Trái Cấm - YunBin

Chương 13




Reen xoay người đấm mạnh tay vào tường. Mặt mài đỏ au, tức giận xoay qua ghì chặc vai Nhi:

-

Sao em lại để Kaiz ra nông nổi này? Còn Minh Hy đó nữa. Có còn là con người không? Tại sao lại đối xử với Kaiz như vậy.

Nhi bị tay Reen bấm mạnh vào da thịt, đau đến mức nhăn mặt nhíu mày, vùng ra khỏi tay Reen Nhi hét lớn:

-

Anh bị gì vậy hả? Không phải lỗi tại Hy đâu.

-

Em còn nói không phải lỗi tại Hy, vậy thì tại ai chứ? Đừng để tôi gặp được Hy, Kaiz mà có chuyện gì thì không yên với tôi đâu.

Nhi thở dài, nhẹ nhàng đặt tay lên vai Reen đẩy Reen ngồi xuống ghế.

-

Anh bình tĩnh nghe em nói, anh có thể hiểu cho Hy có được không? Chị ấy cũng không muốn Kaiz bị như vậy. Anh nghĩ đi, trước đây Kaiz bỏ rơi Thư Kỳ để đến với Hy. Dựa vào cái gì để đảm bảo Kaiz sẽ không vì người phụ nữ khác mà bỏ rơi Hy? Rồi cái hôm xảy ra chuyện Kaiz ngủ với người khác, trước đó Kaiz đã đùa cợt với những cô gái đó trước mắt Hy. Dù muốn, dù không thì vẫn không thể trách tại sao Hy lại không tin tưởng Kaiz như vậy.

Reen vẫn không hết tức giận, quay sang Nhi, hai mắt sọc lên những tia đỏ biểu hiện cho sự tức giận tột cùng:

-

Hiểu lầm rồi sao? Hận thù thì sao? Là thấy chết không cứu hả? Cho là Hy đã đúng khi hận Kaiz như vậy, nhưng cũng không nên khốn nạn tới mức một tiếng bênh vực cho Kaiz cũng không có. Còn lên báo cho ba Hy biết Kaiz đang ở trong phòng, không phải con nhỏ đó đã gián tiếp hại Kaiz ra nông nổi này sao?

Nhi bực mình xoay mặt chổ khác:

-

Vậy anh nói em nghe đi, nếu như Hy không nói với dượng thì Kaiz sẽ trèo ra bằng cách nào? Lúc đó các vệ sĩ đã về hết rồi. Kaiz trèo cửa sổ ra lỡ mà bị phát hiện thì trăm phần trăm dượng sẽ tống Kaiz vào tù. Lúc đó nói cho dượng biết chẵng qua là cho Kaiz một con đường thoát. Còn Kaiz ra nông nổi này là do Kaiz tự nhận là bạn trai của Hy, cộng thêm em nói cho dượng biết Kaiz không phải con trai. Nếu em không lỡ miệng thì Kaiz đã không ra nông nổi này. Anh muốn trách, muốn chữi thì cứ việc chửi em đi. Còn nữa… anh kêu chị ấy lên tiếng “bênh” cho Kaiz, hên là chị ấy không nói gì đó, hên là chị ấy vô tình đấy. Chứ trong hoàn cảnh đó, chỉ cần chị ấy lên tiếng một cái thì Kaiz bây giờ nằm ở nhà xác rồi chứ không phải bệnh viện này đâu Reen. Anh nghĩ em và Hy không hiểu tính của dượng hay sao?

Reen cười một cách đầy mỉa mai.

-

Nói như em, tất cả những gì Kaiz đang nhận được là lỗi do một mình nó hả? Hy hoàn toàn vô tội?

-

Em không nói Hy vô tội, nhưng anh không có quyền đổ hết mọi tội lỗi lên đầu Hy như thế. Hy bất đắc dĩ lắm mới làm như vậy.

