Tổng Tài, Phu Nhân Lại Bỏ Trốn Rồi

Chương 88




Tiêu Tiểu Diệp gượng dậy, rút dịch truyền đi theo ra khỏi phòng.

" Đại tiểu thư, nhị tiểu thư phân phó chúng tôi bảo vệ cô." Vệ sĩ đứng trước cửa thấy cô thì thông báo.

" Không cần đi theo tôi." Tiêu Tiểu Diệp gật đầu rồi xua tay.

" Nhưng an toàn của tiểu thư vẫn là trên hết." Vệ sĩ kia vẫn kiên trì.

" Cách xa tôi là được, đừng xuất hiện cạnh." Tiêu Tiểu Diệp biết không thể nào làm lung lay được ý chí của vệ ãi nên đành thoả thuận.

" Vâng." Vệ sĩ đáp ứng.

Cô đi vào thang máy, chán nản nhìn phong cảnh bên ngoài. Bệnh viện của Tĩnh gia nào cũng có một hoa viên rộng để cho bệnh nhân thoải mái, phân ưu. Tiêu Tiểu Diệp nhìn hoa viên, có một hàng cây tử đằng lớn ở đó.

Tử đằng, tử đằng...

Tim cô quặn lại, liệu rằng những gì mà cô nghĩ có phải là sự thật, nếu vậy, cô đối mặt với anh như thế nào...

Thang máy mở ra, cô đi tới hoa viên, chọn một chỗ vắng ngồi xuống. Vệ sĩ cũng đã biến mất đâu, trong tầm mắt cô không thấy.

" Hi!" Thanh âm quen quen từ phía sau cô vang lên.

Tiêu Tiểu Diệp quay đầu lại, Dạ Minh Thụ đang mỉm cười nhìn cô.

" Lâu rồi không gặp." Cô nhàn nhạt buông lời.

" Đúng vậy." Dạ Minh Thụ đi tới ngồi bên cạnh cô.

Tiêu Tiểu Diệp đột nhiên nhớ ra thanh âm này, cùng với cái người đã cứu cô khi cô ngã hoàn toàn giống nhau.

" Là cậu phải không? Người đã cứu tôi?"

Dạ Minh Thụ gật đầu, " Chị chạy mà không để ý gì như vậy."

Tiêu Tiểu Diệp cười nhạt.

" Bạch Niên Vũ và chị như thế nào rồi?" Dạ Minh Thụ tự nhiên hỏi.

" Vẫn ổn. Cậu sao quan tâm tôi nhỉ?" Cô trả lời, ánh mắt suy tư nhìn anh.

" Đương nhiên rồi, tôi muốn cưới chị cho nên phải xem tình hình hôn nhân của chị như thế nào mới cưới được chứ." Anh ta cười nhìn cô.

Dạ Minh Thụ là người đa nhân cách, vậy người trước mặt cô đây là ai...

" Cậu là ai?" Cô xa cách hỏi.

" Chị biết mà. Tôi đã hoàn toàn chiếm giữ được chính thể. Giới thiệu nhé, tôi là Dạ Minh." Anh ta cười cười, hướng tay về phía cô.

Tiêu Tiểu Diệp đứng dậy, tránh anh ta.

" Buồn thật, lần trước chị suýt chết cũng là tôi cứu mà, cho dù không hợp lòng thì cũng đừng bày ra bộ mặt như vậy chứ." Dạ Minh nhìn cô thở dài, ánh mắt có chút mất mát.

" Rốt cuộc thì Dạ Minh Thụ tại sao lại thành ra như thế này?" Cô vẫn đứng đấy.

Dạ Minh nhìn cô, vuốt tóc một cái, " À, về mà hỏi bố mẹ hắn."

Nhà họ Dạ được mỗi đứa con này, sao lại có thể tổn thương được chứ.

" Không tin?" Dạ Minh nhướng mày.

" Ừ." Cô gật đầu.

" Ha, người ngoài lúc nào cũng bị mặt nạ che mất." Dạ Minh lạnh nói.

"..." Tiêu Tiểu Diệp không thể chịu được nữa, bước chân rời đi.

" Cô không quan tâm tới chồng cô chút nào nhỉ, vụ ở Hong Kong là tác phẩm của anh ta đấy. Kẻ thù anh ta rất nhiều, không khéo chuẩn bị tới tìm chị đấy." Dạ Minh hững hờ nói.

Quả nhiên, cô đã đờ người. Cô biết ngay mà, lần trước anh đi, không an toàn chút nào.

——-

Giải thích chút:

Dạ Minh Thụ = Dạ Minh: hai anh này là một người nhưng nhân cách khác. Cho nên lúc đầu tôi dùng DMT là để cho khớp hoàn cảnh, sau đó chuyển sang DM.

