Tổng Tài, Phu Nhân Lại Bỏ Trốn Rồi

Chương 125: Sinh con, kẻ địch số một




Tháng mười hai năm ấy, trong cái rét căm căm của gió mùa đông, Tiêu Tiểu Diệp hạ sinh một bé trai.

Bạch Niên Vũ vừa nhìn thấy con thì đã mắt sưng mày xỉa đánh giá.

" Tại sao con đẹp trai, Tiểu Diệp đẹp gái mà đứa trẻ sinh ra lại xấu thế này. Ra đời chưa được một ngày mà da thịt thì đỏ hỏn, nhăn nheo."

Tôn Lệ đang bế cháu nghe con trai của mình nói xong thì chỉ muốn đá cho hắn một cái.

" Niên Vũ, con biết không, vẻ ngoài của con trai thường di truyền từ ba nó đấy." Bà nhăn mặt nói.

" Không thể nào, với khuôn mặt điển trai thừa như con thì làm gì có chuyện đó. Trừ khi...." Bạch Niên Vũ cao ngạo nói, nhưng thần thái bỗng chốc biến đổi.

Tôn Lệ hỏi gắng, " Trừ khi gì?"

" Không có chuyện đây là con của kẻ khác đâu. Cho nên thằng bé xấu chắc là do nòng nọc con không đủ mạnh." Anh nói.

Tôn Lệ đen mặt, thằng con này của bà có biết hai chữ liêm sỉ là gì không vậy?

Tiểu Diệp tỉnh lại, bế bé con trong tay, miệng ầu ơ.

" Ai là tiểu bảo bối của mẹ nào?"

" Bạch Niên Vũ." Người nào đó trả lời.

" Ai là giai ngoan của mẹ."

" Bạch Niên Vũ." Người kia vẫn tiếp tục.

Tiêu Tiểu Diệp trừng mắt nhìn cái ông bố không đúng đắn kia.

Đứa bé trong lòng bỗng nhiên kêu oa oa, cô cho bé ti sữa. Bạch Niên Vũ đứng một bên, nhìn chằm chằm.

Cô trợn mắt nhìn anh, " Nhìn gì?"

" Hình như nó to hơn thì phải, chắc là lên được cup D đấy nhỉ?" Vị nào đó nói.

" Cút!" Tiêu Tiểu Diệp tức giận, đỏ mặt.

Bạch Niên Vũ vẫn ngồi bên cạnh kia, nhìn bé con chằm chằm.

Tiêu Tiểu Diệp: thật là một ông bố yêu con.

Bạch Niên Vũ: thằng nhóc kia, đó là địa phận của gia.

Bé con: sữa thơm, sữa ngon.

Ngày hôm sau, nhiều người tới thăm Tiểu Diệp.

Chấn Tưởng Dạ và Chấn Tưởng Niên nhìn bé con.

" Tiểu quái vật này tên gì?"

Bạch Niên Vũ bây giờ mới nhớ ra, chưa kịp đặt tên cho con.

Chấn Tưởng Dạ: " Họ Bạch ư, đặt là Bạch Tố Trinh * hoặc Bạch Cốt Tinh**

đi."

* Bạch Tố Trinh là một nhân vật nữ nổi tiếng trong phim Thanh Xà Bạch Xà.

** Bạch Cốt Tinh là yêu quái trong phim Tây du kí.

Bạch Niên Vũ: Con của tôi không có hứng vào làng giải trí đâu.

Bé con gật đầu, cười toét miệng.

Chấn Tưởng Niên: Tương lai sau này sẽ là một mỹ nam đấy, đặt tên là Bạch Kiểm, tên thân mật Tiểu Bạch Kiểm***.

*** mấy anh chàng da trắng môi đỏ, đẹp trai yếu đuối.

Tiêu Tiểu Diệp hắc tuyến nổi đầy đầu, con của cô sao lại trở thành trò đùa thế này vậy.

