Tổng Tài Phu Nhân Có Thai Rồi

Chương 810




Chương 810: Đi qua năm tháng (3)

 

Phó Thăng Nam kéo tôi, tôi khẽ gật đầu chào

hỏi với Mục Ca xong lập tức lên lầu.

Ba phòng lớn một phòng khách, nhà sẽ trở lại

của Phó Bảo Hân không lớn lắm nhưng lại được

trang trí cực kì ấm áp. Trên kệ TV có cắm hoa

tươi, tôi không thể thấy rõ đóa hoa đó trông thế

nào, khá là rực rỡ nhưng nó lại không giống hoa

thật lắm.

 

“Đó là hoa cô mấy đứa tự tay làm, dưới lầu có

rất nhiều cành cây khô, cô ấy xuống đó nhặt về rồi

dùng khăn tay làm thành khoa, nhuộm màu lên rồi

đặt ở đó làm đồ trang trí” Người nói chuyện là

Mục Ca.

Tôi giật mình, bất giác đi tới chỗ cắm hoa xem

thử, tôi bị thu hút bởi những lời ông ta nói nên

đứng ra xa xem, đúng là hoa giả nhưng nó lại

được làm rất tỉ mỉ.

Phó Thắng Nam cũng ngẩn ngơ kê đầu vào

cười yếu ớt nói: “Nếu không có ai nói và không

đến gần nhìn kỹ thì chắc không biết là thật hay giả”

 

Phó Bảo Hân bưng thức ăn trong bếp ra, cười

nói: “Chú Mục Ca vẽ màu lên cho chúng đấy, ông

ấy vẽ cực kì chỉ tiết nên nhìn lướt qua không biết

là thật hay gi. Hai đứa ngồi đây ăn cơm nhé, trong

phòng ngủ cô còn nhiều lắm, lát nữa mấy đứa cứ

lấy mấy cành mang về.

 

Đặt thức ăn lên bàn xong Phó Bảo Hân lại

sang đây nói chuyện chào đón chúng tôi, nói: “Cô

thấy gân đây quy mô Phó Thiên cùng khá lớn,

hoạt động kinh doanh khá ổn định, mấy đứa cũng

không còn nhỏ nữa nên cứ sống thế giới hai

người vầy cũng nhàm chán và buồn tẻ, đừng để

con bé Tuệ Minh ở nhà họ Mạc mãi, mấy đứa

cũng phải nuôi nấng dạy dỗ con bé mới đúng.

Người lớn trưởng thành hết rồi, đừng lười nhác

không nên!”

 

Bà ta nói thế khiến tôi bỗng thấy ngượng

ngùng xấu hổ, gật đầu liên tục: “Dạ thưa cô!”

 

Đúng là chúng tôi nên giữ Tuệ Minh bên cạnh,

mấy ngày trước có quá nhiều chuyện xảy ra

nhưng có lẽ chúng tôi nên đón con bé về từ bây

giờ là được rồi.

 

Đang suy nghĩ chuyện này thì Phó Bảo Hận

đột nhiên chạy vào nhà vệ sinh, tôi và Phó Thắng

Nam đều sững sờ nhưng Mục Ca lại bình tĩnh vào

đó một lúc lâu mới ra.

 

Tôi kiêm lòng không đậu nhìn bọn họ hỏi: “Cô

ăn trúng thứ gì đó nên đau bụng ư?”

Phó Bảo Hân mỉm cười, nói: “Không có gì,

không có gì đâu mài! Mấy ngày này nôn chút đỉnh

cũng là chuyện bình thường thôi, chờ thêm một

hai tháng nữa là không sao” Nói xong bà bèn ngôi

xuống tựa người vào lưng ghế.

 

Mục Ca đưa cho bà đĩa rau, chăm sóc cực kì cẩn thận.

Tôi thấy Phó Thắng Nam không nói gì thì chợt

nhíu mày, tên đầu gỗ này không biết hỏi han

người ta tí nào.

 

Cơm nước xong, Mục Ca và Phó Thắng Nam

ra phòng trà uống trà còn tôi và Phó Bảo Hân dọn

dẹp nhà bếp, ngôi ngoài phòng khách xem TV. Bà

đột nhiên kéo tay tôi: “Xuân Hinh à, mấy đứa cũng

có tuổi rồi, có dự định sinh một đứa con không?”

Bà hỏi thế khiến tôi cũng ngu ngơ nghệt mặt ra.

 

Chân chừ một lúc lâu tôi mới nhìn bà nói: “Cô,

cháu không sinh con được””

Bà thoáng cứng đờ, hít lấy một hơi thật sâu

rồi bất đắc dĩ nói: “Ôi trời ơi, hai đứa sống đời này

khổ quá”

 

Tôi mím môi không biết nên nói gì, chuyện gì

cũng đã qua hết rồi, bây giờ tôi nói gì cũng vô

dụng thôi.

 

Ngồi được một lát thì tôi thấy Phó Bảo Hân

không được khỏe lắm bèn lên tiếng hỏi: “Cô, cô

sao thế? Cô thấy khó chịu ở đâu hả?”

Bà khẽ lắc đầu: “Không sao đâu, lớn tuổi rồi

nên không thể chịu nổi sự giày vò này đấy mà.

Xuân Hinh, hai đứa có nghĩ đến cách khác để có

một đứa bé không?”

Tôi sững sờ, chẳng hiểu mô tê gì hỏi lại: “Cô,

chuyện sinh con đó bọn cháu…”

“Thụ tinh nhân tạo đấy, con bé này, bây giờ

khoa học kỹ thuật tiến bộ thế này rồi thì đâu có

nhất thiết phải tự sinh một đứa bé của mình ra

nữa. Vách tử cung của cháu mỏng thì có thể thuê

người mang thai hộ mà.”

