Trách Anh Quá Đáng Yêu

Chương 18: Hành trình đến kiếm quán (3)




Editor: Mứt Chanh

Đối mặt với vận động viên chuyên nghiệp cùng cơ bắp săn chắc, thư sinh Chung Khả nào có khả năng chống cự gì chứ?

Đại Bắc phái ra hai đại hộ pháp, một trái một phải bắt lấy cậu, đẩy mạnh cậu vào phòng thay quần áo.

Một đám nam sinh cao 1m9 vây quanh Chung Khả, người thì cởi quần áo, người thì túm quần, một lúc sau, Chung Khả đã bị bọn họ cởi sạch. Ngay sau đó, cậu mơ màng bị mặc trang phục đấu kiếm lên.

Quần áo này không biết từ trên người ai cởi ra, quanh quẩn bên người là một cổ mồ hôi chua chát. Trang phục đấu kiếm chính quy chừng vài tầng, hơn nữa toàn bộ đều là vải dệt dày chắn gió. Vải trắng tinh khiết được bao phủ bởi tầng mồ hôi màu vàng. Chỗ che ngực cùng nửa cánh tay được siết chặt, Chung Khả chỉ hơi di chuyển một chút thôi mà đã cảm thấy thở không ra hơi rồi.

“Thư sinh đúng là vô dụng.” Đại Bắc nói bằng giọng khinh miệt, “Chịu đựng! Không trói chặt thì một lát nữa bị thương cũng đừng trách tôi.”

“……” Chung Khả lại không ngốc, nhìn thấy tư thế này tự nhiên hiểu rõ bọn họ muốn làm cái gì. Cậu vội vàng giải thích, “Tôi chỉ là đến xem cùng Dương Tâm Dược, không phải muốn học……”

“Ai nói muốn dạy cậu! Một đống tuổi như vậy, muốn học cũng đã chậm rồi!”

Chung Khả: “…… Tôi mới 18.”

Đại Bắc trừng mắt hổ : “Tôi 17, có ý kiến không?”

Chung Khả 1m85 nhìn Đại Bắc 1m95 : “……”

Không ý kiến, không ý kiến.

Tính cách của Chung Khả thực tốt, bị nhóm người này lăn qua lộn lại  cũng chưa tức giận. Cảm giác này giống như là người em trai bướng bỉnh trong thời kì phản nghịch, cướp được búp bê Tây Dương của chị gái, một bên ghét bỏ búp bê Tây Dương này xấu muốn chết còn một bên lại sợ hãi chạm vào nó sẽ bị hỏng cho nên chỉ có thể chân tay vụng về chải đầu, hóa trang, thay quần áo cho búp bê Tây Dương mà thôi.

Mười phút sau, Chung Khả mặc bộ đồ đấu kiếm vụng về và đeo mặt nạ kim loại nặng ba cân trên đầu, nghiêng ngả lảo đảo chạy ra khỏi phòng thay quần áo.

Ở phía sau cậu là Đại Bắc cũng được trang bị không kém.

“Được rồi, cầm lấy kiếm của cậu đi.”

Hai chân bước lên sân thi đấu đã lâu xa cách, không ai có thể nghe thấy sóng thần trong lòng Dương Tâm Dược.

Cơn lốc nhấc lên gợn sóng, đem những ký ức đã sớm thâm nhập đáy biển quay trở lại. Bọt sóng bọc những quá khứ huy hoàng kia đem chúng nó vọt tới trên bờ cát.

Năm ấy cô sáu tuổi, lần đầu tiên cô cầm lấy Hoa Kiếm, cô đã nhận định đây là con đường theo đuổi cả đời của cô. Khi chuyện ngoài ý muốn kia phát sinh, điều khiến cô đau đớn nhất không phải là nỗi đau dồn lên người mà là nỗi cô đơn không bao giờ có thể đi lại trên sân.

Tuy nhiên, cô luôn lạc quan và mạnh mẽ hơn mọi người vẫn nghĩ. Khi huấn luyện viên, gia đình và đồng đội vẫn còn đắm chìm trong đau buồn thì cô đã vỗ mông và đứng dậy từ hố sâu, đóng gói hành lý của mình rồi sẵn sàng đi theo một hướng khác.