-

Đủ rồi, tôi không muốn nghe hai chị em mấy người bênh vực nhau nữa.

Nhi thở dài đành im lặng. Quay lưng nhìn về phía phòng cấp cứu chỉ còn biết chấp tay cầu nguyện cho Kaiz có thể nhẹ nhàng qua được sóng gió này. Thư Kỳ cùng Win nghe báo tin cũng ngay lập tức chạy đến bệnh viện. Vừa thấy Reen Nhi căng thẳng ngồi trước cửa phòng cấp cứu Thư Kỳ đã phóng như bay tới, trên mặt vẫn lộ rõ nét lo lắng:

-

Kaiz sao rồi?

Reen thở dài lắc đầu. Ánh mắt lo lắng của Thư Kỳ đành chuyển sang nhìn Nhi, Nhi cũng thở dài một tiếng rồi nhẹ nhàng nói:

-

Đang cấp cứu, chưa biết sao nữa.

Kéo nhẹ Thư Kỳ ngồi xuống ghế, Win từ tốn lên tiếng:

-

Tại sao lại ra nông nổi này.

-

Còn sao nữa? Thì cũng do cái con Minh Hy đó mà ra. – Reen tức giận lớn tiếng.

-

Đủ rồi, đã nói không phải lỗi hoàn toàn do chị ấy rồi mà – Nhi cũng lớn tiếng bênh vực Hy.

Win nhìn hai người họ miễn cưỡng lắc lắc đầu. Lúc này cửa phòng cấp cứu bật mở, các vị bác sĩ cũng tháo khẩu trang từ trong bước ra. Ngay lập tức không hẹn mà cả bốn nhân vật cùng nhau đứng dậy nhào tới hỏi bác sĩ.

-

Bạn con có sao không bác sĩ?

Vị bác sĩ ôn tồn nhìn một lượt qua bốn người rồi trả lời:

-

Bị gãy khớp chân nhưng không sao cả, bó bột một thời gian sẽ hồi phục thôi.

-

Không để lại di chứng chứ bác sĩ? – Thư Kỳ lên tiếng.

-

Không, nhưng do nội tạng bị đánh đến tổn thương nên chắc sẽ nằm viện hơi lâu. Cho hỏi ai là người nhà của bệnh nhân?

Cả bốn đồng loạt lên tiếng:

-

Tụi cháu là bạn của bệnh nhân.

Bác sĩ nhíu mày một cái rồi hỏi lại:

-

Không có người nhà?

Win nhìn bác sĩ rồi lên tiếng:

-

Tụi cháu đứng ra làm giấy nhập viện cho bạn ấy cũng được.

Bác sĩ trầm ngâm một lúc rồi nói:

-

Theo tôi lên phòng hồ sơ để nộp viện phí.

Thế rồi Reen cùng Win đi theo bác sĩ để lo viện phí cho Kaiz. Nhi và Thư Kỳ thì chạy ngay vào phòng đến bên giường Kaiz. Kaiz lúc này đang mở to mắt, vết thương đầy cả mặt mũi sưng vù, bầm tím khiến Thư Kỳ không kìm nổi lòng vừa nhìn thấy Kaiz đã bật khóc. Kaiz xoay người qua, đau đớn nhăn mặt nhìn hai người bạn của mình rồi cố nặn ra một nụ cười.

-

Đã chết đâu mà khóc như đưa đám vậy?

Linh Nhi hai mắt cũng rưng rưng, chua xót nhìn Kaiz:

-

Kaiz thấy trong người như thế nào? Có muốn ăn gì không Nhi đi mua cho.

Kaiz lắc lắc đầu. Rồi buồn bã xoay mặt đi nơi khác.

