Tổng Thống Cưng Chiều Vật Nhỏ Đáng Yêu

Chương 107: Không trở về nhà, bà sẽ chết




Trong điện thoại truyền đến một trận gầm thét. "An Chỉ Manh, có phải cháu muốn chọc giận chết bà hay không, mới bỏ qua. bà cho cháu biết, hôm nay nếu cháu không về nhà, bà sẽ đi chết!"

"Tút tút tút..." Nhìn điện thoại bị cúp máy, cô rất muốn gọi điện thoại cho anh, chất vấn anh việc mười năm trước.

Nhưng lại sợ nghe thấy đáp án mà mình không muốn, nếu thật như thế, mình thật có thể rời khỏi anh sao?

Anh lại để mình rời đi sao?

Thẳng đến màn hình tự động khóa lại tối đen, từ đầu đến cuối cô không có dũng khí gọi điện thoại đi.

Mất hồn chán nản cầm lấy túi xách, đi ra ngoài cửa, điện thoại di động lẻ loi trơ trọi bị rơi ở trên ghế sofa.

Quản gia trông thấy An tiểu thư mất hồn xuống lầu, cảm giác cô so với vừa rồi giống như nghiêm trọng hơn rồi.

"An tiểu thư, cô đi đâu?"

"An tiểu thư?" Thấy cô vẫn không nghe thấy tiếng mình, không thể không lấy tay đẩy cô."An tiểu thư, cô không thoải mái sao?"

"Không, chú Quản gia, cháu phải đi ra ngoài một bận. chú có thể phái xe đưa cháu đi chứ?" Tòa thành quá lớn, dân mù đường như cô căn bản không đi ra được.

"cô muốn đi ra ngoài sao? cô chờ một chút, tôi gọi điện thoại."

Để cô ra ngoài, ông cũng không có gan lớn như vậy. Nhanh chóng gọi điện thoại nội bộ văn phòng tổng thống, đem tình huống nói với anh một lần.

"Tốt, tốt." Đưa điện thoại di động cho cô. "An tiểu thư, Tổng Thống tiên sinh muốn trò chuyện với cô."

cô hờ hững tiếp nhận điện thoại, trực tiếp mở miệng."Tôi muốn về nhà, anh phái xe cho tôi. Hoặc là anh cũng có thể đưa tôi ra khỏi thành bảo."

"Tốt, cần tôi bồi sao?"

"Không cần." Bà ngoại nghe thấy tên anh đều kích động như vậy, trông thấy người đoán chừng sẽ trực tiếp tức chết.

Đem điện thoại đưa trả lại cho quản gia, quản gia tiếp điện thoại nghe tổng thống răn dạy.

"Tốt! Tôi biết, tốt tốt!" Trọn vẹn dặn dò ba phút, mới dập máy điện thoại."An tiểu thư, tôi qua chuẩn bị xe cùng bảo vệ cho cô."

"Bảo vệ cũng không cần, tôi cũng là trở về nhà." Cô ý tứ không muốn về nhà có bất kỳ liên quan với anh, có lẽ như thế bà ngoại phản cảm tốt hơn một chút.

Quản gia bất lực nói: "Đây là Tổng Thống tiên sinh phân phó! Hiện tại cô là nhân vật của công chúng. Bên ngoài rất nhiều cừu nhân muốn đưa Tổng Thống tiên sinh vào tử địa, bọn họ không cách nào chạm tới Tổng Thống tiên sinh, rất nhanh có khả năng tìm tới cô. Mang theo bảo vệ, là nhất định, cũng là Tổng Thống tiên sinh dặn đi dặn lại nhất định phải mang theo."

"A! Vậy khi tôi đến nhà, các người đừng xuất hiện ở trước mặt tôi."

"Được rồi, tôi sẽ phân phó bọn họ."

Quản gia mang theo cô đi bãi đỗ xe, qua vô số cái ngoặt. Con đường này cô đi qua bốn, năm lần, khi phải qua chỗ ngoặt thứ ba, cô liền triệt để mơ hồ rồi.

Vừa lên xe, được an bài xe thể thao ba chỗ.

Cô ngồi ở giữa, tay lái phụ, ba chỗ ngồi phía sau và hai chỗ ngồi bên cạnh mình đều được an bài bảo vệ.

Trước sau, hai bên theo mấy chiếc xe bảo vệ, quả thực là bảo hộ kín không kẽ hở.

Nhìn một đầu hắc tuyến. "Chú Quản gia, đây có phải là quá khoa trương rồi hay không hả?"

"Không khoa trương, nếu cô biết cừu nhân của Tổng Thống tiên sinh ở trong nước R nhiều như vậy, cô liền không có chút nào cảm thấy khoa trương rồi."

An Chỉ Manh chỉ cảm thấy một đoàn quạ đen bay qua từ đỉnh đầu, trong nháy mắt cảm giác mình đã bị một vạn điểm thương tổn.