Tổng Tài, Phu Nhân Lại Bỏ Trốn Rồi

Chương 104: Li Hôn, bắt đầu lại




Bạch Niên Vũ đưa Tiêu Tiểu Diệp về Trung Quốc, cả một chuyến bay dài, hai người đều lãnh đạm xa cách nhau, không ai nói lời nào.

Trở về Tuyết Linh viên, anh và cô đều cùng nhau lên tiếng.

" Bạch..."

" Tiêu Tiểu Diệp tay của em, để anh giúp." Bạch Niên Vũ là người lên tiếng đầu tiên.

Tiêu Tiểu Diệp gật đầu, ngồi xuống ghế để anh rửa vết thương giúp.

" Bạch Niên Vũ, nếu một ngày nào đó,

anh phải dùng cách tàn nhẫn nhất để bảo vệ cô ấy thì làm ơn hãy tàn nhẫn hết cỡ. Chúng ta là người trong thế giới ngầm, định rằng rất khó khăn để yêu một ai đó. Tiểu Diệp, cho dù sau cô ấy là một đại gia tộc lớn, là vùng trời đầy an toàn nhưng có chắc vĩnh viễn sẽ bảo vệ cô ấy được không? Chỉ cần một viên đạn, không cần nhiều, chỉ nó thôi cũng đủ để kết liễu sinh mệnh của cô ấy." Anh thẫn thờ gỡ băng giúp cô, rồi cẩn thẩn vệ sinh lại tay cho cô. Những lời người kia nói, anh vẫn nhớ. Lần này, cuộc chiến kia, chưa chắc anh đã thắng.

Tiêu Tiểu Diệp lặng lẽ nhìn anh, bao lần cô định hỏi anh câu hỏi hôm trước nhưng tới cùng lại chẳng dám.

" Tiểu Diệp, có lẽ anh mơ mộng quá nhiều." Anh nhỏ giọng nói với cô.

"..."

" Anh mơ mộng, ham muốn nhiều quá, đôi lúc, anh muốn tỉnh dậy, muốn vứt hết toàn bộ để trở lại ban đầu nhưng anh lại không nỡ. Anh sợ mỗi lần anh đi xa, sẽ không còn có thể cầm điện thoại hỏi thăm ai đó, anh sợ anh lại chìm vào trong những kí ức đau khổ năm xưa." Bạch Niên Vũ quỳ bên cạnh cô, bàn tay anh nắm lấy khăn lau qua từng ngọn tay, từng mảnh xước.

"..."

" Đôi lúc, anh lại sợ. Sợ những điều mà anh giấu em lộ ra, làm em tổn thương, rồi em rời bỏ anh."

"..."

" Tình yêu như một ngọn lửa, dù biết nóng lắm nhưng vẫn muốn được tới gần, thử một lần chạm vào nó để xem rốt cuộc thì nó như thế nào."

"..."

Mặc cho anh nói vậy, Tiêu Tiểu Diệp vẫn im lặng. Cô biết, cô bị tổn thương rồi. Dù cho anh có dịu dàng bao nhiêu thì những gì mà cô đoán đều đúng.

Lúc thấy anh cẩn thận bó tay giúp cô, trái tim cô chợt nhói lên.

" Những gì anh ta nói, là thật đúng không?" Cô nghiêm giọng hỏi anh.

Bạch Niên Vũ ngước nhìn cô, gật đầu.

Tiêu Tiểu Diệp cảm nhận được rằng trái tim cô bắt đầu nứt ra.

" Sao anh lại như vậy chứ, ít ra anh cũng phải biết nói dối một câu, bao biện một lời. Sao lại thật thà tới thế?" Cô ứa nước mắt.

Bạch Niên Vũ đưa tay lên, vuốt đi giọt nước mắt nơi gò má cô, " Anh có thể nói dối với tất cả mọi người trừ em ra. Đứng trước người mình yêu, mọi lời nói dối được chuẩn bị sẵn đều sẽ mất đi."

Tiêu Tiểu Diệp gạt tay anh ra, uất nghẹn, " Vậy sao anh vẫn đối tốt với em chứ, vẫn thoải mái trêu đùa em, vẫn gọi điện về thăm em. Anh có biết tàn nhẫn nhất là gì không? Không phải là anh không yêu em mà là anh khiến em yêu anh xong rồi thẳng tay ném cho em một cái tát."

Bạch Niên Vũ chẳng nói gì, anh nói dối đấy, thực ra anh yêu cô, nhưng vì cô, anh lựa chọn từ bỏ. Anh mong cô hạnh phúc, mong cô trở lại như trước, anh sợ, sợ ngày nào đó, viên đạn bạc không cẩn thận lao về phía cô, lúc đấy anh phải làm sao?

Em không hiểu được, anh yêu em nhiều như thế nào.

Em cũng không hiểu được, anh cần sự tin tưởng ở em nhiều ra sao...

Trên đời này, ai cũng có thể phụ em nhưng chỉ riêng anh là vĩnh viễn thuận em.

