Trái Cấm - YunBin

Chương 11




Thế là một năm đã lặng lẽ qua đi. Lớp mười hai thật luôn là ám ảnh của đời học sinh. Ai nấy cũng phải cặm cụi học, học đến đờ cả người. Với biết bao là áp lực phía trước khiến cả sáu nhân vật của chúng ta phải tận tụy, chăm chỉ tập trung. Họ hầu như không còn thời gian dành cho nhau. Nhưng không vì vậy mà họ lại xa cách. Đã nói Kaiz của chúng ta không phải là người giỏi chịu đựng nên không bằng cách này thì cũng cách khác cố “tiếp cận” Hy trong mọi tình huống. Như tối qua chẳng hạn, khi mọi người đã chìm sâu vào giấc ngủ thì Kaiz lẳng lặng trèo qua giường Hy, lay lay Hy rồi nhăn nhó:

-

Em, dậy chỉ anh bài toán này coi. Anh giải hoài mà không ra.

Hy đang vật vờ với cơn buồn ngủ nhưng cũng cố gắng mở to mắt đọc đề bài rồi bắt đầu mày mò tìm cách giải nhưng nào ngờ đâu khi vừa tìm ra đáp án thì quay sang tên biếи ŧɦái kia đã ngủ tự lúc nào. Hy bực mình béo lấy má Kaiz:

-

Con heo kia, dậy, buồn ngủ tự đi về giường mình mà ngủ.

Kaiz giả bộ ngáp ngắn, ngáp dài rồi luồn mình gối đầu lên tay Hy, nhắm nghiền mắt:

-

Anh buồn ngủ quá, không về nổi. Cho anh ngủ bên này đi.

Đến lúc này thì Hy biết mình đã bị lừa, tán nhẹ lên đầu Kaiz, Hy trách móc:

-

Lúc nào cũng vậy hết, không sợ các bạn cười sao?

Kaiz rúc người vào sâu hơn, khuôn mặt giãn ra bày tỏ sự thoải mái:

-

Ngủ với vợ có gì đâu mà cười.

Hy chỉ còn biết nhìn Kaiz mà lắc đầu. Ai biểu người không yêu, quỷ không yêu lại đi yêu cái con heo biếи ŧɦái này. Nằm xuống bên cạnh, Hy ngắm nhìn khuôn mặt Kaiz khi ngủ. Có gì bình yên hơn giây phút này? Quả thật khoảng thời gian này là thời gian hạnh phúc nhất mà Hy từng trải qua.

Kì thi tốt nghiệp cuối cùng cũng kết thúc. Ai nấy đều thở phào nhẹ nhỏm. Tuần này cũng là tuần cuối cùng họ ở lại trong ngôi trường này. Ngôi trường nội trú như địa ngục của biết bao học sinh nhưng khi đến giờ phút chia xa thì lại nao lòng một cách khó tả. Rời khỏi trường đồng nghĩa là họ phải xa nhau, là chấm dứt những ngày tháng sống cùng nhau, là rời xa cái nơi thân thuộc này. Cảm giác y như rằng phải bỏ đi thứ gì đó….quen thuộc lắm. Đã từng chờ mong cái ngày chấm dứt kì thi tốt nghiệp, mong cái giây phút thả bay những căng thẳng, những áp lực mà nào ngờ đâu đằng sau cái sự căng thẳng, áp lực đó lại là cái cảm giác khó chịu này. Không khí nặng nề bao trùm căn phòng. Căn phòng này - trong ngôi trường này lại là nơi duy nhất tồn tại hai chữ “tình yêu” nên có lẽ nỗi buồn lại nhân hai. Có mấy ai muốn rời xa người mình yêu đâu chứ?

-

Tụi bây làm gì mà cứ như đưa đám nhau vậy? Cùng quá lên đại học tụi mình lại thuê phòng tiếp tục ở chung. – thấy không khí quá ảm đạm Reen liền nhanh nhẩu lên tiếng.

-

Đúng đó! Kím cái nhà nào rộng rộng thuê nguyên căn nguyên đám mình ở. – Linh Nhi hưởng ứng theo.

Win nhìn mọi người rồi thở dài một cái:

-

Tao tính cùng Thư Kỳ đi du học, dù gì Thư Kỳ vẫn đang bảo lưu điểm bên đó.