………………………………………………………………………………………………………………………………………

Thời gian là thứ thuốc độc tàn ác nhất lúc này đối với Hy. Nhìn kim đồng hồ lặng lẽ nhích từng giây một, Hy cảm thấy mọi thứ trôi qua thật chậm. Chậm đến mức Hy ngán ngẩm, chán ghét tất cả mọi thứ. Sáng thức dậy Hy cố ép mình ăn một cái gì đó….rồi ngủ. Ngủ dậy lại phải ăn, ăn xong đọc một quyển sách, nghe một vài bản nhạc, rồi lại ngủ…. Dạo gần đây Hy lạm lụng thuốc ngủ khá nhiều. Vì chỉ có thuốc ngủ mới có thể khiến Hy quên đi tất cả, vì chỉ có trong giấc ngủ Hy mới tìm thấy bình yên ngày nào. Lạ thật, ngày xưa ở bên Kaiz, cãi nhau mỗi ngày, gặp biết bao là chuyện. Vậy mà giờ đây ngẫm nghĩ lại so với khoảng thời gian vô dụng lúc này thì lúc trước mới đúng nghĩa của hai chữ “bình yên”. Hy bật cười…… rồi chợt tắt thay vào đó những dòng nước mắt lại lặng lẽ chảy ra…ướt đẫm. Hy vùi đầu vào mền, ôm chặt chiếc gối ôm trong tay, mặc thêm thật nhiều áo khoác nhưng không hiểu sao vẫn tồn đọng một cái lạnh….cái lạnh thấu da xé thịt, cái lạnh phát ra từ tâm hồn….có thứ gì có thể giúp Hy sưởi ấm nó hay không???

Hy cứ sống, như một người đã chết. Chẵng còn tiếng nói hay tiếng cười mỗi ngày. Ba mẹ Hy bận tới mức chẵng ai có thời gian quan tâm đến tâm tình của cô con gái. Linh Nhi thì từ ngày đó đã bị “cấm cửa” bước chân tới nhà Hy. Hy đang bị giam cầm và bỏ rơi theo đúng cái nghĩa của nó. Từ ngày một, vẫn một mình…dần dần Hy thu mình lại. Hy sợ tiếp xúc, Hy sợ tiếng người….Hy sợ đối diện, Hy sợ bước chân ra ngoài….nơi nơi trong thành phố này…đầy ấp những kỉ niệm giữa Kaiz và Hy, Hy không muốn nhìn thấy, không muốn nghe thêm bất kì thông tin nào về Kaiz nữa. Ngày tháng sống như người vô tri ấy kéo dài gần hai tháng. Bỏ qua kì thi đại học quan trọng của đời người. Hy cũng không màn lấy nó, chỉ nghĩ đơn thuần năm sau mình có thể chuẩn bị tâm lý tốt hơn cho nó. Rồi một ngày kia, khi Hy vẫn như mọi ngày cuộn tròn mình trong chăn thì bà Kim Loan mẹ của Hy lặng lẽ mở cửa phòng Hy bước vào. Đặt lưng ngồi xuống chiếc ghế ngay bàn học của Hy, bà trầm ngâm rồi lên tiếng:

-

Mẹ có chuyện muốn nói với con.

Hy không buồn ngồi dậy, xoay lưng về phía bà lẳng lặng trả lời:

-

Mẹ cứ nói đi.

Nhìn đứa con gái sống như một vật vô tri, như chiếc bàn trước mặt. Hy đang tồn tại chứ không sống. Bà biết tình cảm của nó và đứa con gái kia thật sự sâu nặng, ông nhà đã cho người điều tra về hai đứa nó. Kết quả thu thập được nhiều hơn những gì bà nghĩ. Để tránh đêm dài lắm mộng, tránh trường hợp để mọi chuyện đi quá xa, bà cùng ba Hy đã tìm ra cách giải quyết.

-

Con nhớ Trần Hào không?

Hy vẫn không xoay người lại, nhẹ nhàng đáp.

-

Dạ nhớ.

-

Ừ! Nó vừa du học bên Mỹ về. Con với nó thân nhau từ nhỏ, tính tình nó ra sao chắc con cũng đã biết, nó là một chàng trai tốt lại con nhà khá giả….

