Tổng Tài Tuyệt Ái Tình Thê

Chương 31: Giấc Mơ Về Đêm




"Lập Y, ăn chút gì đi con." Mẹ Trác đi đến, nhẹ nhàng gọi Hàn Lập Y.

Cô không bát nháo, không kêu gào cũng không hỏi tại sao lại như vậy, mà rất ngoan ngoãn cầm bát lên ăn, cố gắng ăn hết, ăn thật no...vì Trác Thành Quân dặn...hắn dặn cô phải sống thật tốt, còn phải sinh bảo bảo Tư Huân nữa....

Hàn Lập Y ăn...nước mắt lăn xuống nhỏ vào bát, cô ăn không có mùi vị chỉ cố gắng nuốt xuống thật tốt, mẹ Trác nhìn tình cảnh như vậy không kìm được đỏ hoe đôi mắt.

"Được rồi, Lập Y. Con đừng ăn nữa, không thấy ngon đừng cố ép bản thân mình."

"Mẹ ơi, con cảm thấy rất tệ, rất không ổn. Phải làm sao đây, con buồn quá...tim cũng đau nữa...con không muốn nói dối là mình ổn đâu, vì con không chịu nổi...con cũng không muốn bảo bảo đói, nhưng thật sự con ăn không nổi, con ăn không nổi nữa rồi...Trác Thành Quân không về nữa rồi...phải làm sao đây?"

Hàn Lập Y nhào vào lòng mẹ Trác nức nở khóc, muốn trút bỏ gánh nặng nơi đáy lòng nhưng nước mắt rơi xuống bao nhiêu quá khứ lại trở về: "Trác Thành Quân có ở đây anh ấy sẽ dỗ con, sẽ đút con ăn. Ăn không nổi anh ấy sẽ chiều ý mua đồ con muốn ăn về...tại sao trước đây con không nhận ra, Trác Thành Quân rất để tâm đến con, đối với con tuy ngoài lạnh nhưng trong nóng, nữ hầu nói với con là lúc trước Trác Thành Quân mang thức ăn về cho con nhưng nghe con nói chuyện điện thoại với Du Viễn nên mới tức giận..."

"Không sao, không sao đâu con, Thành Quân nó không giận con đâu."

"Không phải đâu mẹ, lúc anh ấy gọi cho con...con còn nói không cần anh ấy, chắc là anh ấy đau lòng lắm...đau lòng lắm, phải làm sao đây? Con không muốn anh ấy đau lòng đâu..."

Người đó là ba ba của con cô, là chồng của cô, cũng là người cô yêu...thế nào kết cục của hai người lại trở nên như thế...

Trác Thành Quân, em cũng yêu anh mà...em rất muốn, rất muốn nói cho anh nghe...nếu có thể trở lại giây phút đó, hoặc chỉ cần trở về khoảng thời gian kia, khi cô còn làm thư ký nhỏ của hắn, cô sẽ không vì thân phận thấp hèn mà muốn chôn vùi luôn phần tình cảm này, cố nhất định sẽ nói, nhất định sẽ nói...

Tổng tài, anh đẹp trai quá...sau này tôi rất muốn con trai của mình giống anh!

Chỉ là...tình yêu của hai người đã chết non theo hơi nước xa xăm, nước biển mặn nhưng nước mắt lại đắng...cuối cùng vẫn là một khoảng cách mênh mông...

_________

"Trác Thành Quân...anh đừng đi..."

"Không...anh vẫn ở đây, trong mỗi giấc mơ, trong làn nước mắt của em..."

"Em nhớ anh...bảo bảo nhớ anh, bảo bảo biết đạp rồi...đau lắm, anh không ở cùng em, tủi thân lắm?"

Bàn tay đặt lên cái bụng nhô cao, dịu dàng xoa: "Tư Huân ngoan, không nháo, đừng làm ma ma đau...ba ba về..."

Giọng nói trở nên im bặt: "Trác Thành Quân, anh sao vậy?"

"Lập Y, anh không thể về nữa rồi...không thể, xin lỗi...xin lỗi..."

Bàn tay kia rút khỏi tay cô, cô níu thế nào cũng không với tới...

"Trác Thành Quân, đừng đi...đừng đi...Trác Thành Quân!"

Hàn Lập Y ngồi bật dậy, nước mắt bên khóe mi ầng ậng...là mơ nhưng tại sao lại chân thực đến vậy, cả môi hôn lúc hắn sắp rời đi cũng ấm nóng đến vậy...

Giấc mơ cũng phân biệt được ấm lạnh sao? Bàn tay đó cũng không chút nào lạnh lẽo...chỉ là ảo tưởng thôi sao?

Hàn Lập Y cầm chiếc áo sơ mi của Trác Thành Quân lên, đêm nào cô cũng ôm nó vào lòng, như vậy sẽ có cảm giác hắn vẫn còn ở đây.

"Là mày khiến tao sinh ra ảo tưởng chân thực thế sao?" Chiếc áo này là thứ lệ thuộc cô đã không thể xa rời.

Hai tháng cuối cùng trước ngày sinh...số thời gian cô nằm mơ thấy Trác Thành Quân cũng nhiều hơn, vẫn là những giấc mơ khiến con người ta cảm thấy chân thực đến rõ ràng, đến mùi hương cũng không thể nào hoen mờ...phảng phất bên vầng trán, cánh mũi, bờ môi. Tất cả như đại diện cho sự hiện diện của một con người chỉ là...người kia bạc vô âm tín...

Tiêu thị phá sản rất nhanh, gần như có thể nói Trác Thành Quân mất tích nhưng Tiêu thị phải đền luôn mạng chôn cùng hắn. Số ngày hắn mất tích cũng gần bằng số ngày Tiêu thị đã bị diệt vong. Tiêu An Kỳ và ba cô ta, những người thuộc cơ quan đầu não của tập đoàn đều phải hầu tòa do những bằng chứng vi phạm luật kinh tế nghiêm trọng, cộng thêm nhà họ Trác cùng mối thù của Trác Thành Quân lại cho thêm chút gia vị vào tội trạng kia.

Kết án: Tiêu An Kỳ và ba cô ta thù chung thân, những người khác cũng chịu những mức án tương ứng tội trạng. Chỉ là sau vài ngày kết án, báo chí lại rầm rộ đưa tin ba của Tiêu An Kỳ tự vẫn chết trong nhà giam, sau đó một tháng cô ta lâm vào tình trạng điên dại...