Reen, Nhi vừa nghe Win lên tiếng thì cũng thở dài theo, không biết phải nói gì nữa. Im lặng một lúc Reen mới quay sang Kaiz lên tiếng:

-

Còn tụi mày tính sao? Định thi trường nào?

Kaiz cũng buông một cái thở dài:

-

Tao thì sao cũng được, có điều Hy không được ra ngoài ở đâu. Nhà Hy khó lắm.

-

Uhm! Đúng đó, dì dượng khó lắm, không dễ gì cho chị Hy ra ngoài ở đâu – Linh Nhi đồng tình.

Hy nãy giờ im lặng, giờ lại nghe mọi người đề cập đến chuyện này thì cũng không giấu được nổi buồn. Vậy là Hy sắp trở về cái địa ngục của trước đây. Nhà Hy khó khăn đến nổi đi học đều phải có người đưa rước. Về đến nhà thì ở chết ở nhà, đừng hòng bước chân ra ngoài nửa bước. Có muốn đi mua sắm hay chơi bời với bạn bè thì luôn có vệ sĩ kè kè đi theo. Từ nhỏ luôn tù túng như vậy. Nhưng hai năm qua Hy đã nếm qua cảm giác tự do, tự tại mà bây giờ đột nhiên phải trở về, nó còn khó hơn bắt Hy chết đi. Gục đầu lên vai Kaiz, nước mắt Hy lại ứa ra. Thấy tình hình càng lúc càng căng Reen lại lên tiếng xua tan đi:

-

Thôi…..tới đâu hay tới đó đi. Chưa gì hết mà đã như vậy rồi. Tao tính cuối tuần này làm bữa cuối, tổ chức đi đâu cho hoành tráng tý đi.

-

Cuối tuần này Hy vướng một cái sinh nhật của bạn rồi. Không đi chung với mọi người được. – Hy buồn bã lên tiếng.

Reen bực mình thở dài:

-

Sao nãy giờ tui đưa ra ý kiến gì cũng trớt quớ hết vậy?

Tối hôm đó vừa đặt lưng xuống giường Kaiz đã quay sang hỏi Hy:

-

Sinh nhật ai vậy? Sao không nghe em nói gì hết?

-

Sinh nhật bạn trường cũ. Tụi nó đòi đi Phú Quốc. Hôm đó anh đi chung với em nha?

-

Được không? Ba mẹ em biết không?

-

Không! Anh nghĩ sao vậy? Họ mà biết em được đi mới lạ đó.

Kaiz quay sang ôm nhẹ lấy Hy:

-

Tội nghiệp em quá, sao nhà em khó khăn thế không biết.

Hy ngước lên nhìn Kaiz, vẽ mặt áy náy:

-

Em nói anh cái này, hứa là không được giận đó

Kaiz nhíu mày nhìn Hy, tỏ vẻ nghi ngờ:

-

Vụ án gì? Khai mau.

-

Nhưng anh phải hứa với em không được giận.

-

Rồi rồi, hứa.

Hy im lặng trầm ngâm một lúc rồi nhỏ nhẹ lên tiếng:

-

Bạn em có vài đứa ba mẹ nó là bạn của ba mẹ em nên hôm đó anh tuyệt đối không được tự xưng là bạn trai của em. Chỉ nói là bạn học bình thường thôi. Gia đình em mà biết là tiêu đời luôn đó.

Kaiz thở dài, siết chặt Hy hơn:

-

Ừ! Biết rồi.

Hy níu níu tay Kaiz:

-

Không giận.

Kaiz quay mặt chổ khác:

-

Có ai nói giận đâu.

-

Rõ ràng là giận rồi mà.

-

Không có.

…………………………………………………………………………………………………………………..

Phú Quốc mùa này thật đẹp. Khác xa với nơi phồn hoa phố thị, trở về với biển bao giờ cũng cho ta cảm giác bình yên. Hy vốn yêu biển, Kaiz lại yêu Hy và đâm ra Kaiz cũng cảm giác mình yêu biển tự bao giờ. Khác hẳn với các bãi biển khác tại Việt Nam. Phú quốc mang theo vẻ đẹp hoang sơ, hùng vĩ. Như cá về với nước, những ngày tự do bên nhau không còn nhiều nên cả Kaiz vả Hy đều trân trọng những giây phút bình yên này bên nhau. Họ cùng nắm tay thám hiểm hết vẻ đẹp mê hồn của Phú Quốc, từ cái đẹp kiêu sa của Mũi Gành dầu, đến Hòn Thơm, hay Suối Tranh, rồi đến khi chiều tàn họ cùng nhau tay trong tay đi dạo Dinh Cậu để ngắm hoàng hôn.