Cho nên hôm nay, một lần nữa cô mặc trang phục đấu kiếm vào, một lần nữa đứng trên sàn đấu, trong lòng dâng lên niềm vui sướng chỉ có “những người bạn cũ gặp nhau” mà không hề có mất mát.

Rốt cuộc, cuộc sống của cô vẫn tiếp tục và cô có những người bạn mới xung quanh mình.

…… Nhưng nói lại, bạn mới của cô đi đâu rồi?

Dương Tâm Dược nhìn trái nhìn phải, làm sao cũng không tìm được bóng dáng của Chung Khả.

Kiếm quán Viêng Chăn rất rộng lớn, với hàng ngàn mét vuông trên một tầng. Tầng thứ hai chỉ dành cho những vận động viên chuyên nghiệp này. Dương Tâm Dược hiện đang đứng trên sân đấu. Cô nhìn lên liền thấy trên con đường khác ở cuối căn phòng, tất cả các thành viên trong đội nam đều tập trung ở đó như thể đang xem một trận đấu vậy.

Dương Tâm Dược với vóc dáng thấp lại đứng xa cho nên chỉ có thể nhìn thấy nơi có người thi đấu. Bức tường đã chặn đi tầm nhìn của cô. Cô không thể nhìn thấy hai bên đối chiến là ai.

Dương Tâm Dược hỏi tiểu cô nương bên cạnh : “Em là…… Ngọc Ngọc đúng không? Chị có mang một nam sinh lại đây, em nhìn xem cậu ấy đi đâu vậy?”

Nghe được thần tượng đột nhiên nhớ rõ tên của mình, đầu tiên mặt Ngọc Ngọc đỏ lên, mà sau khi cô ấy nghe rõ vấn đề của Dương Tâm Dược lại nháy mắt mắc kẹt, vội vàng đem tầm mắt nhìn về phía Hiểu Nam đứng đối diện.

Trên mặt Hiểu Nam không có biểu tình gì, thật nhẹ nhàng nói tiếp: “Không biết nữa, tớ chưa thấy rõ. Nói không chừng là cảm thấy tầng hai quá nhàm chán, cậu ta chạy tới tầng một để đi dạo rồi.”

“……” Kỳ quái, Dương Tâm Dược nghĩ lại, Chung Khả rõ ràng đáp ứng mình xem mình thi đấu mà.

Hiểu Nam nhìn thấy cô phân tâm, lập tức không kiên nhẫn mà thúc giục : “Nhanh lên, cậu không phải là luống cuống mà muốn kéo dài thời gian đấy chứ?”

“Ai nói chứ?!” Tiểu gia hỏa Dương Tâm Dược này lập tức bị khơi mào  ý chí chiến đấu, cô múa may Hoa Kiếm trong tay, lông mày khẽ nhíu lại.

Trước khi bắt đầu thi đấu, Dương Tâm Dược giữ thanh kiếm trong tay phải và dùng tay trái ấn mũi kiếm để điều chỉnh thân kiếm theo độ cong và theo thói quen.

Mũi kiếm Hoa Kiếm dài 110cm, nặng 480 gram với kết cấu kim cương. Hoa Kiếm cho tuyển thủ sử dụng đều được làm riêng, mềm hơn, cứng hơn. Nếu dùng sức chuyển dộng, bạn có thể nghe được tiếng gió gào thét.

Các fangirl nhỏ vây quanh cô một trước một sau, giúp cô nối các dây và cột chặt các sợi dây phía sau lưng.

Đối thủ trận này của cô là Hiểu Nam, cô ấy là đội trưởng mới của đội nữ, quen dùng kiếm tay trái, chân dài cộng thêm sải chân lại lớn, tấn công mạnh mẽ với sát khí mười phần.

Nhưng mà Dương Tâm Dược lại là người thuận tay phải, thời hoàng kim trước kia khi cô đối đầu với Hiểu Nam cũng rất đau đầu. Mỗi lần đều là thắng hiểm. Lần này phỏng chừng phải bị cuồng ngược rồi.

