Trà Hương Mãn Tinh Không

Chương 21






Đoạn Sở lúc này trên phi hành khí, rốt cục cảm nhận được kích thích cực hạn khi đi, thời điểm từ phi hành khí xuống dưới, cả người đều thần thanh khí sảng, tâm tình thư sướng, cùng lúc trước hôn thiên ám địa hoàn toàn khác nhau một trời một vực.

Vòng thông tin truyền đến nhắc nhở của Úc Thịnh Trạch, tuy làm cho hắn có điểm lo lắng, bất quá Đoạn Sở cũng sẽ không bởi vậy mà phiền não bất an. Không phải chỉ là lại đánh vỡ kế hoạch thôi sao, sau khi hắn thức tỉnh, sớm đã quen với việc rất nhiều chuyện không theo kế hoạch, còn hơn mới đối mặt đã bị Úc Thịnh Trạch chọc thủng bí mật mình vất vả che dấu, bị chiến sĩ cấp 8 phát hiện thân phận người khế ước trước kế hoạch, chỉ là việc nhỏ không đáng kể.

Hơn nữa mục đích lúc ban đầu của hắn, trừ bỏ lười cùng Mông Gia Nghị dây dưa, cũng là muốn chờ sau này đến nghiệp đoàn người khế ước đăng ký, làm cho hết thảy thành kết cục đã định mới công khai. Nếu Úc Thịnh Trạch không lật lọng, cho dù thật sự bại lộ, người buồn bực nhất, ảo não nhất cũng không phải hắn, coi như trước tiên xem diễn.

Đoạn Sở chậm chạp đi về tòa thành, phía sau, Phổ Lôi Tư tuy vẫn tận trung với cương vị công tác mà theo sát, nhưng hai mắt lại thẳng lăng lăng nhìn chăm chú về phía trước bại lộ nội tâm không bình tĩnh của hắn. Việc này cũng không thể trách hắn, mặc cho ai bỗng nhiên được biết, vừa rồi cùng Nguyên Vĩnh Nghị đứng ở cửa tiễn đưa chính là cửu điện hạ của đế quốc, mà hắn căn bản lại không hạ phi hành khí hành lễ, không biết có khiến cửu điện hạ khó chịu hay không.

Đoạn Sở trong lúc vô ý quay đầu lại, nhìn thấy Phổ Lôi Tư bộ dáng cứng ngắc, không khỏi bật cười.

“Phổ Lôi Tư, ngươi trước kia, chưa từng thấy qua ảnh chụp của cửu hoàng tử sao?” Đoạn Sở cũng thực ngoài ý muốn. Hắn nghĩ rằng ở Cáp Ngói tinh hệ, thành viên hoàng thất cũng giống như ở trái đất, đều công khai thông tin hình ảnh cho người người đều biết, nguyên chủ không biết đại hoàng tử, chỉ là vì tin tức bế tắc, không nghĩ tới hắn đã đoán sai.

“Thất thiếu gia, cửu điện hạ chính là chiến sĩ thiên tiên của quân bộ, cho dù xuất hiện trước mặt công chúng, hình tượng trong mạng lưới tinh vực cũng sẽ bị làm cho mờ ảo.” Phổ Lôi Tư trả lời. Không hề hoài nghi Đoạn Sở khuyết thiếu thưởng thức, ai cũng đều biết thất thiếu gia đối với việc bên ngoài thờ ơ, chưa xác định hành nghề, lại vừa mới trưởng thành không lâu.

Đoạn Sở gật gật đầu, lúc này mới nhớ tới, lúc trước Úc Thịnh Trạch cũng nói qua cho hắn, phàm là người thức tỉnh, đều có thể dùng tinh thần lực ngoại phóng bao vây chính mình, có thể ngăn cản tất cả điện tử dò xét. Xem ra hắn lúc trước kêu tên Úc Thịnh Trạch mà không bị hoài nghi, ít nhiều cũng có liên quan đến thân phận thiếu gia Đoạn gia cùng đại hoàng tử bỗng nhiên bái phỏng.