Mũi Dinh Cậu

là một thắng cảnh mà khách thăm Phú Quốc không ai không tìm đến nghỉ ngơi, thưởng ngoạn. Ghềnh đá thiên tạo như trái núi hình thù lạ mắt ba bề sóng vỗ, chung quanh là bãi đá lô xô, đỉnh núi được điểm tô bằng ngôi miếu cổ mái ngói rêu phong, trên nóc có đôi rồng chầu nguyệt bằng sứ men lam, dưới tán xộp cổ thụ tuổi hơn thế kỷ xòe rộng như cây lọng xanh cả bốn mùa, bên bãi biển thị trấn Dương Ðông kề bên cây hải đăng sừng sững. Tuyệt hơn cả là cảnh hoàng hôn ở đây vô cùng đẹp, mang đến những cảm xúc tuyệt vời cho du khách. Hy và Kaiz lúc này đây cũng đang bị hớp hồn trong cái vẽ đẹp say đắm lòng người đấy. Dựa đầu vào vai Kaiz, tay vẫn nắm chặc tay. Hy thủ thỉ lên tiếng:

-

Anh thấy tình yêu giữa biển và bờ cát có đẹp không? Cát ôm trọn biển trong lòng, biển ngàn năm vẫn vỗ về cát. Tình yêu đó thật vĩ đại.

Kaiz phì cười, đưa tay xoa xoa lấy đầu Hy:

-

Vợ anh sến từ lúc nào vậy?

Hy trề môi không đáp, ngập ngừng một lát Hy nói tiếp:

-

Kaiz, dù có bất cứ chuyện gì xảy ra mình vẫn không bao giờ buông tay nhau có phải không?

Kaiz quay sang ôm lấy Hy, để đầu cô bé dựa vào vai mình:

-

Chỉ cần em không bao giờ phản bội anh thì được.

Hy bỉu môi, nhíu mày:

-

Xí! Sao anh không nghĩ là anh mới là người có thể phản bội em.

Kaiz phì cười, ôm sát lấy Hy hơn:

-

Không bao giờ có chuyện đó đâu….

Tối đến họ cùng nhau về khách sạn nơi mà bạn Hy đã đặt để đãi tiệc sinh nhật, vừa bắt đầu vào cổng Hy đã quay sang Kaiz dặn dò:

-

Nhớ tuyệt đối không được thân mật quá với em đó.

Kaiz thở dài ra vẽ chán nản:

-

Biết rồi, khổ lắm, nói mãi….

-

Ôi Minh Hy! Lâu quá rồi không gặp – một cô bạn trong đám tiệc nhận ra Hy liền lập tức chạy ra chào đón.

-

Hi! Helen lâu quá rồi không gặp.

Lúc này đây mọi người trong buổi tiệc cũng chú ý đến sự xuất hiện của Hy, ai nấy cũng đều chạy ra tay bắt mặt mừng. Đến cả Candy (chủ nhân của bửa tiệc) cũng ra bắt tay chào đón.

-

Ai đây Hy? – Quay sang Kaiz mọi người thắc mắc.

-

À! Quên giới thiệu với các bạn, đây là Kaiz, bạn học cùng lớp với Hy.

Mọi người ồ lên một tiếng. Sau đó Helen kề sát tay Hy hỏi nhỏ:

-

Chắc là bạn học thôi không đó, đừng nói là bạn trai mà giấu nha.

Hy quay sang nhìn Helen tỏ vẽ thành thật:

-

Đừng nói bậy, chỉ là bạn bình thường thôi à.

-

Nè nè, anh ta đẹp trai như vậy. Nếu không phải là “người” của bạn thì mình cưa anh ta ráng chịu nha.

Hy nhướng mày nhìn Kaiz tươi cười:

-

Tự nhiên đi, anh ta chưa có bạn gái đâu.

