. Hay là hai người ở lại Lê
Viện vài ngày đi, đúng lúc sắp vào mùa
Xuân, tôi nghe Húc Diệu nói hai người định
đi du lịch với nhau, hay là đến Lê Viện đi, ð
đây có đủ đầu bếp và chuyên gia dinh
dưỡng, vừa khéo có thể giúp cô chăm sóc
lại cơ thề, cô thấy thế nào?”

Tôi ngần người, mờ miệng nói: “Không
cần, cảm ơn ý tốt của Tổng giám đốc
Lâm.”

Sắc mặt Lâm Uyên trở nên hơi xấu hồ,
dừng một chút rồi lại nói: “Thẩm Xuân
Hinh, có phải cô còn đề ý chuyện trước kia
hay không? Cô xem, chuyện này đã qua
rồi, mẹ con các cô đều bình an, tôi cũng đã
nhận quả báo. Nhà họ Mạc không chấp
nhận tôi, khiến cho Đình Sinh chỉ có thể đi
đến Thành phố Giang Ninh với tôi, chuyện
đã qua rồi, chúng ta bỏ qua hết mọi
chuyện trước kia, mọi người quay trở lại

giông như lúc mới quen thì tốt bao nhiêu.”

Tôi cố gắng nhịn cơn tức giận trong
lòng, ngước mắt nhìn Lâm Uyên, không
nhịn nổi mà bật cười: “Tổng giám đốc Lâm,
tiền tài không thể tự sinh ra được, thanh
danh cũng không thể tự có lại, bà cảm
thấy bà đã giết một người, còn có thể làm
gì để cho người đó trở về sao?”

Thấy sắc mặt của bà ấy trờ nên trắng
bệch, tôi mím môi nói: “Tôi cho con bú,
phiền Tổng giám đốc Lâm tránh đi một
chút.”

Bà ấy há hốc mồm, muốn nói thêm gì
đó, nhưng chỉ liếc tôi một cái rồi yên lặng
đi ra ngoài.

Phó Tuệ Minh được bú sữa mẹ nên vô
cùng vui vẻ, tôi ngồi trên ghế dài nhìn căn
phòng được trang trí theo tông màu hồng,
không khỏi ngần người.

Xem ra đây là phòng dành cho bé gái,

Trần Húc Diệu thi thoảng sẽ đến Lê Viện,
nhưng không thể nào là anh ta, Lâm Uyên
thì càng không thể, gian phòng này rất có
thể là của Mạc Hạnh Nguyên.

Phó Tuệ Minh bú xong, liền vung tay
nhỏ tứ phía, tôi hoàn hồn, thấy cô bé nhìn
tôi cười, không khỏi cảm thấy trong lòng
ấm áp, ôm hôn cô bé.

Cửa phòng ngủ bị mở ra, tôi kéo áo
xuống, không ngờ lại là Mạc Hạnh Nguyên,
trông thấy tôi, sắc mặt của cô ta trờ nên
nặng nề và lạnh lẽo như băng.

“Thầm Xuân Hinh, tại sao cái gì cô
cũng muốn cướp, người tôi thích, người
nhà quan tâm tôi, bây giờ ngay cả căn
phòng của tôi cô cùng muốn cướp lấy.”

Tôi không hiểu nồi câu nói này của cô,
cau mày nói: “Cô Hạnh Nguyên, cô là
người sở hữu những thứ đó, không giữ
được thì là lỗi của cô. Tôi không có hứng

thú với người nhà và phòng ngủ của cô,
vốn không thèm cướp làm gì, về phần
người cô thích, xin cô nói cho rõ ràng, tôi
và anh ấy là vợ chồng danh chính ngôn
thuận, tôi cần phải cướp anh ấy sao?”

Cô ta tức giận đến đỏ cả mắt: “Nếu
không phải do cô xen vào, anh Thắng Nam
sẽ lấy cô sao? Anh ấy chẳng qua chỉ là
đang chịu trách nhiệm với cô mà thôi, cô
nghĩ cô là cái thá gì?”

Tôi buồn cười: “Vậy thì, cô Hạnh
Nguyên, anh ấy chỉ đang chịu trách nhiệm
với tôi, còn với cô thì sao? Yêu sao? Nếu đã
yêu, tại sao bây giờ đến nhìn cô anh ấy
cũng khinh thường không muốn nhìn, tại
sao cô lại cảm thấy một người đàn ông
nhìn cô một chút thôi cũng thấy phiền lại
đi yêu cô chứ?”

“Cố,

Cô ta vô cùng tức giận, giơ tay lên

chuẩn bị đánh tôi, nhưng tôi nhanh chóng
cản lại: “Cô Hạnh Nguyên nên khiêm tốn
chút đi, mọi chuyện đều đang tốt đẹp mà
cô cứ muốn phá hoại như vậy. Cô chưa
từng nghĩ lại xem vì sao cha mẹ cô đều
không muốn gặp cô à?”

Tôi ôm Phó Tuệ Minh, không có ý định
cãi lộn với cô ta, dù sao cũng đang ôm con
theo, nếu đánh nhau thật, con bị thương
thì chính tôi mới là người bị thiệt thòi.

