Tổng Tài Tuyệt Ái Tình Thê

Chương 6: Cảnh Tượng Đau Lòng




Chết tiệt! Vậy mà vừa rồi hắn còn có ý nghĩ trở vào ngăn cản bác sĩ không được phẫu thuật, hóa ra cũng chỉ là thừa, dù sớm dù muộn mẹ hắn cũng được cô ta thông báo cho trở về.

Quả thật Hàn Lập Y này đã thành công chiếm lấy lòng thương của bà rồi.

Mẹ Trác nào giữ được bình tĩnh, giận dữ hét lên: "Thành Quân, mày đang nói cái gì vậy? Đó là vợ của mày, là con của mày đó!"

Trác Thành Quân vốn dĩ đã không còn nghe lọt lời của ai nữa, cực kỳ vô tâm đáp: "Con lặp lại, cô ta không xứng làm vợ của con, càng không xứng làm mẹ đứa trẻ của con! Mẹ tốt nhất ở bên cạnh cô ta mãi mãi, nếu không tiền con đã bỏ ra rồi thì không để người khác quịt mất mà không có lợi ích gì đâu!"

"Tiền? Lập Y cần tiền là để cứu mẹ của nó!" Mẹ Trác cũng nâng giọng, lạnh lùng không kém gì con trai.

"Vậy sao cô ta không nói thẳng ra, mà úp mở giấu giếm? Trừ phi cô ta chột dạ, không phải lấy tiền cứu mẹ mà là nuôi tình nhân bên ngoài kìa!"

Trác Thành Quân lần nữa mỉa mai nhìn Hàn Lập Y đã được tiêm thuốc an thần nằm trên bàn mổ, nhưng bác sĩ chưa kịp phẫu thuật, cứ như vậy liền cất bước rời đi.

"Thành Quân! Thành Quân! Trác Thành Quân!"

Nhưng mẹ Trác gọi thế nào, Trác Thành Quân cũng không quay lại.

Vì sao lại ra nông nổi này, trời ơi...

Lúc Hàn Lập Y tỉnh lại thì thấy bản thân đã nằm ngủ trong phòng của mình, cô bất giác đưa tay sờ lên bụng.

"Lập Y, tại sao con lại khờ như vậy hả?" Mẹ Trác đã ngồi sẵn bên giường, mắt đỏ hoe.

"Mẹ..." Hàn Lập Y thều thào gọi.

"Mẹ không biết vì sao Thành Quân và con lại hiểu lầm nghiêm trọng như vậy, bây giờ có nói gì nó cũng không tin."

"Mẹ à, vốn dĩ con và Thành Quân không chung một con đường, người anh ấy yêu càng không phải là con. Sở dĩ, tin tưởng một người đã khó, mà đằng này đi tin tưởng một người mình chán ghét lại càng khó hơn." Hàn Lập Y cười khổ, hôm nay đứa bé của cô không mất đi, và chuyện mẹ Trác trở về ngăn cản đúng lúc giống như một khổ nhục kế đã được cô an bài.

E là Trác Thành Quân đối với cô lại có thêm một nút thắt, cứ thế chất chồng mãi mãi cũng không thể gỡ được.

Hai hôm sau Trác Thành Quân cũng không trở lại nhà, mẹ Trác cũng không muốn bận tâm, dù sao hắn trở lại đây thì Hàn Lập Y cũng không vui vẻ. Nó đã lớn đến thế rồi, đủ lông đủ cánh rồi, lời ba mẹ nói còn chẳng chịu nghe.

Nhưng Hàn Lập Y biết rõ Trác Thành Quân là một người ngăn nắp về lịch trình, dù hắn lạnh lùng hay chán ghét cô thì vẫn đi về đúng giờ giấc, chỉ cần đi công tác hắn sẽ thông báo lại cho ba mẹ Trác.

Thế nên trừ phi hắn gặp chuyện gì, Hàn Lập Y không nói cho mẹ Trác mà quyết định lẻn ra ngoài. Cô bây giờ mang thai, mẹ Trác sẽ không để cô đi.

Nhưng dù Trác Thành Quân ghét cô thế nào, dù biết cô và hắn không thể nào hòa hợp thì Hàn Lập Y cũng không thể phủ nhận một điều, đối với Trác Thành Quân... cô thích hắn, lâu rồi.

Vì thích hắn mới cho hắn lần đầu mà không cần chịu trách nhiệm, vì thích hắn nên không muốn hắn bị khó xử mà từ chối luôn những đề nghị bồi thường.

Khoảng cách giữa hai người xa vời vợi, trong khi hắn có địa vị, quyền thế và tiền tài thì cô sinh ra lại ở vạch số không, một con chim non muốn hóa kiếp phượng hoàng, đó chỉ là những viễn vong trong tiểu thuyết, mà xã hội hiện tại thì chỉ có công chúa mới xứng với hoàng tử thôi.

Cái gọi là môn đăng hộ đối, tuy lỗi thời, cũ kỹ nhưng chưa bao giờ hết quyền lực, đủ sức dìm chết bất cứ kẻ tầm thường nào lại suy nghĩ chuyện viễn vong.

Bắt xe đến được Trác thị, mọi người đã tan ca hết, chỉ còn lại vài người bảo vệ gác cửa.

"Cho hỏi, Tổng giám đốc đã về chưa?"

Bảo vệ nhận ra Hàn Lập Y là thư ký của Trác Thành Quân liền từ tốn đáp:

"Cô Hàn, hai ngày nay tổng tài cũng chưa lái xe rời khỏi công ty nữa? Mấy ngày nay, Tiêu tiểu thư cũng có đến tìm ngài ấy, rất lâu rồi mới rời đi nhưng mà sau cùng thì tổng tài chưa rời công ty lần nào cả."

"Để... để tôi lên xem."

Lúc Hàn Lập Y lên đến tầng cao nhất, chậm rãi đi về phía văn phòng của Trác Thành Quân.

"Cộc cộc"

"Trác Thành Quân..."

"Cộc cộc"

Không có ai lên tiếng, cửa phòng cũng chỉ khép hờ.

Mượn ánh đèn mập mờ, Hàn Lập Y bạo gan đẩy cửa đi vào.

Có tiếng hít thở nặng nề, giống như tiếng thở dốc, bỗng nhiên chân cô giẫm trúng một vật gì đó.

Nhặt lên mới thấy là áo vest của Trác Thành Quân, dọc trên sofa còn có cà vạt, dây thắt lưng của hắn.

Càng đến gần phòng nghỉ riêng của hắn, tiếng thở càng gấp gáp, nặng nề...

Hàn Lập Y mở cửa, hình ảnh đầu tiên đập vào mắt khiến trái tim của cô như ngừng đập.