Thật kỳ lạ, Dương Tâm Dược không cảm thấy hồi hộp gì cả mà chỉ tràn đầy phấn khích khi nghĩ đến “thất bại” sắp tới.

Hiểu Nam nhìn các cô bé fangirl vây quanh Dương Tâm Dược thì hơi có chút âm dương quái khí nói: “Thật không hổ là đội trưởng Dương, một khi mà đội trưởng Dương đến thì chẳng có ai giúp đỡ tớ cả.”

Da mặt của các cô bé fangirl lại mỏng, họ nhanh chóng cúi đầu, một số thì lỗ tai đỏ bừng lên.

Dương Tâm Dược nói một cách bất đắc dĩ : “Được rồi được rồi, đội trưởng Nam Nam thỉnh chuyên chú thi đấu, chờ lát nữa cũng đừng……”

“Đừng để cậu thua quá thảm sao?”

“Không.” Dương Tâm Dược cười, “Không cần cố kỵ mặt mũi của tớ mà hãy để tớ nhìn xem hiện tại cậu có bao nhiêu lợi hại.”

“……” Đôi môi đỏ của Hiểu Nam mím lại, sau một lúc lâu mới trịnh trọng trả lời, “Được.”

“Ồ, này cũng không hoạt động được?”

Ở trong một góc khuất khác, Đại Bắc cầm trong tay một thanh trọng kiếm, trên cao nhìn Chung Khả bị đánh nằm trên mặt đất.

Những đồng đội khác đang vây quanh, biểu tình trên mặt như thể là đang xem kịch vui, có người không nhẹ không nặng nói một câu: “Gần được rồi, đừng khi dễ bạn học của đội trưởng Dương khóc chứ.”

Tuy rằng cùng là tuyển thủ đấu kiếm nhưng Đại Bắc luyện chính là trọng kiếm —— nếu đem trọng kiếm cùng Hoa Kiếm đặt cùng nhau, bộ phận tay cầm của chúng hoàn toàn giống nhau, nhưng trọng kiếm càng nặng hơn, tiết diện của lưỡi kiếm cũng khác nhau.

Khác biệt lớn hơn của hai thứ đó nằm ở chỗ quy tắc thi đấu : Phạm vi công kích của Hoa Kiếm rất nhỏ, nửa người trên không bao gồm hai cánh tay; mà phạm vi công kích của trọng kiếm là toàn thân, thậm chí bao gồm cả phần đầu!

Trước khi “trận đấu” không công bằng này bắt đầu, Đại Bắc đã dành mười phút để dạy Chung Khả đứng trong “tư thế chiến đấu” và sau đó dạy cậu cách xuất kiếm.

Chung Khả căn bản là không có bất kì nền tảng gì cả.

Đại Bắc nói: “Tôi đứng ở chỗ này, di chuyển trước sau sẽ không vượt qua một bước, tôi sẽ không chủ động công kích cậu—— không đánh trả cậu—— chỉ cần cậu có thể đánh trúng tôi một lần, chuyện cậu chạm loạn kiếm của tôi sẽ không truy cứu nữa.”

Chung Khả: “Nếu tôi đánh không trúng thì sao?”

“Đánh không trúng thì cậu đừng hòng xuất hiện trước mặt đội trưởng Dương nữa!” Đại Bắc hầm hừ mà nói.

“……” Căn bản là hai việc không liên quan nhau, đến tột cùng tại sao lại nói chuyện như thế này?

Chung Khả dùng bộ não thi thử đại học được 700 điểm suy tư một phen, lập tức hiểu được logic trong đó. Trừng phạt cậu chạm vào kiếm là giả, các học viên này bất mãn với việc Dương Tâm Dược dẫn cậu tới kiếm quán mới là thật.

Cho dù vừa rồi cậu không đụng tới kiếm của Đại Bắc thì bọn họ cũng có thể tìm một lí do khác để ra oai phủ đầu với cậu.

…… Như vậy xem ra, nhân duyên của Dương Tâm Dược thật là quá “Tốt”.

Đối mặt với loại khiêu chiến này, Chung Khả không muốn lùi bước, cho dù cậu biết rõ thắng lợi không đến với mình thì cậu vẫn muốn chiến đấu một phen.

