Tổng Tài, Phu Nhân Lại Bỏ Trốn Rồi

Chương 59




" Vũ, em hận anh, hận anh vì người con gái khác mà lạnh nhạt với em, vì người khác mà tàn nhẫn giết hại con em." Cô gái kia đứng trên tầng thượng, nước mắt rơi lã chã, gào thét.

" A Nhã, xuống đây, nghe anh giải thích." Người đàn ông kia lo lắng, cố gắng khuyên bảo cô ấy.

" Giải thích ư? Giải thích về cái gì cơ chứ? Cô ta chỉ bị ngã trầy chân, anh đã mua luôn cả cái bệnh viện, thế còn em thì sao, em sảy thai, cái lúc em cần anh nhất thì anh ở đâu, anh đang say men tình bên kẻ nào?" Cô gái kia thẫn thờ.

" Từ đầu chí cuối, người mà anh yêu luôn là em, trước sau không đổi lòng." Người đàn ông kia khẳng định.

Cô gái kia nhìn anh ta, khoé miệng bỗng cong lên, nụ cười bi thương nồng đậm. " Tiếc quá, anh sớm đã không còn như vậy nữa."

Thân ảnh yếu ớt ngã xuống, rơi vào trong màn đêm, chỉ để lại phía sau tiếng thét đau thương của người đàn ông. " A Nhã...."

Tiêu Tiểu Diệp xem phim mà nước mắt lưng tròng, thay không biết bao nhiêu là khăn giấy.

" Tiểu Diệp, cùng quá cũng chỉ là một bộ phim thôi mà, em khóc gì nhiều thế?" Bạch Niên Vũ ngán ngẩm, nãy giờ anh xem bộ phim này mà ngủ gà ngủ gật không biết bao nhiêu lần thế mà cô vợ của anh thì khóc cho sưng mắt.

Tiêu Tiểu Diệp lau sạch mặt, giọng khàn khàn nói, " Anh thì biết gì chứ? Cảnh tượng thương tâm như thế mà anh vẫn vô cảm vậy?"

" Tâm Nhã ngốc nghếch nghĩ rằng Hải Vũ phản bội cho nên tự kết liễu đời mình,thiểu năng." Bạch Niên Vũ nhàn nhạt nói, một bộ phim quá nhảm.

"..." Tiêu Tiểu Diệp cạn ngôn.

Bạch Niên Vũ ưỡn ẹo đứng dậy, rời khỏi phòng khách, từ khi về Tuyết Linh viên tới giờ anh đã bị cô vợ nhỏ này ép cùng xem cái bộ phim nhảm nhí, bây giờ mới được tự do.

Điện thoại trong túi áo rung lên.

" Alo." Bạch Niên Vũ lười biến nghe máy.

"...."

" Chuyện gấp lắm sao? Chờ tôi tí tôi đến ngay."

Cúp máy, Bạch Niên Vũ lại dặn dò cô vợ nhỏ. " Anh có chuyện gấp, đêm nay phải ra ngoài, em có ở được không?"

Tiêu Tiểu Diệp nghe thấy thế thì mừng rỡ, " Anh cứ đi đi tôi ở nhà được mà."

" Cái biểu tình này là gì hả?" Bạch Niên Vũ nhìn cái vẻ mặt giống như bắt được vàng của Tiêu Tiểu Diệp thì nhíu mày.

" Đi đi, chẳng phải anh có chuyện gấp sao?" Tiêu Tiểu Diệp xua đuổi.

Bạch Niên Vũ không chấp nhặt với Tiêu Tiểu Diệp nữa, lên gác thay đồ rồi nhanh chóng rời đi.

Tiêu Tiểu Diệp xác định Bạch Niên Vũ đã rời khỏi nhà thì mừng rỡ. Thay đồ xong rồi nhanh chóng lấy xe của mình chạy trốn.

Quán bar Mê Tình....

