Tổng Tài Tuyệt Ái Tình Thê

Chương 39: Tình Địch Đến Chơi Nhà




"Ma ma, ma ma sao vậy? Nhìn ma ma trông rất...lạ lạ nha?"

"Vậy...vậy sao?"

"Đúng nha, dáng đi ma ma cũng rất là...là sao nhỉ?" Tiểu Quân ôm đầu, cố nặn ra từ miêu tả. "A, đúng rồi. Giống như tay ai đó xoạc chân ma ma ra vậy đó, đi rất giống con cua...cua nhỏ."

Ặc.

"Tiểu Quân ngoan, mau ngủ đi. Đừng hỏi nữa, ma ma không sao đâu."

"Phải đó, Tiểu Quân ngoan. Sau này ma ma sẽ quen thôi, con đừng thắc mắc, ngủ ngoan...mai ba ba trả sáu đồng cho Tiểu Quân ăn kem?" Trác Thành Quân đẩy xe đi vào, Hàn Lập Y thấy hắn thì giật mình như ăn trộm bị bắt gặp.

"Ya ya, được được. Tiểu Quân ngủ liền liền..." Nhóc liền nhắm mắt lại, Hàn Lập Y và Trác Thành Quân mới tới cửa nhóc đã bật dậy: "Mà nhớ trả 6 đồng thiệt nghen."

"..."

Về phòng, Hàn Lập Y nằm trên giường. Trác Thành Quân cũng nằm một bên, tay không yên phận.

"Này, chẳng phải anh muốn ly hôn sao? Tại sao còn táy máy ta chân với tôi hả?"

"Chính là đàn ông, thịt treo trước miệng không ăn chính là phí phạm của trời, đáng tội vô cùng."

"Trác Thành Quân! Anh đáng ghét!"

"Ha, tôi cũng không nhận bản thân quá mức dễ thương, chỉ là chợt nhận ra...Hàn Lập Y..." Nói đến đây hắn bỗng nghiêng người, đưa tay kéo Hàn Lập Y đến trước mặt.

Trái tim Hàn Lập Y đánh thình thịch, đỏ mặt đánh ánh mắt không dám nhìn hắn: "Chuyện...chuyện gì?"

"Tôi chợt nhận ra...em càng ngày càng hung dữ."

"..."

"Trác Thành Quân!"

"A...ya đừng...đau..."

Trác Thành Quân la oai oái rồi chuyển giọng cầu xin.

Nửa khuya, tiếng cười khúc khích đã dừng hẳn. Trác Thành Quân nhìn đêm đen tĩnh mịch, đôi mắt của hắn hơi lóe lên, đưa tay cầm chiếc nhẫn cưới, không biết là của hắn hay của cô, rồi lại nhìn cô gái đang ôm hắn say ngủ.

Lập Y, anh muốn ly hôn...vì ngày đó...sắp đến nữa rồi...

___________

Hôm nay, Hàn Lập Y đang ở sau bếp lúi húi nấu cháo dinh dưỡng cho Tiểu Quân. Trác Thành Quân thì cùng nhóc nằm bò ra giữa nhà chơi đấu vật.

Ba mẹ Trác đã rủ nhau đi chơi cái nhà người bà con vẫn thường hay đến chơi. (Nói nhiều quá, nên mệt. Hai năm trước đi nhà bà con nào thì bây giờ chính là người ấy)

"Dám thiếu 6 đồng, ta nhất định sẽ dùng sức mạnh, năng lực và cơ thể này để đánh bại kẻ xấu...xấu xa như...như...ơ...như cái gì nhỉ?" Tiểu Quân đang thủ thế thủ dừng lại, đưa tay ôm đầu ngố ra.

Trác Thành Quân phì cười, chống tay ngồi dậy, kéo nhóc lơ lửng trên không trung: "Ta thách nhóc làm sao đánh bại được kẻ khổng lồ như ta."

"Ử...ư...ư..." Tiểu Quân quơ tay chân hết mức nhưng không cách nào chạm được đến ba ba của mình, nhóc kêu lên.

"Thiếu gia...có bạn của thiếu phu nhân đến chơi."

Hàn Lập Y đúng lúc đi ra, nghe vậy mỉm cười.

"Anh ấy đến sớm vậy sao?"

Trác Thành Quân nghe vậy thì nhíu mày, lúc này Mạnh Du Viễn đi vào, Trác Thành Quân cũng không tiện di chuyển, đành giả vờ chơi tiếp với Tiểu Quân.

"Trác tổng, mừng anh trở về!" Mạnh Du Viễn nở nụ cười ưu nhã, đưa quà biếu cho hầu nữ.

"Anh sang chơi được rồi, mang quà cáp chi cho phiền hà."

"Ha, sao có thể thất lễ được. Tiểu Quân, con nói có phải không?" Mạnh Du Viễn dang tay về phía Tiểu Quân. Nhóc thấy anh liền cười khúc khích, muốn chạy đến: "Chú Viễn nha..."

"Sáu đồng không cần lấy nữa phải không?" Trác Thành Quân thì thầm vào tai nhóc, rồi nở nụ cười, buông nhóc ra giả vờ nói: "Qua chơi với chú ấy một lút đi."

Hai chân Tiểu Quân liền nhũn ra, ngồi bệch xuống trong lòng Trác Thành Quân. "Thôi, Tiểu Quân chơi với ba ba..."

Trác Thành Quân cho con trai một ánh mắt hài lòng.

Mạnh Du Viễn nhìn cảnh này bất đắc dĩ lắc đầu, Hàn Lập Y cũng biết Trác Thành Quân giở trò.

Sáu đồng đó lớn lắm sao?

"Trác Thành Quân, anh ở nhà chơi với Tiểu Quân. Tôi nhờ Du Viễn đưa đi một chút đồ nên phải ra ngoài bây giờ."

"Sao không kêu tài xế đưa đi mà phải nhờ anh Mạnh đưa đi?"

"Mua đồ cho Tiểu Quân, Du Viễn biết nó thích cái nào." Thật ra hai năm nay Mạnh Du Viễn vẫn thường lui tới thăm cô và Tiểu Quân, hơn một người bạn mà cũng như một người anh trai trong nhà, trở thành người thân mà cô khao khát.

Trác Thành Quân nhìn bộ đồ ngủ Doraemon trên người mình và Tiểu Quân y hệt nhau, lại liếc nhìn Mạnh Du Viễn một thân tây trang hẳn hoi thì bất giác tự ti. Đừng nói mấy cái bộ đồ quái đản này là dựa trên sở thích của Tiểu Quân mà Mạnh Du Viễn chọn cho bố con nha?

Trác Thành Quân nhìn Hàn Lập Y và Mạnh Du Viễn ngồi trên ghế nói cười, bản thân lại ngồi trên đất. Hắn ôm Tiểu Quân lên, mắt không tự chủ liếc về phía Hàn Lập Y mãi.

"Trác Thành Quân, tôi đi đây."

Trác Thành Quân không trả lời, cúi đầu chọc con trai cười khanh khách, Tiểu Quân nằm ngửa, thân hình tròn lo lăn nhanh hơn đi không ngừng quẩy đạp.

"Trác Thành Quân, anh giận hả?"

"Tôi mới không thèm, đi đi, đừng về càng tốt."

"..." Hàn Lập Y không trả lời, giẫm gót bước đi ra ngoài.