———-

Lâm Hiểu Khê mua cháo về vừa vặn đúng lúc Tiêu Tiểu Diệp cũng về phòng bệnh.

Bát cháo thơm phức khiến cô nhớ tới cháo mà Bạch Niên Vũ nấu. Mặc dù khó ăn nhưng đối với cô rất vui vẻ.

" Chị ăn nhiều một chút." Lâm Hiểu Khê múc cháo ra bát nhỏ cho cô ăn từ từ.

Tiêu Tiểu Diệp gật đầu, thổi cho đỡ nóng rồi mới ăn.

" Luật Khôi đâu, sao không thấy em để tâm vậy?" Cô nhìn Lâm Hiểu Khê, khẽ hỏi.

Lâm Hiểu Khê nghe thấy hai chữ " Luật Khôi" thì thần sắc u tối.

" Bọn em chia tay rồi." Lâm Hiểu Khê nhàn nhạt nói.

" Cãi nhau ư?"

" Anh ấy rất khác lạ, thay đổi rồi." Lâm Hiểu Khê buồn rầu.

" Em từng nghĩ sau bao năm xa cách bọn em tới được với nhau đã là hạnh phúc rồi nhưng lại không phải. Yêu nhau chưa chắc sẽ là mãi mãi. Cho dù giữa bọn em có hiểu nhau nhiều đến như nào thì cũng không tránh khỏi mâu thuẫn." Cô khẽ nói.

Tiêu Tiểu Diệp nhìn bộ dạng của Hiểu Khê, thở dài.

Yêu nhau chưa chắc sẽ là mãi mãi. Thời gian yêu không phải là công cụ gia tăng tình cảm, nó chẳng qua chỉ là tác nhân phụ trong một thí nghiệm tình yêu. Cứ ngỡ rằng thời gian chờ đợi nhau dài, thì tình cảm sẽ sâu nặng nhưng lại không phải chắc chắn.

Bảy năm, mười năm, mười lăm năm... tất cả đều chẳng là gì cả.

***

" Vết thương đã đỡ hơn chưa?" Bạch Niên Vũ gọi điện về cho coi, ân cần hỏi.

" Không sao cả, vụ bạo loạn đó, anh có sao không?" Tiêu Tiểu Diệp lo lắng.

" Bọn chúng dám làm gì anh cơ chứ, trừ khi bọn chúng chán sống muốn xin vé vào hồ cá." Bạch Niên Vũ cười, hống hách nói.

Tiêu Tiểu Diệp nghe được vậy thì an lòng. Rồi cô chợt nghĩ tới một việc, điều mà cô canh cánh trong lòng.

" Niên Vũ, anh tại sao không chế độc nữa?"

Bên kia là một mảng im lặng, có tiếng thở dài nặng nề.

" Tại sao lại hỏi vậy?" Anh cuối cùng cũng lên tiếng.

" Em chỉ là nhất thời thôi." Cô nói dối, nếu như anh ở trước mặt cô nhất định sẽ nhận ra nhưng bây giờ, bọn họ cách nhau tận mấy trăm km, sao anh biết được.

" Có những chuyện anh không thể nói với em." Bạch Niên Vũ bên kia trầm ổn.

" À." Tâm cô nhói lên, hoá ra là vậy, có lẽ anh đã sớm biết từ lâu rồi.

" Diệp, em có chuyện gì thì cứ nói đi, đứng vòng vo nữa." Bạch Niên Vũ nhận ra sự khác thường của cô, nói thẳng.

" Anh có giấu em điều gì không?" Tiêu Tiểu Diệp hỏi.

"..."

" Trả lời em đi." Tiêu Tiểu Diệp gần như không kiên nhẫn được nữa, nước mắt rơi, giọng nghẹn lại.

" Có, anh giấu em rất nhiều." Bạch Niên Vũ nhẹ nói.

"..." Lần này tới lượt cô im lặng, bởi vì câu trả lời của anh quá rõ ràng.

" Nhưng tất cả đều là vì em." Anh nói thêm, hình như bên anh cũng rất nặng nề và căng thẳng.

" Những điều mà anh giấu em, tốt nhất là anh hãy giấu cho kĩ, đừng để lộ ra sơ hở nào cả, em sợ, thứ mà tìm được, lại khiến em đau khổ." Tiêu Tiểu Diệp nói, cô dứt khoát tắt điện thoại. Ôm mặt khóc nức nở.

Vũ, xin anh hãy giấu đi cho thật kĩ, đừng để em lại tìm được, kết quả không như mong muốn, em sợ mình không đủ can đảm đối mặt với anh.