“Thất đệ, đệ rốt cục đã trở lại, tỷ thật lo lắng, sợ đệ không kịp trở về, bỏ qua tiệc đính hôn ngày mai.”

Một đạo thanh âm tràn ngập lo lắng vội vàng truyền đến, Đoạn Sở ngẩng đầu, chỉ thấy Đoạn Nhã Thanh tư thái đoan trang đứng ở bậc thang phía trước, bên người còn có vài nam tử tuổi trẻ xuất sắc, xem khuôn mặt đều có vài phần tương tự, tựa hồ đều là người một nhà.

“Ta đã nói cho phụ thân cùng Tất Duy Tư đại nhân.” Đoạn Sở lãnh đạm giải thích, trong lòng cũng đoán được thân phận vài người này.

Đoạn Nhã Thanh chỉ mỉm cười, tựa như không chú ý tới Đoạn Sở lạnh lùng, kiêu ngạo lại không mất dịu dàng nói: “Thất đệ, đệ trở về đúng là chậm, buổi sáng tam gia gia đã tới rồi. Đệ nếu trở về sớm một chút, còn có thể cùng mọi người nghênh đón đại nguyên soái của Đoạn gia chúng ta. Đệ xem, bên người tỷ đều là đường huynh đệ của chúng ta (anh em họ), cố ý lại đây tham gia tiệc đính hôn, còn có hai đường muội đang ở nghỉ ngơi. Chờ về sau chúng ta trở về thủ đô tinh cầu, nói không chừng còn phải nhờ đến bọn họ chiếu cố nhiều.”

“Nhã Thanh tỷ quá khách khí, sao lại nói cái gì chiếu cố, đều là người một nhà cả.” Một nam tử cùng Đoạn Nhã Thanh tuổi không sai biệt lắm cười tủm tỉm nói, nhìn kỹ Đoạn Sở, tiến tới trước, tự giới thiệu nói: “Thất đệ, ta là Đoạn Xa, ngươi nên gọi ta một tiếng Lục ca.”

“Lục ca!” Đoạn Sở nghe lời gọi, lại nhìn về phía vài vị đường huynh đệ, bình tĩnh vấn an: “Vài vị đường ca hảo, đường tỷ hảo. Thật có lỗi, hôm nay đích xác về trễ, đường ca đường tỷ nếu tới rồi, khi nào thì rãnh, ta mời khách bồi tội.”

Đoạn Xa ngoài ý muốn, nhìn chằm chằm đường đệ trước người mắt so với hắn nhỏ hơn hai tuổi, khuôn mặt hơi lộ vẻ ngây ngô, nhưng cử chỉ khéo léo, không kiêu ngạo không siểm nịnh, đều có một phần khí độ thanh nhã thong dong, cùng phế vật thiếu gia lúc trước nghe đồn hoàn toàn không phù hợp.

“Nói cái gì bồi tội, mọi người chúng ta, làm sao so được với Nguyên gia đại thiếu gia. Thất đệ ngươi cùng Nguyên Vĩnh Nghị giao hảo, có thể hữu dụng hơn chúng ta nhiều.”

Đột ngột khiêu khích, mang theo trào phúng rõ ràng. Đoạn Sở nhìn qua, nam tử tuổi trẻ thoạt nhìn so với Úc Thịnh Trạch thì lớn hơn một chút, sắc mặt tối tăm, hai mắt chứa ganh ghét, lòng dạ chỉ sợ không lớn.

Đoạn Sở đang đoán hắn là thứ mấy, đã có người lên tiếng trách cứ: “Nhị đệ, đệ nói gì vậy, cảm thấy Đoạn gia ta không hơn được Nguyên gia sao?”

Nam tử khác hừ lạnh một tiếng: “Nhị ca, không phải người nào cũng giống huynh, chỉ biết thầm nghĩ tới giá trị lợi dụng của bằng hữu.” Hắn nói xong, đối với Đoạn Sở gật gật đầu, lạnh giọng tự giới thiệu: “Ta là hàng tứ, Đoạn Hoa.”