Ánh đèn tà mị theo đốt bản tính con người, nhục dục trầm luân lan khắp nơi. Vừa vào nơi đây là đã như bước một chân vào cấm tự.

" Kelly, không ngờ nhanh như vậy mà cậu đã lấy được chồng rồi!" Cô gái mặc chiếc váy màu đỏ rượu bó sát, phong tình nói với Tiêu Tiểu Diệp.

Người này chính là Bella, tên tiếng Trung Quốc là Quan Nhĩ, bạn cùng kí túc xá ở đại học với Tiêu Tiểu Diệp. Quan Nhĩ rất đẹp, vẻ đẹp của cô mang đầy hoang dại, quyến rũ bốc lửa. Lần này cô bạn này về nước nên Tiêu Tiểu Diệp tới đây để ăn mừng. Nói là ăn mừng nhưng thực ra chỉ có hai người.

" Bella, tôi đây tuy mang danh gái có chồng nhưng danh tiếng chưa chồng vẫn còn vang danh mãi." Tiêu Tiểu Diệp cười.

" Tổ tông của tôi ơi, nói quá trớn rồi." Quan Nhĩ cũng cười theo.

" Lần này về nước làm gì hả?" Tiêu Tiểu Diệp cầm li rượu vang đưa cho Quan Nhĩ, thuận tiện hỏi.

" Tiểu Triết mang bầu, cho nên về đây thăm nó một tí." Quan Nhĩ uống sạch rượu.

Tiểu Triết mà Quan Nhĩ nhắc đến chính là vợ của Chấn Bách Niên. Người thân của Quan Nhĩ đều đã mất trong một vụ tai nạn, chỉ còn lại em gái Quan Triết. Quan gia trước đây là một tập đoàn phá sản nhưng kể từ 5 năm trước, Quan Nhĩ đã khôi phục lại, bây giờ phát triển rất hùng mạnh.

" Xem đi, em cậu mới có 23 tuổi đã sắp làm mẹ rồi, còn cậu thì 28 đến nơi rồi mà vẫn chẳng có kẻ nào rước đón." Tiêu Tiểu Diệp rót thêm rượu cho Quan Nhĩ.

Quan Nhĩ mỉm cười, không nói gì.

" Lần này có ở lâu không?" Tiêu Tiểu Diệp hỏi.

" Chắc tầm 1 tháng gì đấy. Cứ nghĩ lần này về có thể đối đầu với Mục thị một phen, ai ngờ chân còn chưa tới thì Mục thị đã đổ rồi."

Nụ cười của Tiêu Tiểu Diệp khựng lại. Mục thị đổ chẳng phải là tác phẩm của lão công nhà cô sao.

" Ối, hai mĩ nhân, sao lại ngồi đây một mình thế này?" Từ đâu xuất hiện hai tên thanh niên choai choai, người bốc đầy mùi nước hoa đi tới, giở cái giọng trăng hoa ra tới gần phía bàn của Tiêu Tiểu Diệp, đặt mạnh li rượu xuống bàn.

" Cút!" Quan Nhĩ lạnh lùng nói.

" Oà, lại là một nữ hán tử nữa chứ! Cô em một đêm bao nhiêu?" Cái tên cầm đầu khiêu khích, ánh mắt dơ bẩn quét lên người Quan Nhĩ.

" Có hiểu tiếng người không?" Tiêu Tiểu Diệp nhìn hai tên kia, giọng điệu khinh bỉ.

Hai tên kia méo mặt, tức giận, " Mày đừng có mà... aaaa..."

Cả hai tên kia chưa kịp nói gì thì đã bị một đám người áo đen nhào tới đánh.

Tiêu Tiểu Diệp và Quan Nhĩ vẫn chẳng hiểu cái trời đất gì.