Thật ra câu nói nửa đùa nửa thật của Hy chỉ là một phần do Hy tin tưởng ở Kaiz, phần còn lại cũng muốn thử xem trước mặt Hy nếu như có ai đó tán tỉnh thì Kaiz sẽ phản ứng như thế nào. Kaiz tuy khoảng cách giữa Hy không quá gần nhưng cũng đủ để kịp nghe kỹ những gì Hy vừa nói. Quay sang nhìn Hy, Kaiz cười một cái vếch môi “muốn thử anh hả cô bé, để xem, trêu em một tý thôi nào”. Nói rồi không đợi các người bạn của Hy lên tiếng Kaiz đã cầm một ly rượu vang gần đó đến thẳng trước mặt người chủ bữa tiệc. Cầm trên tay một món quà Kaiz hướng mắt về phía chủ bửa tiệc nhẹ nhàng lên tiếng:

-

Tuy lần đầu gặp mặt nhưng cũng mạo muội đến để góp vui, chúc bạn sinh nhật vui vẻ.

Trao món quà đến tận tay Candy, sau đó Kaiz đưa ly hướng đến trước mặt, tỏ ý mời rượu, Candy cũng lịch sự cầm ly lên cụng với Kaiz một cái nhẹ rồi từ từ nhấm nhám ly rượu trên tay.

-

Cảm ơn bạn, bạn là bạn của Minh Hy? Có thể cho biết tên được không?

Kaiz cười, nụ cười rất mê hồn:

-

Mình tên Hạo Thiên, nhưng cứ gọi mình là A Kaiz.

-

A Kaiz, mình tên Phi Yến, cứ gọi mình là Candy.

Kaiz lại nghiêng nghiêng đầu, rồi cười một cách cong cớn, đưa một tay ra trước mặt Candy, Kaiz tỏ vẻ lịch sự:

-

Vinh hạnh vì được làm quen một người đẹp như bạn.

Bắt tay với Candy xong Kaiz lại quang sang mời rượu một bạn gái khác. Các cô gái trong buổi tiệc lúc này bắt đầu để ý đến Kaiz, một chàng hoàng tử vô cùng đẹp trai lại còn lịch thiệp. Đến giờ văn nghệ Kaiz lại bước lên sân khấu góp vui bằng một tiếc mục sở trường của mình khiến các cô càng trầm trồ hơn nữa. Nãy giờ đã không ít người lại chào hỏi Minh Hy nhưng mục đích lại là thăm dò Kaiz, chẳng hạn như là:

-

Minh Hy, anh chàng đó là rapper à?

-

Bạn có chắc Kaiz chưa có bạn gái chứ?

-

Kaiz năm nay bao nhiêu tuổi rồi? Nhà ở đâu vậy?

Hy trả lời đến khô cả giọng và rồi đến ngay cả Candy cũng bước gần đến Hy, lịch sự mời rượu. Uống xong một ngụm Candy nhìn Hy trầm ngâm một lúc rồi lên tiếng:

-

Có thật Kaiz không phải bạn trai của bạn?

Hy nhìn Candy bằng ánh mắt ái ngại, im lặng một lúc Hy đành thờ ơ gật đầu. Candy cười một cái thật nhẹ rồi xoay người qua hướng khác. Hy bắt đầu cảm thấy khó chịu, bước gần đến Kaiz. Kaiz lúc này đang bị mấy cô gái vây quanh liên tục mời rượu, Kaiz lịch sự tiếp từng người nên lúc này đã say mền, say đến độ liêu xiêu đứng không vững. Đặt tay lên vai Kaiz, Hy nghiến răng:

-

Đủ rồi đó Kaiz.

Kaiz quay sang nhìn Hy cười tủm tỉm:

-

Em ghen rồi đó hử?

Hy nhéo mạnh lên vai Kaiz, ra vẻ giận dỗi:

-

Không thèm ghen nhưng thấy anh trẻ con quá đổi. Cẩn thận bị bọn chúng làm thịt mất.

Nụ cười trên môi Kaiz càng rộng hơn.

-

Vậy mà còn la không ghen, em phải cảm thấy tự hào vì bạn trai em được nhiều người để ý chứ?

Hy bỉu môi:

-

Chẳng có ai biết anh là bạn trai em đâu, khỏi khoa trương.

Kaiz cười lớn:

-

Vậy mới cho em biết, không thừa nhận anh là bạn trai em thì em tổn thất biết chừng nào.

-

Anh làm như em muốn như vậy lắm đó.