-

Mẹ vào thẳng vấn đề đi. – Hy mệt nhọc lên tiếng cắt ngang câu nói của bà.

Bà Loan nhìn con mình một lúc, thở dài rồi lên tiếng:

-

Công ty ba con dạo này làm ăn thua lỗ rất lớn, có thể đi đến phá sản. Chúng ta cần một hợp đồng từ tập đoàn Đông Du. Vì vậy có thể nhanh hơn thúc đẩy hôn ước của con và Trần Hào…

-

Ý mẹ là muốn dùng con để đổi lấy hợp đồng đó?

Nghe Hy đề cập thẳng vấn đề như vậy bà đột nhiên nổi giận, lớn tiếng:

-

Con không được nói như vậy. Trần Hào có gì không tốt chứ? Cưới nó rồi con vẫn có thể đi học mà nếu con không thích học nữa cũng không sao. Gia tài nhà nó con ăn cả đời cũng không hết. Ba mẹ chỉ là muốn tốt cho con thôi.

Nhếch môi một cái Hy phì cười. Đây mới chính là cuộc sống hàng ngày của Hy. Nó là thực tế, là sự thật. Từ nhỏ Hy luôn phải sống theo một cái khuôn có sẵn, một là dạ, hai là vâng. Ngoài ra Hy chưa một lần được chống đối bất cứ thứ gì cả. Hơn một năm qua chẵng qua chỉ là một giấc mơ, hạnh phúc với Kaiz chỉ là một phép nhiệm màu không có thật. Tất cả chẵng qua là hư ảo….bây giờ đã đến lúc tỉnh giấc, đã đến lúc trở về với cuộc sống thật vốn có của mình. Lau ngang dòng nước mắt, Hy cố lấy lại bình tỉnh rồi trả lời:

-

Mọi thứ cứ tùy vào ba mẹ sắp xếp.

Trên môi bà Loan nở ra một nụ cười hài lòng, bà đứng dậy bước tới gần giường Hy rồi xoa xoa đầu đứa con gái:

-

Con luôn là đứa con ngoan biết nghe lời ba mẹ. Trên đời này chẵng ai tốt với mình bằng ba mẹ mình đâu con. Thôi, con dậy tắm rửa rồi chuẩn bị đi. Tối nay gia đình Trần Hào có mời cơm gia đình mình. Tiện để bàn về việc đám cưới của hai đứa luôn.

Nói rồi bà thản nhiên vui vẽ bước ra khỏi cửa. Để lại Hy nằm đó với hai hàng nước mắt lăn dài…

…………………………………………………………………………………………………………………..

Sức khỏe đã dần dần hồi phục. Chỉ còn đợi đến ngày tháo bột chân là có thể xuất viện. Bốn người bạn thân ngày ngày luân phiên nhau đến chăm sóc cho Kaiz. Bọn họ tìm đủ cách để làm cho Kaiz cười, dùng đủ sự quan tâm cần thiết dành cho Kaiz nhưng tuyệt nhiên không ai nhắc đến Hy. Họ cứ xem như nhân vật đó chưa từng xuất hiện. Kaiz dạo này không những hồi phục sức khỏe mà ngay cả tâm tình cũng dần dần ổn định. Chẵng những không một lần nhắc tới Hy mà kể từ ngày đó Kaiz không hề rơi một giọt nước mắt nào nữa. Kaiz lại trở về với Kaiz ngày xưa, lạnh nhạt, vô tâm….

Hôm nay không hẹn mà cả bốn người bạn đều cùng một lúc đến thăm Kaiz, chẵng mấy chốc cái sự bình yên vốn có của bệnh viện hoàn toàn biến mất. Thay vào đó là những tiếng nói, tiếng cười đùa giỡn giòn tan của các cô cậu trẻ tuổi. Reen vẫn luôn là người nhí nhố nhất, hết nói cái này lại lôi cái khác ra nói khiến mọi người không thể không bật cười. Được một lúc Reen lại quay sang nói với Kaiz:

-

Rồi xuất viện xong mày tính sao? Qua kì thi đại học mất rồi.