Nếu chưa lên sân khấu liền nhận thua, cậu còn mặt mũi nào mà làm bạn bè với Dương Tâm Dược chứ?

Hai chân cậu tách ra, hai chân hình chữ Đinh (丁) đứng thẳng, giữ một bước ngựa vững vàng, đồng thời nâng tay phải lên nắm chặt trọng kiếm trong tay, dùng hết sức lực lớn nhất toàn thân lao về phía Đại Bắc ——chỉ nghe “Bang” “Bang” hai tiếng giòn vang. Nhưng chỉ trong chớp mắt, kiếm trong tay Chung Khả trực tiếp bị đánh bay đi, cùng lúc đó mũi kiếm Đại Bắc đã chọc mạnh đến mặt nạ bảo hộ của Chung Khả.

Nếu không phải dùng mặt nạ bảo hộ bằng kim loại thì  mũi kiếm này đã đâm vào trán cậu rồi!

Mãi cho đến khi tiếng va chạm kim loại vang lên bên tai, “nỗi sợ” muộn màng mới xuất hiện trong trái tim của Chung Khả. Điều này không liên quan gì đến kích thước của lá gan. Dù có là ai đi chăng nữa thì lúc bị một thanh kiếm dài sắc nhọn đánh trúng trán trước khi có thể phản ứng, bất cứ ai cũng sẽ sợ nó!

Đại Bắc thu hồi kiếm lại, cười ha hả: “Kiếm thứ nhất, cậu thất bại.”

Sau đó là kiếm thứ hai, kiếm thứ ba, kiếm thứ tư……

Vô số kiếm đi qua, Đại Bắc như là đang trêu chọc một con vật nhỏ, đem Chung Khả chặt chẽ kiềm chế.

Lại là một lần “Phản kích” tuyệt diệu ! Thanh trọng kiếm trong tay Đại bắc xoay một góc khó khăn, cư nhiên trực tiếp vòng qua thân thể của Chung Khả. Mũi kiếm tàn nhẫn đánh thật mạnh vào lưng của chàng trai!

Đôi chân mệt mỏi của Chung Khả từ lâu đã không thể đỡ nổi sức nặng của cơ thể cậu. Cú đánh này tình cờ đánh vào lưng cậu. Khi chân cậu mềm nhũn, cậu cư nhiên sẽ bị ngã xuống đất.

Chung Khả quỳ rạp trên mặt đất nhìn Đại Bắc đang đứng trên cao, chiếc mặt nạ đã ngăn chặn vẻ mặt của cậu ta. Đại Bắc nghĩ rằng cái con tôm chân mềm này bị lăn lộn lâu như vậy, gương mặt kia nhất định sẽ tràn ngập biểu tình đầu hàng chứ nhỉ?

Hừ, người này còn không phải là lớn lên đẹp trai còn biết đọc sách sao? Tên gia hỏa đầu óc phát đạt tứ chi đơn giản mà muốn làm bạn trai đội trưởng Dương của bọn họ sao, không có cửa đâu!

“Cậu muốn nhận thua hay không ?”

“…… Không nhận.”

Đại Bắc sửng sốt, cho rằng chính mình nghe lầm: “Này, cậu đừng cậy mạnh. Tôi luyện cũng mười năm rồi, cậu mới luyện mười phút thôi! Hôm nay cho dù cậu mệt đến mất nước cũng không chạm được tôi đâu.”

“Vậy cứ chờ tôi mệt đến mất nước đi.” Đôi tay Chung Khả chống xuống đất, mặc dù đôi chân mềm nhũn của cậu run rẩy liên tục nhưng cậu vẫn đứng dậy một cách bất thường, “Lại đến một ván nào!”

Lại đến một ván nữa!”

Sau chiếc mặt nạ bảo hộ l, hai mắt Dương Tâm Dược rạng rỡ tỏa sáng.

Mồ hôi chảy như suối tụ lại thành một vết lõm trong mặt nạ. Tấm màn đã ướt sũng dán vào trán cô. Cô cố gắng chớp mắt ngăn mồ hôi chảy vào mắt và ảnh hưởng đến tầm nhìn của cô.