Một giai điệu tango nhẹ nhàng vang lên. Một vài bạn nữ bước đến chổ Kaiz và Hy tươi cười lên tiếng:

-

Minh Hy, cho mình mượn cậu bạn này của bạn ra nhảy một vài bài được không?

Hy quay sang Kaiz liếc xéo:

-

Tùy bạn thôi.

Kaiz cười tủm tỉm, quay sang nói với các bạn trước mặt:

-

Xin cáo lỗi, Kaiz say quá rồi với lại cũng không biết nhảy.

Các cô gái bị Kaiz từ chối cũng từ từ quay lưng đi, đợi không còn ai ở đó Hy mới quay sang đay nghiến Kaiz:

-

Sao không ra nhảy đi? Để người ta năn nỉ như vậy?

Kaiz kề sát xuống mặt Hy hơn:

-

Anh chỉ thích nhảy với vợ của mình thôi.

-

Mơ đi.

Một chàng trai bề ngoài sáng sủa lịch thiệp đi về phía Hy và Kaiz. Đứng trước mặt Hy tươi cười đưa một tay ra phía trước:

-

Mời Hy một bài được không?

Đang có cơn ghen trong người, giờ lại nắm được cơ hội trả đũa, Hy không dại dột từ chối. Không thèm quay sang nhìn Kaiz, Hy nắm lấy tay người con trai đó rồi sãi bước ra sàn. Kaiz nhìn theo Hy, cười cười rồi lắc đầu. Ngồi bệt xuống ghế, đầu Kaiz đau như búa bổ. Đang dùng tay xoa xoa lấy đầu, Kaiz nghe một giọng nữ vang bên tai mình.

-

Không ra nhảy à?

Kaiz ngước lên nhìn, thì ra là Candy. Tươi cười lên tiếng:

-

Kaiz không biết nhảy, với lại cũng không nhảy nổi nữa.

Candy cầm ly rượu của Kaiz lên, rót vào một ít rồi đẩy lại trước mặt Kaiz. Kaiz nhìn thấy rượu bất giác thấy ớn lạnh. Ngước lên nhìn Candy, Kaiz lắc lắc đầu:

-

Xin lỗi, thật sự Kaiz uống không nổi nữa.

Candy nhẹ nhàng nhìn Kaiz, vang lên một giọng trầm ấm:

-

Hôm nay là sinh nhật của mình, không phải là một ly cũng không nể mặt chứ? Cùng quá uống say thì về phòng ngủ thôi mà, có phải chạy xe hay đi đâu đâu mà lo?

Kaiz nhìn Candy ngơ ngác, rồi cầm lấy ly rượu Kaiz nốc cạn. Tiếp theo lại là một ly nữa, Kaiz cũng tiếp tục nốc cạn, rồi lại thêm một ly nữa….Kaiz cũng không từ chối. Tiếng nhạc du dương, êm ái vang bên tay bỗng chốc kêu gọi cơn buồn ngủ đến tận cùng. Kaiz không thể nhớ được mình đã thiếp đi lúc nào.

Minh Hy nhảy xong hai bản nhạc cùng cậu bạn cũ quay sang đã không còn nhìn thấy Kaiz đâu nữa. Hỏi qua vài người bạn thì được biết Kaiz đã đi đâu đó cùng Candy. Một linh tính bất an Hy lập tức đi khắp nơi tìm Kaiz, điện thoại gọi hoài Kaiz vẫn không nhấc máy. Hy phải lặn lội khắp ngỏ ngách, nhà vệ sinh trong khách sạn vẫn không sao tìm thấy Kaiz. Xuống hỏi thăm lễ tân thì mới có được số phòng của Candy, Hy lòng ngập tràn lo lắng từng bước đến trước cửa phòng đó. Hít một hơi thật sâu “không, Kaiz không giờ phản bội mình, Kaiz yêu mình, sự thật là thế. Dù có chuyện gì xảy ra Kaiz cũng sẽ không bao giờ phản bội mình đâu. Mở cánh cửa này ra không phải là do mình nghi ngờ, không phải do mình đa nghi…mà là do mình tin tưởng, mở ra để chứng minh một điều là Kaiz không bao giờ phản bội mình.” Tay run run cầm lên chốt cửa. Cửa không khóa, Hy hồi hộp gạt tay rồi mở tung cánh cửa ra.