Kaiz im lặng một lúc rồi nói:

-

Tao tính qua Nhật với mẹ tao một thời gian.

Reen sụ mặt:

-

Thư Kì với Win tuần sau qua Nga rồi. Mày lại chuẩn bị đi Nhật. Mày tính bỏ hai đứa tụi tao lại cho ai?

Kaiz phì cười:

-

Tụi tao tạo không gian riêng cho hai đứa mày ngon quá rồi còn gì. Ráng mà học hành cho tốt vào, rồi kiếm tiền qua Nhật hội tụ với tao. Thằng Win giàu quá rồi, bay đi bay về đối với nó có là gì đâu.

Win nhíu mày:

-

Ai giàu bằng mày. Mày phải thường xuyên bay qua Nga chơi với tụi tao mới đúng. Mày đi mất có một vé à, tụi tao đi mấy cả hai vé.

Reen nhanh nhẩu:

-

Nói chung là không có đâu bằng quê hương mình. Tụi bây cứ một tháng hai lần bay về Việt Nam chơi với tụi tao là được, mỗi lần về ở khoảng hai tuần rồi lại đi.

Nói rồi cả đám cùng nhau bật cười.

Đợi sau khi Reen cùng Nhi đi về. Thư Kỳ mới quay sang Win, nhìn Win bằng cặp mắt đầy áy náy.

-

Em có thể nói chuyện riêng với Kaiz một lúc được không?

Win trầm ngâm một lúc rồi gật đầu, lặng lẽ rời khỏi phòng. Khi chỉ còn mình Thư Kỳ cùng Kaiz trong phòng. Ngồi xuống cạnh Kaiz, Thư Kỳ bật khóc:

-

Em lại sắp phải đi xa rồi, anh phải hứa với em…phải luôn giữ gìn sức khỏe.

Kaiz xoay mặt lại nhìn thẳng vào mắt Thư kỳ nhẹ nhàng lên tiếng:

-

Thư Kỳ, em có biết tại sao anh ra nông nổi này hay không? Là quả báo, ngày xưa bỏ rơi em chạy theo Hy. Rồi thì có ngày Hy cũng nhẫn tâm bỏ rơi anh. Đời mà, có vay có trả, có nhân có quả. Em là một cô gái tốt, Win lại là bạn thân của anh. Hứa với anh…đối xử thật tốt với Win có được không?

Thư Kỳ lau nhanh dòng nước mắt, lẳng lặng gật đầu.

Ngày Kaiz xuất viện cuối cùng cũng đã đến. Thư Kỳ cùng Win đã rời khỏi Việt Nam được một tuần. Hôm đó Nhi thì bận học, cuối cùng chỉ có mình Reen đến bệnh viện để dọn đồ phụ Kaiz. Khi cả hai đang loay hoay thu xếp đồ đạc thì bỗng Reen lên tiếng.

-

Có chuyện này….tụi nó bắt tao không được nói cho mày biết. Nhưng tao cảm thấy mày cần nên biết. – Im lặng một lúc, thở dài rồi Reen tiếp tục nói – tháng sau! Minh Hy lấy chồng rồi, nghe đâu là cưới một đại gia con trai của chủ tịch tập đoàn lớn nào đó.

Rớt ngay chiếc gối đang cầm trên tay xuống đất. Mất hết vài giây định hình Kaiz mới cuối xuống máy móc nhặt chiếc gối lên, nhói một cái rất lớn trong tim. Hít thật sâu lấy lại bình tỉnh Kaiz xem như chưa nghe thấy gì, quay sang nhìn Reen, Kaiz cười một cái rất khó coi.