***

Bạch Niên Vũ mệt mỏi đặt điện thoại xuống, anh nghĩ, cô đã biết được chân tướng năm xưa rồi.

" Gia, Bối Lặc tiểu thư tới." Thần Dực đi vào thông báo.

Bạch Niên Vũ gật đầu.

Người con gái đi vào, sườn xám màu đỏ ôm lấy cơ thể quyến rũ, mái tóc dài hơi xoăn, cô ta mỉm cười nhìn Bạch Niên Vũ.

" A Vũ, sau bao nhiêu năm, cuối cùng cũng được gặp." Thanh âm mị hoặc.

Bạch Niên Vũ liếc nhìn cô ta, thờ ơ, " Tôi vẫn không có hứng thú với cô."

Bối Lặc Hà Vân vẫn mỉm cười, cô ta tự nhiên ngồi xuống ghế đối diện, đôi mắt màu nâu chăm chú nhìn anh.

" Chậc, là người có vợ rồi quả nhiên đúng đắn hẳn." Cô ta lắc đầu.

" Còn hơn gái ế như cô." Câu nói mang tính sát thương cao, lòng tự trọng của Bối Lặc Hà Vân bị chà đạp không thương tiếc.

Cô ta đơ mặt, đứng dậy, đi về phía anh, bàn tay trắng nõn có ý định chạm vào mặt anh thì bị bắt lại.

" Vợ tôi dặn phải thủ thân như ngọc." Bạch Niên Vũ lạnh nói.

Bối Lặc Hà Vân bị chọc cười, nam nhân này, quá thay đổi, trước đây mặt lúc nào cũng như băng trôi vậy mà bây giờ, thê khống con mẹ nó rồi.

Cô ta về đúng chỗ ngồi.

" Mười tỉ USD của bà đây bao giờ chuyển tới?" Là người làm ăn, giao dịch luôn là hàng đầu.

" Cô mới đưa cho tôi năm tỉ, còn năm tỉ nữa." Bạch Niên Vũ chống cằm, lạnh nhạt.

" Ha, tôi đây nhìn hàng rồi mới xuất tiền." Bối Lặc Hà Vân không thua kém.

" Tiền không trao, cháo không múc."

Bối Lặc Hà Vân thề với trời rằng, bàn chuyện làm ăn với đám người của tứ đại hắc đạo chính là cực hình, thằng nào thằng nấy mặt đều trơ như cái thớt.

" Nghe nói, Trình Kiêu lần này cũng hứng thú với kho hàng này của tôi đấy. Anh ta trả cái giá rất êm tai." Bạch Niên Vũ nói khích.

Nghe tới Trình Kiêu, Bối Lặc Hà Vân tối mặt.

" Con mẹ nó, Bạch Niên Vũ cái đồ gian thương mặt thớt." Cô ta tức tối.

Sau đó rút điện thoại ra, ấn ấn một hồi, điện thoại của Bạch Niên Vũ kêu lên, liếc qua màn hình, anh mỉm cười.

" Không làm gian thương, sao mà giàu được. Ba mươi phút nữa đảm bảo ở sân nhà cô sẽ xuất hiện mười sáu hộp súng thả từ trời xuống kèm theo hàng khuyến mãi là mấy cái thùng gỗ." Bạch Niên Vũ nhìn đồng hồ, bình thản nói.

" Bối Lặc Hà Vân tôi thề với trời sẽ có ngày chém nát cái mặt thớt nhà anh, để xem anh còn dám làm gian thương nữa không?"

" Cho dù có bị huỷ mặt thì cũng không ảnh hưởng tới sự nghiệp gian thương của tôi." Vũ mặt dày online.

" Sao anh không chết mẹ trong cái vụ đánh bom đó chứ?" Bối Lặc Hà Vân thở dài, vẻ mặt nuối tiếc.

" Ông trời không muốn thế gian này mất đi một gian thương ưu tú như tôi." Mặt dày là phải luôn có thương hiệu.

"..." Cô thật không thể nói thêm anything gì nữa, cái tên này, cạn ngôn rồi.

Bối Lặc Hà Vân giơ ngón tay giữa với Bạch Niên Vũ, tức tối giẫm giày cao gót mạnh rời đi.

" Hợp tác vui vẻ." Bạch Niên Vũ lớn tiếng.

" Hợp tác cái mụ nội nhà anh." Thính giác của cô ta dường như rất nhạy, có thể nghe được lời của Bạch Niên Vũ.

Ừ thì mụ nội nhà gian thương...

" Thần Dực chuyển hàng tới Bối Lặc gia." Bạch Niên Vũ ra lệnh cho Thần Dực.

" Vâng."

" Còn nữa, theo dõi tình hình của phu nhân thật chặt vào."