Nước mắt rơi lã chã, đầu óc quay cuồng, chỉ có hít thở thôi mà giây phút này đối với Hy lại khó khăn như thế. Dường như không thể nào đứng vững, dường như có một cái gì đó nghẹn cứng chắn ngang cổ họng khiến Hy không thể nào thốt nên lời. Trên chiếc giường phía trước, Kaiz đang nhắm nghiền mắt nằm sấp lên thân thể Candy, quần áo cả hai xộc xệch. Mọi thứ dường như nhòe đi trước mắt, không thể nào nhìn rõ được thứ gì nữa nhưng Hy vẫn biết được môi Kaiz đang đặt lên đâu, tay Kaiz đang ở vị trí nào. Họ vô hồn đến mức không nhận ra sự có mặt của Hy. Hy không thể nhớ được mình đã ngồi ở đó bao nhiêu lâu, không thể nào nhớ được bằng cách nào mình lại có thể rời khỏi đó. Hy chỉ biết…. mình đã hóa điên, nhất là trong giây phút đó…….

Ánh sáng chói chang đập vào mắt Kaiz, khiến Kaiz khó chịu lơ mơ mở mắt. Đầu đau như búa bổ, Kaiz dùng tay lay lay mạnh đầu rồi lồm cồm ngồi dậy. Mất hết vài phút định hình Kaiz choàng tỉnh khi thấy cách trang trí phòng có vẽ khang khác. Rồi dần dần lấy được ý thức Kaiz xoay người nhìn qua người bên cạnh, một cô gái xa lạ với quần áo xốc xếch đang gối đầu trên tay mình. Hoảng hồn Kaiz nhìn lại bản thân thì thấy chiếc áo sơ mi tối qua bận đã không còn trên người, ngay cả chiếc áo ba lỗ dùng để nịt ngực cũng bị ai đó mở tung. Lắc đầu cố gắng nhớ lại Kaiz vẫn không thể nhớ tối qua đã xảy ra chuyện gì. Giật mình tìm kiếm điện thoại, Kaiz lạnh người khi thấy có đến vài chục cuộc gọi nhỡ của Hy. Lật đật nhanh chóng gọi lại nhưng vang vảng bên tai lại là câu nói “thuê bao quý khách” Kaiz phóng nhanh xuống giường, chỉnh đốn lại trang phục rồi không màn đến người con gái nằm kế bên, Kaiz một mạch về thẳng phòng mình. Rồi chợt lạnh người khi không còn thấy hành lý của Hy đâu nữa. Không kịp suy nghĩ, mồ hôi lạnh bắt đầu túa ra như suối, ngay lập tức Kaiz chạy nhanh ra sân bay úp vé sớm nhất để trở về Sài Gòn.

Cái nóng giữa trưa hè Sài Gòn như muốn đốt cháy thiêu rụi hết tất cả. Cái nóng ngoài da cộng thêm cái nóng từ trong ruột gan khiến Kaiz gần như phát điên. Tức tốc về trường thì nhận được tin Hy đã trả phòng. Cố gắng nài nỉ, van xin địa chỉ nhà của Hy nhưng cũng vô ích. Lúc này đây Kaiz mới thật sự cảm thấy giận bản thân mình. Quen nhau cả năm trời vậy mà chưa một lần biết đến nhà cửa của Hy. Chỉ biết nó nằm ở đường đó, quận đó vậy thôi. Bây giờ có nước lục tung từng căn nhà trên con đường kia thì họa may mới có thể tìm ra Hy. Kaiz bất lực dùng điện thoại gọi điện cho Linh Nhi. Tiếng chuông vừa reng lên hai tiếng thì lập tức Nhi tắt máy, gọi lại lần nữa thì mất tín hiệu. Tức giận Kaiz đấm mạnh tay vào tường, đấm đến nổi bàn tay rướm cả máu. Trấn tỉnh lại một lúc Kaiz gọi cho Reen. Dường như đã biết trước nội dung của cuộc điện thoại này, chỉ vừa mới nhấc máy Reen đã vội vàng lên tiếng:

-

Mày đang ở đâu? Gặp nhau trước đã rồi hãy nói.