Thứ lỗi cho anh khiến em đau lòng nhưng vì anh yêu em nên nhất định phải làm vậy.

Đó là cái giá của cuộc chiến này, có quyền lực thì mất hết tất cả, có tất cả thì vĩnh viễn không chạm được tới quyền lực.

" Bạch Niên Vũ, vậy anh muốn em phải làm sao đây?" Tiêu Tiểu Diệp bật khóc, tại sao, tại sao lúc cô buông bỏ hết tất cả để yêu anh thì lại xảy ra chuyện như vậy.

Anh im lặng hồi lâu, cuối cùng cũng lên tiếng.

" Em biết mà, giữa chúng ta, có một hiệp định, sáu tháng. Anh không ngăn cản em đâu." Bạch Niên Vũ nói.

Tiêu Tiểu Diệp tái mặt.

" Đi ra đi, em cần phải suy nghĩ."

Bạch Niên Vũ gật đầu, anh nặng nề bước ra khỏi phòng.

" Niên Vũ, Lục Nhi và anh, đã từng có gì với nhau sao?" Cô cắn răng hỏi.

" Giữa bọn anh có một bí mật." Bạch Niên Vũ trả lời rồi rời khỏi phòng.

Tiêu Tiểu Diệp suy sụp...

Mẹ anh giết mẹ cô, mẹ anh vì quyền lực mà tàn nhẫn phá huỷ gia đình cô. Và anh, biết rõ tất cả mà vẫn đến bên cô...Hơn nữa những gì Mục Tử Kì nói, cô vẫn còn nhớ.

Trong trận chiến này, cô chính là viên đạn bạc dành cho Bạch Niên Vũ.

***

Bạch Niên Vũ ngồi đối diện với Tiêu Tiểu Diệp, hôm nay là quyết định cuối cùng, giữa bọn họ, liệu rằng sẽ chấm dứt tất cả...

" Tiểu Diệp, cho dù quyết định của em ra sao thì anh vẫn theo em." Bạch Niên Vũ mỉm cười yếu ớt.

" Bạch Niên Vũ, anh biết không, em thực sự yêu anh nhưng mà em cũng rất hận anh. Hận anh lừa dối em suốt mấy tháng, hận anh vì đã khiến em tổn thương." Tiêu Tiểu Diệp nhẹ nói.

"...."

" Bây giờ, em không biết nên làm thế nào nữa. Giữa chúng ta có quá nhiều bí mật."

"..."

" Bạch Niên Vũ, anh có yêu em không?" Tiêu Tiểu Diệp nhìn anh, đôi mắt cô kiên định, không chút đau thương.

" Yêu em rất nhiều." Bạch Niên Vũ nói.

" Nếu yêu em thì chúng ta li hôn đi." Tiêu Tiểu Diệp cười, nụ cười đẹp rực rỡ.

"...Được." Bạch Niên Vũ chấp nhận, lấy đơn li hôn đã chuẩn bị trước đặt lên bàn.

Cây bút khó khăn cầm lên rồi lại khó khăn đặt xuống. Họ và tên gắn liền suốt ba mươi mấy năm bây giờ không thể nào viết đầy đủ.

" BẠCH NIÊN VŨ."

Tiêu Tiểu Diệp nhận đơn, uyển chuyển viết tên của mình.

"TIÊU TIỂU DIỆP."

Kí xong, đôi mắt của cô không hề rơi xuống một giọt nước mắt nào cả. Mấy tháng hạnh phúc bên nhau, vẫn là kết thúc tại đây...

" Đơn sẽ sớm chuyển tới Cục dân chính, em hãy chuẩn bị." Bạch Niên Vũ nói rồi đứng dậy, lạnh nhạt bước lên cầu thang.

Tiêu Tiểu Diệp nhìn bóng lưng của anh, mỉm cười.

Như vậy là tốt nhất rồi đúng không? Bọn họ buông tha cho nhau, không ảnh hưởng nhau nữa.

———-

Mưa rơi tầm tã suốt ngày hôm đó.

Tiêu Tiểu Diệp thu dọn hành lí của mình, Lâm Thiên Dương tới đón cô, không nói gì cả, bọn họ đều hiểu, bây giờ, nhắc đến việc li hôn chẳng khác gì cứa dao cùn vào da thịt.

" Phu... Tiêu tiểu thư.." Thần Dực buồn bã nhìn Tiêu Tiểu Diệp, tại sao lúc trước vẫn còn ổn, vậy mà bây giờ, lại nên nông nỗi này.

" Thần Dực, lúc tôi không ở đây, hãy chăm sóc cho anh ấy thật tốt. Còn nữa, đừng để anh ấy làm việc nhiều quá." Tiêu Tiểu Diệp cười với Thần Dực, không quên nhắc nhở anh ta.

Đôi mắt cô hướng về phía căn phòng nơi tầng hai. Rèm cửa đóng kín lại, nhưng cô biết, có ai đó vẫn đứng nơi cửa sổ ấy dõi theo cô.