Đồng dạng ngắn ngủn hai ba câu chỉ trích, liền bại lộ lập trường cùng tâm tính. Đoạn Sở đã sớm đem quan hệ trong Đoạn gia để ý rõ ràng, biết đứng hàng thứ tư, thứ sáu chính là tôn tử của tam tổ phụ Đoạn Văn Xương. Trừ bỏ đứng hàng thứ thứ năm chính là độc tôn của vợ lẽ, mặt khác hẳn đều là đích tôn, bên trong Đoạn gia quả nhiên phân tranh không ngừng.

Đoạn Sở đối chiếu nhất nhất hành lễ, âm thầm tính toán làm sao rời khỏi Đoạn gia. Trở thành người khế ước của cửu hoàng tử, so với người khế ước bình thường càng dễ bị người nhớ thương.

“Ô” một trận tiếng kêu nhỏ bé yếu ớt, Đoạn Sở sửng sốt, một đạo bóng trắng cùng với tiếng kêu của Đoạn Nhã Thanh “Ai nha, Bạch Bạch mau tới đây!”, thẳng tắp phóng tới ngực hắn.

Đoạn Sở vội vàng lui về phía sau vài bước, tia tinh thần lực bất động thanh sắc ngăn cản đoàn lông mao màu trắng, làm giảm xuống hơn phân nửa lực va chạm, sau đó vững vàng ôm lấy Tử Tinh thú.

Tưởng Úc Thịnh Trạch cùng Nguyên Vĩnh Nghị lại đây, Đoạn Sở nhìn cũng chưa nhìn vật nhỏ trong lòng ngực, đã muốn quay đầu lại coi thử.

“Đoạn Sở, đệ mau đưa Bạch Bạch trả lại cho ta!” Đoạn Nhã Thanh thét chói tai đánh gảy động tác của hắn.

Đoạn Sở nhìn thấy Đoạn Nhã Thanh thập phần kích động, mạc danh kỳ diệu hỏi: “Cái gì Bạch Bạch?”

“Ta nghĩ tỷ Nhã Thanh nói, chính là Tử Tinh thú ngươi đang ôm!” Lục ca Đoạn Xa cười tủm tỉm nói, đối với Đoạn Nhã Thanh thất thố tựa như không phát hiện.

Thân ca ca của hắn là Đoạn Hoa hừ lạnh một tiếng, vẻ mặt không kiên nhẫn nhìn về phía xa xa.

Đoạn Sở cúi đầu, lúc này mới phát hiện, con Tử Tinh thú trong lòng ngực, rõ ràng lớn hơn một vòng.

Con ngươi Đoạn Nhã Thanh chợt lóe, dư quang thấy Đoạn Hoa mặt lạnh, không khỏi thu liễm dáng vẻ gây sự trên mặt, thấp giọng cầu xin: “Con Tử Tinh thú này, là lễ vật đính hôn phụ thân tặng tỷ, đệ bắt nó trả lại cho ta, được không?”

Đoạn Sở có điểm không nói gì, một câu tiện thể nhắc tới hai người nguyên chủ để ý nhất, thật đúng là tận hết sức lực muốn đả kích hắn. Nhìn đến mấy người đại đường ca Đoạn Thành vẻ mặt chỉ trích, Đoạn Sở lười lãng phí võ mồm, xoay người đem Tử Tinh thú thả xuống dưới. Dù sao trước mắt đường huynh đệ này đó, đứng ở bên Đoạn Nhã Thanh tự nhiên sẽ giúp nàng, những người khác, tự bọn họ có sức phán đoán.

Nhưng con Tử Tinh thú gọi là Bạch Bạch này, cứ nằm sấp tại chỗ, như thế nào cũng không chịu hoạt động bước chân.

Đoạn Nhã Thanh tiến lên từng bước nghĩ muốn ôm nó, kết quả viên cầu nhỏ, bổ nhào về phía trước, chân trước trực tiếp bám lấy cổ chân Đoạn Sở, như thế nào cũng không chịu nơi lỏng.