Reen nhanh chóng có mặt ở điểm hẹn với Kaiz, nhìn thằng bạn mình ủ rủ như người mất hồn, hai mắt đỏ ao, đầu tóc rối bời. Nhất thời Reen cảm thấy thật chua xót. Vừa nhìn thấy Reen, trên mặt Kaiz hiện rõ vẽ hớn hở, bật dậy nắm lấy vai Reen Kaiz hét lớn:

-

Hy ở đâu? Hy đâu rồi?

Reen thở dài, kéo Kaiz ngồi xuống ghế.

-

Mày bình tĩnh nghe tao nói.

Ánh mắt Kaiz vẫn không rời khỏi Reen, níu chặt lấy tay Reen, Kaiz nói trong tiếng nấc:

-

Bình tĩnh? Làm sao tao bình tĩnh được, Hy đâu rồi? Mày nói tao nghe đi, Hy đâu rồi?

-

Hy về nhà rồi.

-

Nhà Hy ở đâu? Mày dẫn tao đến nhà Hy đi.

Reen nhíu mày, lại thêm một cái thở dài nữa:

-

Mày làm ơn bình tĩnh nghe tao nói được không? Uống nước đi đã.

Khuôn mặt Kaiz có phần dịu đi một tý, bưng ly café lên uống vài ngụm, vị đắng lan tỏa làm thần trí Kaiz có phần tỉnh táo thêm đôi chút. Reen nhìn Kaiz, lắc đầu rồi từ tốn lên tiếng:

-

Chuyện của tụi mày Hy có kể hết cho Nhi nghe rồi. Nhi cũng có nói lại với tao….sao lại để ra nông nổi này vậy Kaiz?

Nước mắt bắt đầu ứa ra, lại quay trở về trạng thái nôn nóng ban đầu, Kaiz không buồn giải thích.

-

Chuyện đó nói sau được không? Mày làm ơn nói cho tao biết nhà Hy ở đâu đi mà.

-

Tao cũng không biết nhà Hy.

-

Vậy gọi cho Nhi, Nhi chắc chắn biết đó.

-

Mày bình tĩnh nghe tao nói. Nhi và cả Hy đều đang rất giận mày, cả hai đều cho rằng mày sai, mày không ra gì. Nhi không dễ dàng cho mày biết đâu.

Kaiz níu lấy áo Reen lay mạnh.

-

Mày cho tao gặp Nhi đi, tao sẽ giải thích, thật sự hôm đó tao say Reen à, tao không biết gì cả. Tao không nhớ gì cả, mày cho tao gặp Nhi đi, tao sẽ tự mình giải thích.

Reen giằng mạnh Kaiz ra:

-

Ai tin mày? Mày nghĩ tụi nó sẽ tin mày hả? Tao là bạn của mày, tao hiểu mày không phải loại người như vậy nhưng bây giờ nói ra không ai tin mày đâu.

-

Vậy….bây giờ….tao phải làm sao???

Nhìn Kaiz đau đớn, khổ sở, nước mắt tuôn ào ạt, Reen đặt tay lên vai Kaiz Reen hạ giọng:

-

Cho Hy thêm thời gian đi Kaiz, trong thời gian này tao sẽ tìm cách nói chuyện với Nhi để Nhi liên lạc với Hy. Bây giờ đứa nào cũng đang nóng, đang giận không giải quyết được gì đâu.

Kaiz ngước lên nhìn Reen, khuôn mặt đẫm nước mắt:

-

Thời gian? Là bao lâu? Bao lâu hả Reen, lỡ Hy biến mất luôn thì tao biết làm thế nào?

-

Mày bình tĩnh đã, hai tuần. Hai tuần sau tao cùng Nhi bắt đầu đi ôn thi đại học, tao sẽ sắp xếp cho mày gặp Nhi, trong thời gian này mày phải bình tĩnh lại đã. Và cũng cho Hy thời gian bình tâm lại. Hy yêu mày mà, Hy nhất định sẽ hiểu và tha thứ cho mày.

Kaiz thở dài vô hồn nhìn dòng người tấp nập phía trước. Uống thêm một ngụm café nữa “phải rồi, phải bình tĩnh lại, phải cho Hy thời gian. Đúng! Hy yêu mình, Hy sẽ tin mình. Tình cảm của hai đứa bao lâu nay không thể nào dễ dàng kết thúc như vậy được.” Nghĩ rồi Kaiz nhắm mắt bình tâm lại, để nước mắt chan hòa mặn đắng…..