" Nói với anh ấy rằng, hi vọng ngày nào đó, sẽ có một nhành hoa tử đằng khác thay tôi ở bên cạnh anh ấy." Cô đưa cho Thần Dực chiếc nhẫn mà lúc trước Tôn Lệ đã đưa cho cô. Cô biết, nó không đơn thuần là một mảnh công thức mà nó còn là chiếc nhẫn đính kết hai người lại.

" Hãy đưa nó cho anh ấy."

Cô nói xong thì mở cửa xe đi vào.

Thứ lỗi cho em... Không thể trọn vẹn bên anh mãi.

Lâm Thiên Dương nhìn khuôn mặt bình tĩnh của Tiêu Tiểu Diệp, không đành lòng, " Thôi nào, không ai thấy gì đâu, chị cứ khóc đi."

Tiêu Tiểu Diệp khóc lớn, không để ý chút hình tượng nào cả.

Lâm Thiên Dương ngồi một bên im lặng để cho cô khóc, thỉnh thoảng lại đem giấy lau mặt cho cô.

Còn yêu nhau, hà tất gì phải làm vậy...

****.

Bạch Niên Vũ đứng trước cửa sổ nhìn theo bóng hình dưới kia. Rất nhiều lần, định chạy xuống, níu kéo cô, ôm cô vào lòng rồi xin cô đừng đi nhưng đều không làm. Ở bên anh, nguy hiểm vậy, anh không nỡ ích kỉ.

Khi chiếc xe dần biến mất trong màn mưa, anh mới thả lỏng được.

Em biết không? Lúc quay người bước lên cầu thang ấy, trái tim anh đã vỡ vụn rồi. Nước mắt cũng không dám rơi, vì anh sợ, sợ em thấy được. Sợ em biết được những lời nói giả dối mà tôi nói trước mặt em bị lột trần.

Trước tình yêu, mọi lừa dối đều mất đi hiệu quả nhưng thực ra rằng, lừa dối cũng chính là cách bảo vệ tình yêu.

Bởi vì tham vọng của anh, khát khao quyền lực nên mới khiến em gặp nguy hiểm. Cho nên, rời bỏ em là lựa chọn hoàn mĩ nhất. Có thể rồi anh sẽ hối hận nhưng bây giờ, anh tuyệt không hối hận.

Nếu như lần này, tất cả đều thuận lợi thì chúng ta sẽ cùng nhau bắt đầu lại một khởi đầu mới nhưng nếu không được thì xin lỗi, anh nợ em một tình yêu.

Anh nhìn lên bức tranh lúc trước anh vẽ cô, chiếc váy trắng nhẹ phảng phất trong vườn hoa bỉ ngạn, khuôn mặt thanh thuần như pha lê đẹp đẽ, nụ cười dịu dàng nơi khoé môi.

Em cứ mỉm cười rực rỡ như vậy, khiến tôi không cam lòng. Em là bông hoa mặt trời sáng chói mà tôi vĩnh viễn không bao giờ có thể chạm tới.

" Bạch Niên Vũ, em yêu anh, nhưng cũng hận anh."

Tiêu Tiểu Diệp! Nếu như trước đây, khi thấy được tình cảm của em thì nhất định tôi sẽ rất hạnh phúc. Nhưng bây giờ tình yêu của em lại khiến tôi đau đầu. Tôi không muốn để bàn tay dơ bẩn của mình hủy hoại đi hào quang của em.

Thứ lỗi cho tôi...

Thần Dực ngập ngừng gõ cửa đi vào.

" Thiếu gia, phu.. Tiêu tiểu thư nhờ tôi chuyển cái này cho ngài."

" Cô ấy còn nói là rồi sẽ có một ngày, nhành tử đằng khác sẽ tới bên cạnh anh thay cô ấy." Ngập ngừng một chút rồi Thần Dực cũng nói.

Bạch Niên Vũ nhận chiếc nhẫn, giọt nước mắt đầu tiên kể từ khi bản thân trưởng thành rơi xuống.

Hà tất phải làm vậy.

" Thần Dực, gọi luật sư đi."

Thần Dực thở dài, gật đầu rời đi.

Mưa dần nặng hạt hơn, gió rít gào thổi mạnh, hàng cây tử đằng đung đưa theo gió như đang thương thay mối tình của hai người nọ.

Thượng Đế, ông thật tài tình, tạo nên được một hình phạt cay nghiệt dành cho con người như vậy.

———-

Tuệ Anh: sẽ có người nói Bạch Niên Vũ hèn nhát, không được như các anh nam chính khác là sẽ bảo vệ mấy chị nữ chính đến hết nhưng tôi theo tôi đây không phải là hèn mà là chấp nhận đau thương. Làm gì có ai mà bảo hộ người khác một đời vĩnh viễn, hơn nữa Bạch Niên Vũ cũng không phải là thần thánh có sức mạnh toàn năng, anh chỉ là một người bình thường, hơn người khác ở chỗ anh có quyền lực và thua người khác ở chỗ anh có quyền lực. Tất cả, suy cho cùng thì anh từ bỏ Tiêu Tiểu Diệp cũng là để tạo một con đường sống cho cô, chấp nhận đau thương về mình.