-

Nằm viện lâu quá, bất giác nhớ mùi men. Tao với mày kím chỗ nào vui vui làm vài chai đi. Xã xui luôn.

Reen nhìn Kaiz chua xót, buồn bã. Chỉ lẳng lặng gật đầu một cái. Rồi cả hai cùng nhanh chóng rời khỏi bệnh viện. Tấp qua nhà Kaiz bỏ đồ đạc, tắm rửa, sửa soạn. Kaiz chẵng mấy chốc cởi bỏ lớp tàn tạ bấy lâu. Thay vào đó vẫn là anh chàng đẹp trai, bảnh tỏn ngày nào. Cùng nhau ghé vào một clup quen thuộc. Kaiz gọi một chai rượu mạnh, rượu vừa đem ra ngay lập tức Kaiz đã nốc xong một ly đầy. Cả hai hòa mình theo tiếng nhạc lắc lư, Kaiz liên tục uống rượu, liên tục cười. Cười như một kẻ điên dại….

Bình sinh Hy đã rất ghét những nơi ồn ào này nhưng hôm nay Trần Hào bảo có tiệc tụ họp cùng bạn bè nên ép Hy đi theo. Giờ đây phải gồng mình trong tiếng ồn, chen lấn trong dòng người xô đẩy. Đâu đâu cũng là khói thuốc hòa trộn với hơi người. Cảm giác thật buồn nôn, quay sang nói nhỏ với Trần Hào sau đó Hy một mình đi vào tolet.

Kaiz bước chân xiêu vẹo đi về phía tolet, người nặng mùi rượu, đang trong trạng thái hưng phấn tột cùng. Vừa bước vào cửa thì ngay lập tức bị một cô gái trẻ chặn ngang.

-

Anh đẹp trai, có phải đi nhầm bên rồi không? đây là tolet nữ.

Cô ta vừa nói, vừa kề sát mặt lại gần Kaiz, đặt một tay lên mặt Kaiz vuốt ve, ánh mắt đầy sự mê hoặc, quyến rũ... Kaiz bật cười kéo sát cô gái xuống gần mình rồi nhẹ nhàng phà một làn hơi ấm vào cổ cô ta sau đó ôn tồn lên tiếng:

-

Anh qua đây là để kím em, có được không?

Ba chữ cuối cùng Kaiz cố tình kéo nó ra thật dài, âm thanh nghe rất ám muội. Nói rồi Kaiz kéo sát môi cô ấy để chạm lên môi tình. Hai tay không ngừng chuyển động. Ngay lúc đó Hy cũng tình cờ bước vào. Thoáng một cái ngạc nhiên, rồi bàng hoàng kinh ngạc, Hy chết lặng tại chổ. Được một lúc Kaiz xô mạnh cô ta ra, ánh mắt hiện lên một sự khinh bỉ tột cùng.

-

Đầy mùi tanh hôi của sự lừa dối.

Nói rồi Kaiz xoay người lại đang định bước đi, bất ngờ Kaiz cũng chôn chân đứng im tại chổ. Họ đã từng mơ ước gặp lại nhau, từng khao khát nhìn thấy nhau. Nhưng không ngờ ông trời độc ác đến mức trêu người để họ gặp lại nhau trong tình huống éo le như thế này. Hai mắt xoáy vào nhau, bao lời muốn nói, bao nhiêu nhớ mong, oán hận từng ngày. Giờ đây họ chỉ kịp trao nhau trong ánh mắt đầy mâu thuẫn. Cả hai lúng túng đến mức không biết nên nói gì, không biết nên ứng xử ra sao thì đột nhiên Trần Hào từ sau lưng Hy xuất hiện. Vỗ nhẹ vài vai Hy, Hào lên tiếng:

-

Sao lâu quá vậy em.

Như một người sắp chết đuối vớt được chiếc phao, Hy quay sang kéo mạnh tay Trần Hào ra ngoài:

-

Đi thôi anh, đột nhiên em cảm thấy rất khó chịu.

