Trạch Thiên Ký

Quyển 1 - Chương 246-2: Ngoài Chu Viên có mưa gió đến (p5)




Cái giá Thu Sơn Quân phải trả là bị trọng thương, tuy nhiên cũng coi đây là cơ hội, đã trở thành cao thủ cảnh Tụ Tinh trẻ tuổi nhất thế gian.

Thế gian đã bắt đầu thừa nhận Trần Trường Sinh có tư cách so với mặt tốt Thu Sơn Quân làm, nhưng mà Trần Trường Sinh lấy được vị trí đứng đầu danh sách Đại Triều Thí một năm một lần, Thu Sơn Quân lấy được chìa khóa của Chu Viên cũng là đại sự mười năm một lần, không đề cập tới sự chênh lệch ở giữa Tụ Tinh và Thông U, cái nào là quan trọng hơn, Thu Sơn Quân đạt được vinh quang trong chiến đấu cùng Ma tộc, biểu hiện của Trần Trường Sinh lại kinh thế hãi tục như thế nào trên Đại Triều Thí, dù sao cũng là chuyện của chính thế giới loài người, giá trị của hai người hoàn toàn không giống nhau, nếu không phải vài ngày trước Trần Trường Sinh cố gắng nhìn lăng bia trước một ngày ở Thiên Thư Lăng, lại kế nhiệm viện trưởng của Quốc Giáo Học Viện, chỉ sợ hình tượng của hắn sẽ càng tối tăm chút nữa.

Trong khoảng thời gian ngắn ngủi này đang đợi Chu Viên mở ra, rất nhiều người trong vô thức nhìn phía Trần Trường Sinh.

Trần Trường Sinh không có chú ý tới điều này, hắn còn đang suy nghĩ chuyện của Từ Hữu Dung, xác nhận Từ Hữu Dung không ở bên trong mấy trăm người này, chẳng biết tại sao cảm thấy thoải mái rất nhiều. Dựa theo trên đạo điển ghi lại, năm rồi cũng có vài người tu hành sẽ chậm một chút mấy ngày mới tiến vào Chu Viên, Từ Hữu Dung có lẽ cũng có thể như vậy, chỉ có điều nàng tại sao phải cố ý chậm một chút? Là không muốn nghênh đón ánh mắt nồng nhiệt của đám người, hay là không muốn nhìn thấy mình?

Lại là, Chu Viên sẽ mở ra như thế nào?

Thu Sơn Quân lấy chìa khóa đến Chu Viên, hẳn là giao cho Ly Sơn, nhưng trong cao thủ tiền bối hôm nay đến Chu Viên chỉ có một vị trưởng lão của Trường Sinh Tông, cũng không có người của Ly Sơn.

Trần Trường Sinh đứng trước nhất ở đám người, nhìn những dòng nước chảy xiết do tia chớp cùng không gian xé rách hình thành trong sương kia, nhìn thấy khu vườn yên tĩnh lúc xa lúc gần, trong lòng nghĩ thầm những việc này.

Ngay vào lúc này, một cầu vồng mới hạ xuống.

Cầu vồng này không biết sinh ra từ nơi nào, từ trên cao hạ xuống, xuyên qua sương mù dày đặc, hạ xuống trước mắt mọi người.

Những dòng nước chảy xiết do tia chớp cùng không gian xé rách hình thành trong sương kia, trong nháy mắt đang cùng cầu vồng này tiếp xúc, đều hòa tan biến hóa, lúc ấy biến mất không thấy gì nữa.

Sương mù cũng trở nên phai nhạt rất nhiều, cảnh trí sau sương mù càng trở nên rõ ràng hơn.

Cầu nhỏ nước chảy, vòng qua phía trước hành lang đầy hoa, mơ hồ có bức tường màu trắng hiện ra.

Giữa bức tường màu trắng, trước mắt của mấy trăm người tu hành, xuất hiện một cổng vòm hình tròn.

Trong tấm biển trên cổng vòm viết hai chữ: Thông U.

Sau cổng vòm là một con đường đá xanh xây thành, mặt trên che rêu xanh nhợt nhạt, chỗ sâu trong sương gấp khúc kéo dài tới hướng phía trước, nơi đó có mái cong liên kết, có nhiều gió hơn.

Đứng ở trong rừng, không thể cố gắng liếc mắt một cái nhìn tất cả phong cảnh.

Phong cảnh đều ở sau tường.

Chỗ đường nhỏ uốn khúc Thông U, ai từng chú ý Chu Viên.

Sương mù dần dần biến mất, cảnh vật dần dần chân thực, hơi nước dần dần ngưng đọng, vào lúc tích ta tí tách, một trận mưa rơi xuống.

Gió xuân phảng phất mưa, đã làm ướt khuôn mặt của Trần Trường Sinh.

Hắn lẳng lặng đứng tại nguyên chỗ một lát, đi đến sau cổng vòm Thông U nói với ai đó.

Mấy trăm người tu hành, theo hắn đi vào Chu Viên.

Mưa xuân, cùng lúc hạ xuống ở ngoài rừng.

Tích ta tí tách, như tơ như tuyến.

Vài nữ tử mặc trang phục màu trắng, ở trong mưa lất phất, đi tới từ phương hướng thành Hán Thu.