Chấn Tưởng Niên bế theo tiểu công chúa hơn một tuổi của mình, " Nên là Bạch Cư Dị ****đi."

**** Bạch Cư Dị là nhà thơ nổi tiếng của Trung Quốc đời Đường.

Thẩm Hạ Thiên mang Tiểu Màn Thầu cùng bà vợ cũng vừa sinh con gái được sáu tháng tới thăm.

Tiểu Màn Thầu vừa gặp đã tíu tít bên cạnh Tiểu Diệp, còn cô công chúa nhỏ nhà họ Thẩm thì lại khuê khuê mật mật với tiểu công chúa nhà họ Chấn.

" Tên ư? Chuyện nhỏ. Bạch Hảo Soái." Thẩm Hạ Thiên nói ngay.

Anh là đang hận cả thế giới này không biết con trai hai người bọn họ đẹp ư?

Lâm Thiên Dương nhìn cháu trai nhỏ của mình, lắc đầu, " Ba là Niên Vũ thì con nên là Niên Khoá *****"

***** năm học mới

Bạch Niên Vũ lắc đầu, anh không thể chấp nhận được mấy tên dị của bọn này nữa. Trong đầu anh chợt hiện lên một người, cười nhẹ.

" Gọi là Bạch Vũ Hàn đi, đêm qua trời mưa lạnh."

Tiêu Tiểu Diệp nghe thấy cái tên thì giật mình, nhìn anh, cười ấm áp, " Vậy được, mình gọi con là Bạch Vũ Hàn."

Vũ trong Niên Vũ.

Hàn trong Niệm Hàn.

****

Ba năm nay, Bạch Niên Vũ luôn có một mối lo lắng không hề nhẹ. Đứa con của anh bắt đầu khiến anh e ngại.

Giả sử như lúc anh muốn hôn vợ thì nó sẽ khóc toáng lên khiến vợ anh bỏ anh.

Anh muốn ân ái với vợ thì thằng bé cả đêm sẽ không chịu ngủ cho.

Nó đang có ý định lấy cắp trái tim của Tiểu Diệp, anh nhất định sẽ không cho phép.

" Tiểu Hàn này." Anh gọi con.

Con đang chơi xếp hình ở phòng khách, nghe thấy tiếng ba thì chỉ ngẩng đầu lên nhìn rồi tiếp tục chơi.

Ơ cái thằng này, mày được.

" Tiểu Hàn này, ba có chuyện cần thương lượng với con." Anh ngồi xuống chỗ con, vẻ mặt rất nghiêm túc giống như đang đàm phán một gói thầu nào đó.

Thằng bé vẫn rất chảnh.

" Con có muốn được ở bên cạnh cô Tiểu Khê không?" Anh đi thẳng vào vấn đề.

Nửa năm trước, Tiểu Hàn được anh đưa tới bệnh viện để thăm Lâm Hiểu Khê vì hay tin cô có chuyển biến tốt. Nhưng mà ai ngờ, thằng bé chỉ muốn thể hiện tình cảm của mình, hôn nhẹ lên trán của Tiểu Khê, thế là Tiểu Khê tỉnh lại. Với một đứa bé tối nào cũng được mẹ kể chuyện cổ tích trước khi ngủ thì nhất định nó sẽ liên tưởng tới việc nó là hoàng tử và nụ hôn của nó đã đánh thức nàng công chúa ngủ say. Vì vậy, Tiểu Hàn chính thức xác nhận Lâm Hiểu Khê và Bạch Vũ Hàn phải hạnh phúc mãi mãi về sau.

Cậu nhóc dừng tay lại, ngồi nghiêm túc đôi diện với anh, " Có phải ba định ra điều kiện là nếu con muốn thì con phải để ba ngủ với mẹ đúng không?"

Bạch Niên Vũ gật đầu, con trai anh quả nhiên là đầu óc nhanh nhạy.