Vừa đi Trần Hào vừa choàng tay ngang vai Hy, đầu kề sát tai Hy nhẹ nhàng lên tiếng:

-

Em không sao chứ? Hay để anh đưa em về.

Họ tình tình tứ tứ rời khỏi nơi đó, để lại Kaiz nước mắt một lần nữa tuôn trào mặn đắng. Chân bên trái chợt nhói lên một cái như nhắc nhở cho Kaiz nhớ rằng: còn có một vết thương chưa-kịp-lành….

………………………………………………………………………………………………………………

Cái lạnh se se của thời khắc giao mùa thật biết cách gϊếŧ một ai đó. Không gian mùa lạnh ảm đạm đi thấy rõ. Những cơn mưa bất chợt rồi kéo dài dăng dẳng nhưng đang thách thức, đang mời gọi ai đó nhớ lại những kỉ niệm lúc nào. “mưa buồn, mưa ngâu, mưa lau đi giọt nước mắt đang tuôn rơi” lời bài hát 20.10 năm nào Kaiz đã từng hát tặng Hy cứ văng vẳng bên tai. Rồi một cái ôm bất chợt từ phía sau, một cái gạt nhẹ đi giọt nước vướng trên mi. Giọng nói, giọng cười ai đó văng vẳng trong đêm tối. Tất cả mọi thứ như một cuốn phim quay chậm từng hồi một hiện rõ trong tâm trí. Ngắm nhìn cơn mưa ngoài trời, tự bao giờ….Hy đã không còn biết khóc? Bật lấy bản nhạc, bài rap mới nhất Kaiz vừa đăng tải. Hy để giai điệu thật chậm, thật buồn cùng lời bài rap day dứt, như oán, như trách, như đau, như thương đó hòa tan vào nổi buồn này.

“sinh ra dành cho nhau, mình tìm thấy được nhau. Yêu nhau rồi xa nhau, mình tìm thấy niềm đau. Hoang mang gọi tên nhau có tìm lại được đâu, lang thang rồi về đâu….thiên đàn hay vực sâu?”

Không khí trong cơn mưa ảm đạm một thì cái buồn bã sau cơn mưa lại tăng bội gấp mười. Hy tắt nhạc, với lấy chiếc áo khoác gần đó. Thản nhiên bước chân ra khỏi cửa.

-

Con đi đâu đó? – Vừa thấy Hy sửa soạn bước chân xuống lầu, bà Loan đã nhanh chóng lên tiếng.

Hy thở dài, trả lời một cách máy móc:

-

Còn một tuần nữa là đến đám cưới rồi. Con muốn ra ngoài mua thêm một ít đồ.

-

Có cần mẹ điện thoại kêu Trần Hào qua chở đi không?

-

Không cần đâu, để con một mình đi mua cũng được.

-

Vậy để mẹ kêu vệ sĩ đi cùng con.

Đặt tờ báo đang cầm trên tay xuống. Ông Tính quay sang nhìn Hy nghiêm nghị lên tiếng:

-

Không cần đâu, con gái lớn rồi. Sắp lấy chồng đến nơi bà còn coi nó như con nít vậy. Cứ để nó đi một mình đi.

Hy nghe thấy thế cũng chẳng để lộ biểu hiện gì. Chỉ nhẹ nhàng chào ba mẹ rồi một mình bước ra ngoài. Sau khi Hy đi rồi bà Loan mới quay sang nhìn chồng trách móc:

-

Sao ông để nó đi một mình vậy? Lỡ có chuyện gì thì sao?

Kéo một hơi thuốc ông ta trầm tĩnh trả lời:

-

Tôi cho người điều tra, hôm nay Hạo Thiên sẽ qua nước ngoài. Giờ này chắc cũng bay rồi. Bà yên tâm, Minh Hy dù có mọc cánh cũng chẳng bay được đâu.

