Tổng Tài, Phu Nhân Lại Bỏ Trốn Rồi

Chương 100: Bảy ngày mất tích (1): Bí mật chẳng thể giấu




Tiêu Tiểu Diệp quan sát căn phòng của mình, có camera và ngoài kia chắc cũng có thủ vệ canh giữ. Căn phòng này không hề có cửa sổ cho nên khi tắt đèn, tất cả chỉ còn là bóng tối. Một chiếc giường lớn, bộ bàn ghế nhỏ, tủ sách và nhà vệ sinh, cũng xem là tiện nghi.

Cô nhìn xuống người mình, đồ mặc lúc trước đã thay từ khi nào, trên người chỉ là bộ đồ mặc đen giống như đồ tù và bốn chiếc vòng khoá ở mỗi chi, đây chính là thứ giám sát cô.

Xác suất trốn ra khỏi đây được là rất thấp.

Cho nên, cô phải ngồi đây đến mọt xương thôi.

Tiêu Tiểu Diệp đi tới tủ sách, toàn là sách nhân văn này, thế cái con mẹ nó, sao mấy người chẳng có chút nhân văn nào. Cô rút ra một cuốn sách bọc vải nhung ngoài, nhìn chằm chằm tên sách.

Rẹt....

Tấm vải nhung bị xé ra khỏi bìa.

Cô cười nhạt, đi tới phía camera, kéo ghế tới. Lấy vải nhung bao lại, cởi dây buộc tóc trên đầu mình xuống, cố định vải nhung.

Muốn xem bà ư, bà cho xem này.

Làm xong, kéo ghế về chỗ cũ, cô ngồi xuống ghế, lấy cuốn sách bị cô xé bìa, an nhiên đọc.

Một lúc sau, cánh cửa phòng mở ra, một người bước vào.

Tiêu Tiểu Diệp nhìn anh ta, à há, thanh niên ít lộ diện đây rồi...

" Lục tiên sinh, anh đến thăm tôi ư?" Cô cười như không cười, mỉa mai nói.

Đôi mắt đen sâu của Lục Ẩn nhìn Tiêu Tiểu Diệp đang ung dung đọc sách kia thoáng tia biến động, rồi dời lên camera đã bị bịt kín, khoé môi tự giễu.

" Tiêu Tiểu Diệp, cô đúng là bình tĩnh hơn tôi tưởng, từ vụ khủng bố ở Anh cho tới hôm nay bị bắt cóc." Lục Ẩn cười, ngồi xuống cái ghế đối diện cô.

" Con người ta tồn tại chính là để phục vụ cho cái chết, cho nên tôi cũng chẳng thấy điều gì là phải mất bình tĩnh, sợ hãi cả. Ngay từ khoảnh khắc tôi rời khỏi bụng mẹ thì đã xác định bản thân chuẩn bị chết, chỉ có vấn đề là khi nào thôi." Tiêu Tiểu Diệp đặt cuốn sách xuống bàn, ánh mắt lạnh lùng.

Lục Ẩn cười, " Tiêu Tiểu Diệp, thật khiến tôi khâm phục."

" Từ khi tôi mười tuổi mọi người đã dùng sự khâm phục hướng về tôi nên sự khâm phục của anh cũng chẳng có gì là lạ." Ở chung với Bạch Niên Vũ nên cũng có chút lây bệnh.

Lục Ẩn vẫn duy trì nụ cười có chút biếng nhác trên môi, anh ta ngồi xuống chiếc ghế đối diện cô, đôi mắt đen láy có chút hào hoa nhìn chằm chằm.

" Cô hiểu được thế nào về hắn?"

Tiêu Tiểu Diệp nhìn anh ta, "hắn" kia cô biết là ai.

" Tôi hiểu thế nào thì cần phải trình bày với anh ư?" Cô nói.

Lục Ẩn nhướng mày, " Vậy tôi kể cho cô nghe một câu chuyện nhé!"

" Bạch Niên Vũ và em gái tôi, Lục Nhi đã từng yêu nhau, bọn họ còn có một đứa con nữa chứ, tiếc là chưa kịp ra đời. Cho đến một ngày mưa của năm năm trước, Lục Nhi nhảy lầu tự tử, đứa bé trong bụng nó mất, còn nó thì phải sống thực vật suốt bao nhiêu năm qua. Trước khi nó nhảy, đã để lại một lá thư."

Tiêu Tiểu Diệp thần sắc thoáng tái nhợt, cô không nghĩ tới rằng Bạch Niên Vũ đã từng như vậy...

" Nhưng sao anh nghĩ rằng cô ấy chết là vì Bạch Niên Vũ?" Tiêu Tiểu Diệp điều chỉnh tâm trạng, giọng điệu có chút run run hơn trước.