Thấy tôi muốn đi, cô ta chặn ngay ở
cửa: “Thẩm Xuân Hinh, rốt cuộc cô muốn
làm gì?”

Tôi buồn cười: “Cô Hạnh Nguyên, câu
này đề tôi hỏi cô mới đúng, rốt cuộc cô
định làm gì đây?”

Cần tôi lại không cho tôi đi như thế,
đang định làm gì đây?

“Tôi có thể từ bỏ anh Thắng Nam,
ông dây dưa với anh ấy nữa, nhưng cô

không được xuất hiện trước mặt cha mẹ tôi
nữa, nếu không tôi sẽ kéo cô chết theo
tôi.”

Tôi thật sự cảm thấy mình không thể
nào hiểu được cô ta: “Tôi ước gì mình
không bao giờ gặp lại cha mẹ cô và cô
nữa, cho nên phiền cô tránh ra, giơ cao
đánh khẽ.”

Dưỡng như bây giờ cô ta cũng không
có cách gì đề giữ tôi lại, mặc dù trong lòng
vô cùng tức giận nhưng cũng không thể
làm gì tôi.

Nhưỡng đường cho tôi xong, cô ta thờ
phì phò đi ra khỏi phòng ngủ.

Thấy tôi đi ra, Phó Thắng Nam tiến lên
đón, bế Phó Tuệ Minh từ tay tôi, mở miệng
nói: “Sao vậy? Sắc mặt em kém quá!”

Tôi mím môi, thản nhiên nói: “Không
Sao cả.”

Ngôi lại xuống bàn, Phó Thắng Nam
liên tục gắp đồ ăn cho tôi, anh ăn được vài
miếng rồi ôm Phó Tuệ Minh đi chơi.

Có thể là bời vì cho con bú nên tôi ăn
nhiều một cách lạ kỳ, Phó Thắng Nam lại
vô cùng vui vẻ cười, ánh mắt của hai người
Lâm Uyên và Mạc Đình Sinh dường như
vẫn luôn dán trên người tôi.

Dù tôi cảm thấy kì lạ, nhưng nhất thời
cũng không thể mờ miệng hỏi, ăn được
một lát thì tất cả mọi người đã ăn xong, tôi
cũng không tiếp tục ăn nữa.

“Thế nào?” Phó Thắng Nam gắp cho
tôi một miếng thịt kho tàu, cười nói: “Ăn no
rồi à?”

Tôi gật đầu: “Ừm!”

“Đây là lúc hoa mai trong Lê Viện nở
đẹp nhất, hai người ăn cơm xong rồi thì ra
ngoài đi dạo tiêu cơm chút đi?” Lâm Uyên

mờ miệng, mắt nhìn Phó Tuệ Minh.

Cô bé đã ngủ thiếp đi, Lâm Uyên gọi
bảo mẫu đến nói: “Lát nữa cô ở đây chăm
sóc đứa trẻ.”

“Không cần, đã không còn sớm nữa,
cảm ơn Tổng giám đốc Uyên và Tổng giám
đốc Sinh đã chiêu đãi, chúng tôi cần phải
trờ về rồi.” Ăn uống no nê xong thì đã hết
một buổi tối, Lâm Uyên và Mạc Đình Sinh
cũng không nói gì.

Giống như quả thật mời họ đến đề ăn
một bữa cơm thôi, thật kì lạ.

Đôi mắt đen và sâu của Mạc Đình
Sinh nhìn thằng vào Phó Thắng Nam, cười
nói: “Tổng giám đốc Nam, công ty của nhà
họ Mạc xảy ra chút việc, hôm nay cậu có
rảnh để nói chuyện với tôi không?”

Phó Thắng Nam nhìn về phía tôi, mím
môi: “Đi dạo chút đi, cho tiêu cơm, Phó
ệ Minh để anh bế, em đợi thêm một lát

rồi chúng ta về.”

Tôi gật đầu, nhìn lướt qua Mạc Đình
Sinh rồi nói với Phó Thắng Nam: “Hai người
nói chuyện, bế Phó Tuệ Minh theo được
không?”

“Không sao, đi đi!”

Tôi luôn cảm thấy Phó Thắng Nam cố
ý đề tôi tiếp xúc với Lâm Uyên và Mạc Đình
Sinh nhiều hơn.

Trong lòng cảm thấy hơi bực bội.

Lê Viện rất lớn, quả thật là như Lâm
Uyên nói, sau vườn có không ít hoa mai
đang nờ, rất đẹp.

“Thẩm Xuân Hinh, trong bếp đã làm ít
bánh ngọt matcha, lát nữa cô đi mang một
ít về nhà ăn.” Lâm Uyên mờ miệng, đứng ở
sau lưng nhìn tôi chằm chằm.

Tôi không quen với dáng vẻ này của
bà ấy lắm, hơi mím môi nói: “Tổng giám

đốc Lâm khách sáo qua, nhưng ăn nhiều
đồ ngọt dễ béo, thi thoảng tôi ăn một ít là
được rồi.”

Bà ấy nhìn tôi, cần thận nói: “Thẩm
Xuân Hinh, có phải trong lòng cô vẫn còn
hận tôi không?”