“Đệ, đệ đã làm gì nó?” Đoạn Nhã Thanh nóng nảy. Đoạn gia cho dù quyền thế hiển hách, kể cả Đoạn gia ở thủ đô tinh cầu, cũng chỉ có một con Tử Tinh thú này. Lúc trước hai đường muội lại đây, tầm mắt không chịu dời đi. Nàng còn tính toán dùng cái này mượn sức Đoạn Hàm Lôi.

“Xì” một tiếng, mọi người quay đầu lại, chỉ thấy hai nữ hài tử đứng ở cách đó không xa cười so với cùng Đoạn Nhã Thanh không sai biệt lắm, thoạt nhìn thập phần thanh thuần, cô gái tầm mười hai mười ba tuổi, hai mắt tinh lượng nhìn Tử Tinh thú dưới chân Đoạn Sở.

“Nhã Thanh, Thử Tinh thú là từ trong tay chúng ta chạy ra, có lẽ thất đệ còn chưa kịp làm cái gì đâu.” Đoạn Tòng Vân trào phúng nói. Cô bé khác thì lộc cộc chạy tới.

“Bạch Bạch, ngươi nguyên lai ở trong này a, hại ta tìm thật mệt.” Cô bé nũng nịu khẽ oán giận, ngồi xổm xuống, lấy tay thật cẩn thận chạm vào Tử Tinh thú, thấy nó chỉ nằm úp sấp bất động, muốn bắt nó ôm lấy liền nghe tê lạp một tiếng, quần Đoạn Sở bị kéo thành một cái lỗ hổng.

“Nga?” Cô bé ngẩng đầu lên, không biết làm sao nhìn Đoạn Sở.

Đoạn Sở ánh mắt nheo lại, đối với cô bé gật gật đầu, xoay người đem Tử Tinh thú kéo lên, đưa vào trong tay cô bé.

“Cám ơn, cám ơn thất ca ca.” Cô bé vội vàng hai tay nhận lấy, giòn tan nói lời cảm tạ, ánh mắt màu lam trong suốt trong sáng, khuôn mặt thoạt nhìn thập phần đáng yêu.

“Không cần khách khí.” Đoạn Sở mỉm cười. Hắn đã chú ý tới, cô bé sau khi lại đây, Đoạn Hoa cùng Đoạn Xa đều là ý cười đầy mặt, Đoạn Hoa vẫn lãnh nghiêm mặt ánh mắt nhìn về phía nàng cũng trở nên nhu hòa, hẳn là cô gái nhỏ nhất Đoạn gia Đoạn Hàm Lôi.

Đoạn Nhã Thanh gian nan duy trì lễ nghi, ánh mắt nhìn về phía Đoạn Sở, hận không thể tiến lên nghiền nát hắn. Khi nào thì phế vật đầu cũng không dám ngẩng lên, lại có thể cùng nhóm tuấn kiệt ưu tú nhất Đoạn gia thong dong ứng đối?

“Hàm Lôi, Bạch Bạch vẫn là để ta ôm đi, nó vừa rồi bỗng nhiên đụng vào thất ca ca của ngươi, lại còn kéo thủng quần hắn, không biết có phải đã xảy ra vấn đề gì không, ta trước kiểm tra một chút.” Đoạn Nhã Thanh ôn nhu khuyên bảo.

Đoạn Hàm Lôi ngẩn ra, không muốn mà lui về phía sau từng bước, vừa vặn đứng ở bên người Đoạn Sở, Tử Tinh thú đạp mạnh chân sau, lại một lần nữa nhảy về phía Đoạn Sở, Đoạn Sở theo bản năng túm lấy, vừa lúc bế trọn.

Tất cả mọi người trợn tròn mắt, cho dù không dưỡng qua Tử Tinh thú, đối với tập tính của loại sủng vật rất thưa thớt trân quý này, bọn họ cũng vẫn biết một chút. Tuy thập phần dịu ngoan, nhưng sẽ không làm nũng với chủ nhân, hiện tại lại liên tiếp thân cận với một người chưa từng tiếp xúc như vậy, quả nhiên là thập phần quái dị.