Ở trước rừng, giáo sĩ quốc giáo đã xác nhận thân phận các nàng là người trong Thanh Diệu Thập Tam Ti.

Chỗ nào đó phía nam có ôn dịch, các nàng nhận được ý chỉ của Giáo Hoàng đại nhân, mang theo quan y triều đình đến chỗ đó trị bệnh cứu người, cho nên mới chậm chút.

Nhìn số nữ tử hướng từ trong rừng đi đến, Chu Lạc lộ ra một chút thần sắc hiểu rõ...

Một nữ tử trong đó mặc đồ lễ màu trắng đặc trưng của Thanh Diệu Thập Tam Ti, dung nhan coi như thanh tú, khí chất tầm thường.

Cảm nhận được ánh mắt của Chu Lạc, nàng kia bình tĩnh thi lễ, sau đó tiếp tục về phía trước.

Chu Lạc cười cười, không nói gì thêm.

Đường cầu vồng mở Chu Viên kia ra, tạo ra ngàn dặm ở ngoài Ly Sơn.

Trường Sinh Tông do hơn mười núi tạo thành, Ly Sơn Kiếm Tông mạnh nhất, cứng rắn nhất, chuyên sát phạt, không ở trong dãy núi, mà ở phía bắc, dường như đoạn trước nhất của Kiếm Phong, đâm thẳng hướng phương bắc.

Ngọn núi cao nhất Ly Sơn sáng sớm bị mây mù vây quanh, nhìn lại hướng bốn phía chỗ sườn núi, lộ ra những tầng mây bằng phẳng, như thể là lơ lửng ở một hòn đảo đơn độc trong biển mây.

Đường cầu vồng kia, là từ một chỗ trong động phủ của ngọn núi cao nhất Ly Sơn bắn ra đấy.

Thềm đá hai bên, mấy trăm gốc tùng lâu năm yên lặng đứng hầu, Tiểu Tùng Cung khoanh chân ngồi ở thềm đá trên nhất, có ba gã Trưởng Lão Giới Luật Đường khác cầm kiếm, canh giữ ở ngoài động phủ.

Nhìn thấy trận thế như vậy, các đệ tử ở con đường bằng đá phía dưới Ly Sơn không kìm nổi bắt đầu nghị luận.

- Ánh sáng nọ là chìa khóa của Chu Viên?

- Chìa khóa kia cuối cùng là cái gì? Không ngờ có thể tạo thành một đường cầu vồng, không ngờ có thể cách ngàn dặm mở ra Chu Viên? Đại sư huynh không có sao chứ?

- Có thể có chuyện gì? Chẳng lẽ Ma tộc còn dám tới Ly Sơn ta đoạt bảo hay sao?

- Đúng vậy, chưởng môn thay Đại sư huynh hộ pháp trong động phủ, trận kiếm của bốn vị trưởng lão gần nhau, hơn nữa Đại Trận Ly Sơn Vạn Kiếm của ta, cho dù Ma quân đích thân đến, lại có thể thế nào?

- Cũng không biết Tam sư huynh và Thất sư huynh hiện tại đã vào Chu Viên chưa. Hơn nữa, ta thật sự rất ngạc nhiên trong Chu Viên có cái gì, nếu ta có thể vào xem thì tốt rồi.

- Vậy ngươi phải nắm bắt thời gian tu hành, bằng không gặp trở ngại trong cảnh Tọa Chiếu cuối cùng, cả đời cũng đừng muốn vào Chu Viên, càng đừng muốn đuổi theo mấy vị sư huynh kia.

- Thất vị sư huynh đều là thiên tài vô cùng sáng chói, chúng ta làm sao bì kịp được?

- Hơn nữa, thiếu niên gọi là Trần Trường Sinh chẳng lẽ thật sự đã Động U thượng cảnh?

- Ai biết được? Người bắc hành sự từ trước đến nay hoang đường không chịu nổi, lời nói cũng không quá khoa trương nhiều lời, Quốc Giáo Học Viện tuy rằng đã suy bại, không ngờ để một đứa bé như vậy làm viện trưởng, thật sự là hoang đường đến cực điểm.

- Sư đệ nói cẩn thận, đó là sắp xếp của Giáo Hoàng đại nhân.

- Vốn là hoang đường không chịu nổi, vẫn không thể nói? Lúc trưởng lão nghị luận hằng ngày cũng không nói như vậy?

- Thiếu niên gọi là Trần Trường Sinh, có thể trong vòng một năm ngắn ngủn có thể tu hành đến cảnh giới như thế, tất nhiên có chỗ rất giỏi, bằng không Nhị sư huynh trong thư cũng sẽ không đánh giá cao như thế đối với hắn.

- Thế tính sao? Chẳng lẽ tên kia còn có thể đánh đồng cùng Đại sư huynh? Đại sư huynh nếu như không có thành công Tụ Tinh, tiến Chu Viên, ta cũng không tin Trần Trường Sinh còn có thể đoạt được cái gì, cũng không biết Từ sư tỷ rốt cuộc là nghĩ như thế nào đấy, chân long ở phía trước, chẳng lẽ nhìn không ra ai mạnh hơn ai giỏi hơn?