Tra Nữ Tiến Công

Chương 39: Yêu phi họa quốc [9]




Nghe nói là nữ nhân này gặp mưa nên cảm nhiễm phong hàn, mà y thuật cổ đại lại không thể nào bằng so với hiện đại. Nhất định nàng ta vẫn còn chưa có hết cảm. Đẩy nàng ta xuống nước, không chết được cũng sẽ khiến nàng nằm mấy ngày liền!

Trong nụ cười điềm đạm của Triệu Mẫn lộ ra một tia đắc ý, nàng đã nghĩ trước rằng đến khi Niệm Mị rơi xuống nước thì mình sẽ xung phong lên cứu nàng ta.

Mê Ý cầm theo thức ăn cho cá trở về, vừa thấy hành động của Triệu Mẫn, bị dọa đến mức đem thức ăn cho cá trong tay ném xuống mặt đất rồi hét lên một tiếng: "Nương nương!"

Nhưng mà tay Triệu Mẫn còn chưa kịp đụng tới một góc áo của Niệm Mị thì nàng liền lui về sau một bước, sau đó một chân đá Triệu Mẫn xuống hồ.

"Á!" Triệu Mẫn hét lên một tiếng, rơi vào trong nước.

Cung nhân Triệu Mẫn đem theo đầu tiên là sửng sốt, sau đó liền loạn thành một đoàn.

"Nương nương rơi xuống nước rồi!"

"Ta không biết bơi!"

"Ta cũng không biết!"



"Cứu mạng!" Triệu Mẫn vùng vẫy trong nước, lúc này nàng ta đã quên rằng bản thân mình cũng biết bơi.

Khóe miệng Niệm Mị cong cong tạo thành một vòng cung hoàn mỹ, dịu dàng nhìn Triệu Mẫn đang kêu cứu dưới kia.

Một thân ảnh màu vàng lướt nhanh rồi nhảy vào trong nước, lấy phương thức ôm công chúa ôm Triệu Mẫn từ trong nước ra, phi thân nhảy lên!

Cả người Triệu Mẫn run rẩy, ôm Dực Hoàng thật chắc rồi rúc vào trong ngực hắn.

Dực Hoàng lạnh lùng nhìn thoáng qua Niệm Mị, đang đợi nàng giải thích.

Nụ cười trên môi Niệm Mị vẫn dịu dàng như trước, nhìn hồ cá đã vẩn đục.

"Là ta đá! Thấy nàng ta không vừa mắt!"

Triệu Mẫn rụt rụt cổ, giọng nói mang theo tiếng khóc nức nở.

"Dực, ta rất sợ!"

Dực Hoàng nhẹ nhàng vỗ vỗ vai Triệu Mẫn, lạnh lùng nói: "Biếm Mạch hoàng phi vào Lãnh cung!"

Niệm Mị đứng tại chỗ, không có một tia bất mãn đối với loại xử trí này.

Cho đến khi đám người Dực Hoàng rời đi, Mê Ý mới phản ứng lại vội chạy đến bên người Niệm Mị.

"Nương nương?"

Niệm Mị dịu dàng nói: "Mê Ý em trở về đi! Ta muốn đến Lãnh cung!"




"Không, nô tỳ sẽ đi đến Lãnh cung cùng người!" Mê Ý bướng bỉnh nhìn Niệm Mị.

"Được thôi!"

Phi tần bị biếm vào Lãnh cung không thể lấy bất cứ thứ gì, vì thế Niệm Mị cứ như vậy hai tay trống trơn tới Lãnh cung.

Lãnh cung là một cung điện bỏ đi. Niệm Mị đi vào, ánh mắt đầu tiên thấy chính là bảng hiệu lệch lạc như muốn rơi viết hai chữ Lãnh cung.

Nụ cười trên môi Niệm Mị không đổi, cứ như vậy mà bước đi.

Tro bụi phủ đầy sân, một nữ nhân cả người dơ loạn đang ngồi xổm trong góc tường, không biết đang ăn cái gì.

Nữ nhân có thể là nghe thấy được tiếng bước chân, ngước nhìn về phía Niệm Mị và Mê Ý.

"Á!" Mê Ý bị nữ nhân kia làm cho khiếp sợ.

Bởi vì trong tay nữ nhân này cầm một con chuột chết, ngoài miệng đều là lông và máu, giống như trước đó đã ăn sống con chuột này.

Biểu cảm của Niệm Mị tương đối bình tĩnh, cứ như vậy nhìn thoáng qua nữ nhân kia.

Mê Ý thật cẩn thận đuổi kịp theo bước chân của Niệm Mị.

Niệm Mị quét dọn sạch sẽ một chỗ trong Lãnh cung, trải một ít lá cây, cứ thế nằm xuống ngủ.

——

Dưỡng Tâm Điện.

Dực Hoàng ngồi trước giường, nhìn Triệu Mẫn đang còn hôn mê, vẻ mặt phức tạp.

Triệu Mẫn hôn mê khoảng một ngày rồi mới tỉnh lại, mà trong thời gian nàng ta hôn mê, Dực Hoàng vẫn luôn ở bên cạnh nàng.

Đãi ngộ tốt như vậy đến ngay cả Mạch Phỉ cũng chưa từng được có.

Vốn dĩ bởi vì Niệm Mị bị biếm vào Lãnh cung mà các phi tần hậu cung cao hứng thì giờ đây lại thêm hận ả Mẫn hoàng tần mới vào cung này.

Nhưng mà hận Triệu Mẫn thì cứ hận, chuyện này cũng không ảnh hưởng đến việc các nàng muốn đi tìm Niệm Mị gây sự.

Ngày hôm sau sau khi Niệm Mị bị biếm vào Lãnh cung liền có người tới tìm đến cửa.

Vu phi che lại miệng, vẻ mặt ghét bỏ, tuy rằng đã từng nghe nói rằng hoàn cảnh trong Lãnh cung rất kém cỏi, nhưng mà nàng cũng không nghĩ tới sẽ kém đến loại tình trạng này.

Theo sân đi đến chính sảnh, người nằm trên mặt đất bỗng hiện ra trước mắt nàng.