“Cậu đã thua liền năm trận, còn chưa thua đủ sao?” Hiểu Nam dùng ngôn ngữ châm chọc che giấu đi sự quan tâm trong lòng.

Hiểu Nam cũng mệt mỏi đến quá độ.

Thi đấu một ván 1V1 Hoa Kiếm là bốn phút. Người đầu tiên đánh trúng đối thủ năm lần sẽ giành chiến thắng. Nghe có vẻ như bốn phút là thoáng qua nhưng chỉ những người thực sự đứng trên sân mới hiểu được mỗi vòng, mỗi lần đánh, mỗi nhát kiếm là bao lâu.

Không phải mỗi một lần xuất kiếm đều sẽ đánh trúng đối thủ, yêu cầu không ngừng thử, không ngừng tiến công, không ngừng phòng thủ. Hoa Kiếm vì tranh đoạt “Quyền chủ động”, thân kiếm sẽ va chạm kịch liệt với tốc độ không phải nhìn bằng mắt thường mà là hoa hỏa bắn ra bốn phía.

Trên sân thi đấu, tinh thần mỗi người lúc nào cũng căng thẳng chỉ có áp lực cực lớn mới có thể sinh ra động lực cực hạn. Tốc độ một phần tư giây xuất kiếm đủ để quyết định sinh tử. Nhưng cũng đủ vui sướng!

Trong năm ván này, tổng cộng Dương Tâm Dược ghi được 8 điểm, ván thứ nhất hai điểm, ván thứ hai ba điểm, ván ba, bốn, năm chỉ giành được một điểm……

Như họ đã ước định ngay từ đầu, Hiểu Nam không có nhường, tám điểm này là Dương Tâm Dược đường đường chính chính lấy tới, đại biểu cho trình độ chân thật hiện tại của cô.

Dương Tâm Dược đã từng là vị vua của mũi kiếm, là sự tồn tại rực rỡ nhất với bạn bè cùng lứa tuổi. Nếu không phải chuyện ngoài ý muốn năm trước thì bây giờ Dương Tâm Dược  hẳn là tiến vào Đội tuyển thiếu niên quốc gia, đi tranh đoạt huy chương quốc tế !

Hiểu Nam từ nhóm trẻ em U10 ( under 10 years old/ dưới 10 tuổi ) đã đuổi phía sau cô. Vì để đuổi kịp bước chân của cô mà không ngừng luyện tập. Mà giờ đây, Hiểu Nam cuối cùng cũng có thể đánh bại cô.

Đối với kết quả thi đấu lần này, Hiểu Nam thực không vui.

Nhưng Dương Tâm Dược cao hứng đến hỏng rồi.

“Lại đến một ván đi! Một ván cuối cùng!” Dương Tâm Dược nói một cách hứng thú bừng bừng .

Sau khi trở lại vạch xuất phát một lần nữa, cô đứng vững trong tư thế chiến đấu. Cô lắc lắc tay phải mệt mỏi và di chuyển những ngón tay cứng ngắc của mình. Ngay cả trong lớp học lại, thậm chí viết mười bài kiểm tra cũng không mệt như cầm chuôi kiếm trong 20 phút.

Nếu có thể nói, cô thật không muốn buông chuôi kiếm nắm chặt trong tay.

Cô định thần lại, giơ Hoa Kiếm trong tay lên, mũi kiếm nhọn nhắm ngay vị trí tấn công Hiểu Nam hiệu quả nhất. Ánh mắt kiên định của cô, người như kiếm, kiếm như người.

Bên ngoài sân thi đấu, đôi tay của Ngọc Ngọc gắt gao nắm chặt vạt áo, khẩn trương nhìn hai người giương cung bạt kiếm, thậm chí thở cũng không dám thở.

Ngọc Ngọc nhỏ giọng cầu nguyện: “Một ván này, đội trưởng Dương nhất định nhất định nhất định phải thắng nha.”

“…… Không có khả năng.” Một tiểu cô nương bên cạnh thở dài, “Em xem, cánh tay phải của đội trưởng Dương đang run kìa.”

Đó là nơi Dương Tâm Dược đã từng bị thương, kiên trì đến bây giờ khẳng định là cô rất đau.

Ngọc Ngọc: ” QAQ”