Hai tên kia bị đánh cho bầm dập, đau đớn xin tha. Đột nhiên, đám người kia dừng tay lại, đứng lùi ra hai bên. Người đàn ông diện bộ âu phục màu xám đi giữa. Không bị thứ ánh sáng lấp lánh kia che khuất, một khí thế bá đạo xuất hiện - Bạch Niên Vũ.

Tiêu Tiểu Diệp nhìn thấy hắn thì đen mặt, ông trời ơi.

" Ái phi, trẫm vừa ra đi thượng triều chưa bao lâu mà nàng đã đi ngao du tứ hải thế này là không được đâu nha!" Thanh âm tà mị, mang chút giận dữ vang lên, khiến cho toàn bộ giác cảm trong người Tiêu Tiểu Diệp run run.

Để cho đỡ căng thẳng, Tiêu Tiểu Diệp chộp ngay li rượu trên bàn, một mạch cạn hết. Quan Nhĩ thấy thế thì hét toáng lên, " Bà cô..."

Tiêu Tiểu Diệp nhìn biểu tình của Quan Nhĩ, khó hiểu. Đột nhiên trong người của cô nóng lên, như có một ngọn lửa đang dần thiêu đốt cơ thể. À hoá ra là vậy, li rượu này là của hai tên kia và quan trọng là nó bị bỏ thuốc. Thân thể mềm nhũn, ngã xuống. May mắn là Bạch Niên Vũ đỡ được. Nhìn sắc mặt đỏ bừng của Tiêu Tiểu Diệp, Bạch Niên Vũ đã biết xảy ra chuyện gì. Ánh mắt tối lên, nhìn về phía Thần Tự.

" Đem về vứt vào hồ cá!"

Bạch Niên Vũ ôm cô trong lòng, tức tối:

"" Gia đây, ngay cả một cọng lông của vợ còn chưa được chạm thế mà cái con khỉ đột nhà ngươi dám bỏ thuốc lão bà của gia sao? Cho vào hố cá ngay. Gia bực rồi đấy."

Trước ánh mắt ngỡ ngàng của mọi người Bạch Niên Vũ bế Tiêu Tiểu Diệp rời đi. Thần Tự nhận lệnh, sai người đưa hai cái tên "khỉ đột" tới " thăm" hồ cá.

Trên xe, Tiêu Tiểu Diệp đã bị ngấm thuốc, cả người nóng bừng. Ánh mắt đê mê nhìn Bạch Niên Vũ, " Người ta muốn..." Bàn tay nhỏ nhắn chẳng chịu yên phận vuốt ve Bạch Niên Vũ.

Thanh âm kiều mị của cô khiến cho Bạch Niên Vũ bị kích thích. Anh bây giờ đang đấu tranh nội tâm, thịt hay không thịt đây nhỉ?

Tiêu Tiểu Diệp to gan vươn người lên hôn Bạch Niên Vũ, bàn tay lần mò trong áo của anh. Bạch Niên Vũ bị tập kích bất ngờ, ngỡ ngàng rồi nhanh chóng hôn trả lại Tiêu Tiểu Diệp. Hai người dây dưa nhau nồng đậm.

" Khụ khụ...gia, chúng ta về Tuyết Linh viên." Thần Dực nãy giờ chứng kiến, đỏ mặt nói. Dù gì thì người ta cũng là xử nam, hai người có cần thân mật vậy không?

Bạch Niên Vũ lúc này mới nhớ là trên xe vẫn còn một cái " bóng đèn" rất chi là sáng. Xấu hổ đẩy Tiêu Tiểu Diệp ra, ôm cô vào lòng, chỉnh sửa lại trang phục, " Ờ!"

Tiêu Tiểu Diệp khó chịu. Bạch Niên Vũ thì thầm bên tai Tiêu Tiểu Diệp: " Về nhà rồi làm!"

Thần Dực đang niệm thần chú: " Tôi không nghe thấy lời thì thầm của gia."

————————

Vũ ca sắp thịt Tiêu Tiểu Diệp!!!!!!!