“Đệ, đệ rốt cuộc đã làm gì nó?” Đoạn Nhã Thanh rốt cục nhịn không được lại lên tiếng, ánh mắt nhìn về phía Tử Tinh thú tràn ngập không tốt.

“Đúng vậy, thất đệ, mau đưa Tử Tinh thú trả lại cho Nhã Thanh đi?” Đại đường ca Đoạn Thành khuyên bảo, trên mặt còn toát ra một tia không đồng ý.

“Hai người nói cái gì vậy, thất ca lại không làm gì, là Bạch Bạch tự mình bổ nhào qua.” Đoạn Hàm Lôi bất mãn đô đô miệng.

Vài người khác đang muốn mở miệng, “Vì một con Tử Tinh thú mà cãi nhau, còn ra thể thống gì nữa?” Tiếng trách cứ của Đoạn Chí Tu truyền tới: “Tiểu Sở, Tử Tinh thú trước đưa cho Nhã Thanh, nhanh lại đây gặp tam tổ phụ cùng đường thúc bá.”

Mọi người quay đầu lại, hóa ra là Đoạn Văn Vũ cùng Đoạn Văn Xương mang theo cha mẹ bọn họ cùng nhau lại đây.

Đoạn Nhã Thanh vui vẻ trong lòng, ngày mai nàng đám hỏi cùng với Mông gia, ngay cả đại hoàng tử cũng tới, lúc này Đoạn Văn Vũ tự nhiên sẽ thiên vị nàng.

Đoạn Nhã Thanh trên mặt lộ ra thần sắc ủy khuất, nhìn Đoạn văn Vũ nói: “Tổ phụ, Bạch Bạch bị thất đệ ôm đi, lại không nghe ta nói, còn, còn. . . . . .”

“Ha ha ha, này có gì kỳ quái! Người khế ước thiên phú không thể tưởng tượng, có lẽ tinh thần lực của Tiểu Thất đối với Tử Tinh thú có công hiệu!” Thân cao thể tráng Đoạn Văn Xương bỗng nhiên phá lên cười, nghiêng đầu nhìn về phía huynh trưởng của mình, oán giận nói: “Nhị ca, ca cũng thật không phúc hậu. Tiểu thất đã thức tỉnh thành người khế ước, ca thời điểm vừa rồi giới thiệu cho ta, sao một chút cũng không nhắc tới?”

Đoạn Nhã Thanh chỉ cảm thấy ngực như bị người ta đánh một quyền thật mạnh, sắc mặt trở nên trắng bệch, bất chấp lo lắng Đoạn Sở trở thành người khế ước như thế nào, thầm nghĩ lúc này mà không tranh thủ, nàng trước mặt đám người đường huynh đệ sẽ không nâng nổi đầu.

“Nhưng là tổ phụ, Bạch Bạch, Bạch Bạch phải. . . . .” Đoạn Nhã Thanh không cam lòng muốn tỏ thái độ.

“Bạch Bạch chính là muốn cho Đoạn Sở, con quên rồi sao?” Đoạn Chí Tu giành trước nói, “Sau này Tiểu Sở thân thể không tốt, mới giao cho con chiếu cố.”

Đoạn Nhã Thanh bỗng nhiên trợn to mắt, thẳng lăng lăng nhìn Đoạn Chí Tu, rốt cuộc không còn giữ được hình tượng nhu thuận nhã nhặn lịch sự. Nàng chỉ cảm thấy khuôn mặt phụ thân trở nên thật xa lạ, bên tai Đoạn gia đường huynh đệ khe khẽ nói nhỏ, lại làm cho nàng hận không thể chui xuống dưới đất, để cho nàng càng tuyệt vọng chính là, nàng thế nhưng ở trong mắt của Bối Tĩnh Lan, cũng thấy được bối rối cùng hoảng sợ. . . . .



Tháng Mười 24, 2015

22