" Vậy ba phải giúp con hạ cái chú Hứa kia." Cậu nhóc nói.

Vâng, nếu Tiểu Hàn muốn mãi mãi với Tiểu Khê thì phải hạ lá chắn Hứa Luật Khôi.

" Thành giao."

" Thành giao."

Hai người một lớn một bé bắt tay nhau.

Tối ấy, Bạch Niên Vũ bình an ân ái với vợ.

Ngày hôm sau.

" Ba hứa với con rồi." Tiểu Vũ Hàn mặt mũi đỏ gay, nói với anh.

" Ba hứa gì cơ?" Bạch Niên Vũ tỉnh bơ.

" Ba thất hứa, ba mặt dày." Cậu nhóc uỷ khuất.

" Ừ, ba mặt dày."

" Được thôi, Bạch Niên Vũ, cuộc chiến của chúng ta chính thức bắt đầu." Bạch Vũ Hàn dõng dạc tuyên chiến.

" Được." Hừ, sống ba mươi mấy năm trên đời, làm gì có chuyện thua một đứa trẻ vắt mũi chưa sạch.

Nhưng, anh nhầm rồi, Bạch Vũ Hàn chính là con trai của anh, làm gì có chuyện thua anh.

———-

Trận 1....

Bữa ăn gia đình đang rất vui vẻ, bỗng nhiên Tiểu Vũ Hàn ngây thơ nói.

" Mẹ, lúc chiều, ba đón con đấy."

Tiêu Tiểu Diệp cười hiền, " Con có vui không?"

" Vui chứ."

Bạch Niên Vũ nghi hoặc, thằng nhóc này định làm gì...

" Khi cô giáo đưa cặp của con cho ba, ba còn chạm tay cô ấy một cái, hơn nữa còn nháy mắt nữa." Tiểu Vũ Hàn nói tiếp.

Bạch Niên Vũ, không hay rồi, thằng nhóc này dám vu oan cho anh.

Tiêu Tiểu Diệp: Con ngoan.

Tối hôm ấy, có một ông chồng bị bắt ôm gối đứng ngoài cửa.

" Anh thích thì đi mà ngủ với cái cô kia đi." Trong phòng vang lên tiếng nói lạnh lùng.

"" Em bảo anh đi ngủ với con đàn bà khác?  Vợ à, nòng nọc của anh chỉ có thể ở trên người em mà chạy nhảy." Bạch Niên Vũ đau khổ nói nhưng vẫn chẳng thể lay động được bà vợ của mình.

Bạch Vũ Hàn đứng trước cửa phòng nhìn anh, giơ ngón cái lên rồi ngược xuống.

Bạch Niên Vũ: oắt con, được lắm.

——-

Trận 2..

Tiểu Diệp đi tham dự hội thảo ở Pháp một tuần, cả nhà chỉ còn Bạch Niên Vũ và Bạch Vũ Hàn.

" Ba ba, con muốn nấu đồ ăn cho ba." Tiểu Hàn hiếm khi ngoan như vậy.

" Nấu được không đấy?"

" Được chứ, con chỉ đạo cô giúp việc làm."

" Ừ."

Một tiếng sau, cậu nhóc đặt một dĩa phi lê cá rưới sốt hảo hạng đặt trước mặt anh.

" Ba ăn đi!"

Bạch Niên Vũ lấp nĩa ăn thử một miếng, thịt cá giòn giòn dai dai, ăn được.

" Đố ba biết cá gì đấy?" Cậu nhóc đứng một bên chớp chớp đôi mắt to tròn của mình.

" Cá tuyết ư?"

" Không phải. Lúc sáng con đi dạo hồ cá, thấy con cá nó nổi lên vậy là con vớt nó lên rồi đưa về nấu, ngon đúng không ba?"

Bạch Niên Vũ trợn mặt, nhìn dĩa cá đặt trên bàn, ngạc nhiên, đôi mắt đau khổ.