Tôi sửng sốt khi nghe những lời bà nói, tròn

mắt nhìn Phó Bảo Hân: “Cô, chuyện này chưa

chắc Phó Thắng Nam đã đồng ý, hơn nữa bọn

cháu cũng từng này tuổi rồi, thật ra có Tuệ Minh cũng đủ”

 

Bà lắc đầu nói: “Đây không phải là vấn đề tuổi

tác, bây giờ cô còn mang thai được chứ đừng nói

là mấy đứa. Sống hết nửa đời người rồi, nhà họ

Phó lại có nhà cao cửa rộng, thêm một đứa trẻ sẽ

thêm phần náo nhiệt. Sau này hai đứa lớn tuổi rồi

cũng có con cái bên cạnh chăm sóc, con cháu nó

tới lui thăm nom thì cuộc sống cũng vui vẻ hơn”

 

Tôi bỗng nắm bắt được vấn đề trọng tâm,

nhìn bà hỏi: “Cô mang thai ư?”

 

Bà không hề kiêng dè gì, đáp: “Ừ, mới có ba

tháng thôi, vẫn chưa ổn định lắm nên cô với chú

Mục Ca tính làm lễ cưới trong mấy ngày tới nhưng

vẫn chưa dám nói với Phó Thắng Nam chuyện

này nên cứ kéo dài mãi.”

 

Tôi chợt nhớ trước đó Phó Thắng Nam nói

anh không đồng ý để cô và chú Mục Ca kết hôn vì

Mục Ca là người nhà họ Mục, với gia đình đó, Phó

Thắng Nam vẫn kiêng dè khá nhiều thứ nên vẫn

chưa đồng ý.

 

Nghĩ tới đó tôi lại nhìn Phó Bảo Hân, nói: “Cô,

chú Mục Ca là người nhà họ Mục đấy cô có biết không?”

 

Bà gật đầu, thản nhiên nói: “Cô biết hết những

chuyện đó, cô còn biết cả khúc mắc rắc rối giữa

Phó Thắng Nam với cậu ấm nhà họ Mục. Nhưng

những chuyện đó đều là mâu thuẫn trong kinh

doanh, hơn nữa chú Mục Ca cũng không tham gia

vào chuyện đó, ông ấy chỉ là một giáo sư già,

sống cả đời cô độc rồi gặp được cô và muốn

chung sống với cô thôi. Xuân Hinh à, con tìm cơ

hội khuyên nhủ Thắng Nam được không? Cô lớn

tuổi rồi, gặp được một người muốn trao đi cả đời

cũng không phải là chuyện dễ dàng”

 

Tôi hiểu ý của Phó Bảo Hân, chỉ là tôi không

biết phải nói với Phó Thắng Nam thế nào. Bây giờ

Mục Dĩ Thâm đã vào tù, sau đó chắc chắn nhà họ

Mục sẽ ngồi lại bàn xem ai sẽ là người tiếp nhận

gia sản, nhà họ Mục của tương lai là điều chúng

tôi không thể nắm chắc được, chúng tôi không

chắc liệu nhà họ Mục mới có thể chống lại nhà họ

Phó không.

 

Đó đều là những biến cố không ngờ.

Ngồi khoảng hai tiếng đồng hồ thì Phó Thắng

Nam và Mục Ga ra khỏi phòng trà, trông vẻ mặt

của hai người thì cuộc trò chuyện cũng khá là

suôn sẻ.

 

“Lát nữa hai đứa con phải ra ngoài, hay là ở lại

đi rồi tối nay chúng ta cùng ra ngoài ăn” Mục Ca

lên tiếng, cười nói.

 

Phó Thắng Nam khách sáo vài câu rồi nói lời

chào tạm biệt Phó Bảo Hân.

 

Ra khỏi nhà, tôi giơ tay giữ lấy tay Phó Thắng

Nam, buột miệng hỏi: “Phó Thắng Nam, anh với

chú Mục Ca bàn chuyện gì với nhau trong phòng trà thế?”

 

Anh năm lấy tay tôi, lên tiếng: “Bàn về chuyện

nhà họ Mục, anh giao bản hợp đồng cho ông ấy

để ông ấy đưa cho ông cụ Mục, chuyện hôn sự

của cô với ông ấy cũng được chốt ngày”

 

Tôi sững sờ, sau đó vui mừng kéo lấy tay anh

hỏi: “Thế ư? Phó Thắng Nam, anh giỏi quá, thế thì

chuyện của Mục Dĩ Thâm sẽ không liên quan gì

tới Phó Thiên, cô với chú Mục Ca cũng không bị

ảnh hưởng nữa”

 

Nghĩ tới đó tôi lại nói thêm: “Đúng rồi, hình

như cô mang thai rồi đấy, sắp ba tháng rồi. Anh

phải để ý đến chuyện của cô với chú Mục Ca nhé,

sắp đến Tết Âm lịch rồi, cô nói năm nay mọi người

cùng quay về Giang Ninh, sum họp với chú hai

thím hai ấy!”

 

Anh gật đầu hôn lên trán tôi: “Cô với chú Mục

Ca thành đôi mà sao em lại vui vẻ như hai đứa

mình thế nhỉ? Ngốc!”

 

Tôi cười hì hì, ngửa đầu nhìn ánh nói: “Em

cũng không biết tại sao, chỉ biết là mình rất vui

thôi. Cô sống vậy gần cả đời người, bây giờ gặp

được chú Mục Ca rồi thành đôi với chú ấy chính là

chuyện đáng mừng, hơn nữa bây giờ cô còn

mang thai, cả hai chuyện đều đáng để ăn mừng”