Lục Ẩn cười, lấy từ trong túi áo ra một tờ giấy đã hơi vàng, đưa cho cô.

Những dòng chữ ngay ngắn trên giấy, từng câu, từng câu là một nỗi niềm.

" Yêu một người không nên yêu là tự giết chính mình. Đêm hôm đó, là một sai lầm, đứa trẻ này, cũng là một sai lầm. Cho dù cố gắng tới mấy, em cũng chẳng thể xoá đi vết nhơ của ngày nay. Nếu như đã là sai lầm, vậy thì hãy kết thúc nhưng sai lầm ấy. Anh, em yêu anh."

Tiêu Tiểu Diệp đọc đi đọc lại nhiều lần, cô sợ cô không hiểu được dụng ý của lá thư này. Khuôn mặt cô thất thần.

Lục Ẩn cười mỉa mai, " Hắn chưa từng nói với cô sao? Chưa từng một lầm sao?"

Móng tay cô đâm sâu vào da thịt đau.

" Cho dù anh ấy có như thế nào thì tôi cũng sẽ không trách anh ấy." Tiêu Tiểu Diệp thả lỏng bản thân, đặt tờ giấy lên bàn, gượng cười.

" Vậy nếu như cái chết của mẹ cô liên quan tới hắn thì sao?" Lục Ẩn không thôi.

" Tử Đơn, ông ta năm đó nhận lệnh của một người về Trung Quốc để hạ độc mẹ cô. Mảnh công thức kia đó chỉ là một cái cớ bởi vì " Hoa hồng sắt" vốn đã hoàn thành từ lâu rồi. Nhưng, người ra lệnh đó là ai?"

Tiêu Tiểu Diệp lo sợ, đầu cô đã hiện lên một đáp án.

" Là ai  nhỉ? Là người nào khiến cho Bạch Niên Vũ hận thấu xương nhất, khiến hắn đau khổ suốt hai mươi năm, khiến hắn mang ám ảnh tới giờ?"

" Im miệng." Tiêu Tiểu Diệp hét lên.

Lục Ẩn đã đạt được mục đích, hắn cười lớn, " Là người nào nhỉ?"

Hắn đứng dậy, khoan thai đi ra khỏi phòng.

Tiêu Tiểu Diệp ôm lấy mặt mình, ép cho bản thân cô không nghĩ tới người kia. Cô sợ, sợ những gì hắn nói là thật.

Bạch Niên Vũ....

————-

Bạch Niên Vũ bị tiếng gọi đầy đau khổ của ai đó làm cho giật mình. Chẳng lẽ, cô đã xảy ra chuyện gì rồi sao?

Anh đang ở bệnh viện, Thần Dực tuy đã cấp cứu xong nhưng chưa qua cơn nguy hiểm.

Lâm Hiểu Khê và Hứa Luật Khôi bị ám sát, trọng thương nặng.

Chấn Tưởng Niên cũng bị ám sát, rơi xuống vực, chưa tìm thấy người.

Chỉ trong một ngày, tứ đại gia tộc bạo loạn. Tất cả đều là nhớ ơn của cái tên kia.

Điện thoại bỗng dưng reo lên, anh nhíu mày, nghe máy.

Người gọi đến khiến anh kinh ngạc.

" Erik Krisen, long time no see." ( Erik Krisen, lâu rồi không gặp.)

[[Tuệ Anh: Who are you???]]

—-

Cuộc điện thoại vừa rồi quả thật là một kinh hỉ. Bạch Niên Vũ nắm chặt tay thành quyền, người kia gọi đến, năm đến sáu phần là có mục đích. Hắn cùng một dạng người như William cả, bề ngoài thì tỏ ra bản thân vô hại nhưng bên trong lại là vô lại.

Mấy lần trước, tiếp cận Tiêu Tiểu Diệp, cũng không hẳn là tình yêu. Thứ mà hắn muốn chính là thứ mà William muốn.

Anh thực muốn xem, con sói kia đích thực là săn mồi như nào...

Thần Tự đi tới, đưa cho anh một tập tài liệu.

" Đây là các địa bàn mà William đang có ý thâu tóm ở Brazil."

Bạch Niên Vũ nhìn lướt qua tài liệu, khoé môi khẽ nhếch lên, " Chờ Hứa Luật Khôi tỉnh lại, đưa cái này cho cậu ta xử lí."

Thần Tự gật đầu.

" Còn nữa, quan sát kĩ Vân Nhiễm, cô ta bây giờ chính là một viên đạn của chúng ta. Không cần cô ta quá hoàn chỉnh, giữ mạng là được, nhưng phải là cả mẹ và con."

William, anh đụng người phụ nữ của tôi, tôi hại người phụ nữ của anh.