" Bạch Vũ Hàn, ai cho phép con làm thịt bảo bối của ba?"

Tiểu Hàn lè lưỡi chạy ra khỏi phòng.

Bạch Niên Vũ lửa giận căng tràn. Bắt máy gọi cho Thần Dực, " Có con cá nào chết ư?"

Thần Dực mơ hồ, " Không ạ, vẫn năm mươi bảy con bình thường mà."

Bạch Niên Vũ biết mình trúng bẫy của con trai, mặt hắc tuyến.

Bạch Vũ Hàn, được lắm, hay cho câu "con nấu gì cho bố ăn."

——-

Trận 3...

Bạch Niên Vũ mở điện thoại ra, bật một đống hình ảnh lên, đưa tới cho con  trai của mình.

" Tiểu Hàn, dì Tiểu Khê và chú Luật Khôi đang đi du lịch Hàn Quốc đấy, nhìn họ đẹp đôi chưa?" Vừa nói, anh vừa lật từng tấm ảnh.

Bạch Vũ Hàn ngồi bên cạnh trái tim tan nát.

Công chúa của cậu đã bỏ chạy theo phù thuỷ rồi.

" Không khéo khi trở về, Tiểu Hàn sẽ có thêm một tiểu muội muội hoặc đệ đệ đấy." Bạch Niên Vũ tiếp tục xát muối vào trái tim tan vỡ của cậu nhóc.

Lật ngược tình thế thành công...

———

Trận 4..

Bạch Niên Vũ đang làm việc thì cậu con trai đi vào, anh cảnh giác nhìn nó. Hôm

nay lại định bày trò gì...

Ngồi xuống cái ghế đệm đối diện với Bạch Niên Vũ, Bạch Vũ Hàn cười tươi.

"" Ba, cái sẹo trên mặt ba tại sao lại xuất hiện vậy?" Tên nhóc hỏi.

" Đấy là minh chứng cho tình yêu vĩ đại của ba dành cho mẹ." Bạch Niên Vũ ấm áp nói.

" Nói dối. Chơi ngông bị ngã thì cứ nói đi, bày đặt ngôn tình ngôn tiếc." Cậu bé cười.

""...""

Không thắng được thể lực thì phải thắng trên khẩu lực.

Knock-out!

————

Trận 5...

"" Nếu con muốn đánh nhanh thắng nhanh thì con phải hạ thân để cướp về." Bạch Niên Vũ ôm lấy cậu nhóc.

" Năm xưa ba cũng vậy sao?"" Cậu nhóc kia ngây thơ hỏi.

"" Năm xưa ba sử dụng hạ thân để nói chuyện với mẹ.""

"" Bạch Niên Vũ anh dám dạy  cho con những cái như vậy sao?"" Tiêu Tiểu Diệp tức giận.

"" Vợ à anh xin lỗi."

" Hóa ra năm xưa ba phải hạ người xuống làm nô tài cho mẹ."

"" Từ nô tài lên làm hoàng thượng cũng là cả một quá trình rồi đấy."

Bạch Vũ Hàn cười nhẹ, hướng về phía mẹ gọi lớn, " Mom, ba ba lại tiếp tục dạy con những điều không đúng đắn. Ba đang dạy con cách để gia tăng dân số."

Tiêu Tiểu Diệp nhìn anh, gằn từng chữ: " BẠCH NIÊN VŨ."

Đêm hôm ấy, lại có một người quỳ ở ngoài cửa phòng.

Bạch Niên Vũ chuốc nhiều thất bại, lúc này mới ngộ ra một điều, con trai của anh chính là mặt dày siêu cấp, thù hận vô biên. Là một cậu nhóc đáng sợ không nên chọc vào.

Sau hàng loạt trận đấu, cuối cùng Bạch Vũ Hàn cũng đã trả thù thành công mối

hận xương máu của mình.

Để xem, từ giờ ba còn dám thất hứa với cậu nữa không.