Cơn mưa lớn đã qua đi, để lại một cơn mưa phùn dăng dẵng tuôn rơi. Hy chẵng buồn để ý để từng hạt mưa thấm nhẹ vào da thịt, ướt đẫm, lạnh lẽo. Lê chân đi trên con phố, Hy chẵng biết mình đi đâu. Cũng chẵng biết mình đang suy nghĩ gì. Hy chỉ đang cố hít thở lấy cái không khí buồn bã này, vừa đi vừa cuối sầm mặt bất ngờ Hy va vào người một ai đó. Không thèm ngước mặt lên, Hy chỉ buông hai chữ “xin lỗi” rồi tiếp tục bước đi. Bất ngờ đối phương lên tiếng:

-

Minh Hy.

Hy ngước mặt lên….là Candy.

-

Chào, lâu quá rồi không gặp.

Candy vui mừng nắm lấy tay Hy lây mạnh.

-

Café tý đi. Mất tích đâu mấy tháng nay vậy nàng?

Hy rút tay ra khỏi tay Candy:

-

Không cần đâu – rồi quay lưng đi thật nhanh. Bỗng Candy gọi với theo:

-

Kaiz vẫn khỏe chứ?

Hy đứng sựng chân lại, hình ảnh ngày nào mồn một hiện rõ trước mắt. Tức giận Hy quay người lại, nhìn thẳng vào mắt Candy, Hy đay nghiến từng chữ một:

-

Khỏe! Nhờ bạn mà cả hai chúng tôi đều rất khỏe. Bạn hài lòng chưa?

Nói rồi Hy quay người bước đi, bất ngờ Candy nắm tay Hy kéo lại rồi vòng ra đứng trước mặt Hy, Candy nhíu mày lên tiếng:

-

Có chuyện này cần phải nói rõ ràng với bạn.

Hy đứng lại, hai mắt đầy sự nghi hoặc nhìn chằm chằm vào Candy. Im lặng một lúc Candy lên tiếng:

-

Mình cứ tưởng Kaiz là con trai. Lúc đó cả hai đều rất say, là do mình chủ động trước. Sau khi phát hiện bạn đó là con gái mình đã rất bất ngờ…..

Hy nhếch môi:

-

Rồi sau đó?

-

Sau đó do say quá mình không còn đủ sức đuổi bạn ấy đi, đành nằm bên cạnh bạn ấy mà ngủ.

Một luồng điện giật mạnh trong tim, một tiếng vang rất lớn trong đầu. Hy trợn tròn mắt, khó khăn mở miệng, lắp bắp nói ra từng tiếng một:

-

Hai người, hai người không xảy ra chuyện gì sao?

Candy thở dài, nhăn mặt:

-

Làm gì được, Kaiz là con gái lại say mềm như vậy. Mình không có hứng thú với con gái đâu, với lại lúc đó….Kaiz chỉ toàn gọi tên bạn. Sao lại giấu mình chuyện hai người là bồ bịch với nhau chứ?

Câu hỏi của Candy chẳng còn tâm trí nào lọt vào tai Hy nữa. Hy như người mất hồn máy móc bước đi từng bước một. Đầu óc quay cuồng, Hy khó khăn hít thở. Nhớ lại cảnh tượng ngày hôm đó….hai người quần áo xộc xệch nằm chồng lên nhau. Không hề có dấu hiệu nào cho thấy Kaiz là người chủ động hay là đã xảy ra chuyện gì rồi. Hy thở hồng hộc, dựa lưng vào bức tường. Khó nhọc lấy điện thoại ra, tay run run bấm vào số Kaiz. Không liên lạc được, Hy bật khóc, bấm lấy một dãy số nữa Hy gọi cho Nhi. Chuông reo từng hồi một thật chậm như muốn gϊếŧ dần, gϊếŧ mòn lấy Hy. Sau một hồi lâu Nhi mới nghe máy. Nhấp môi một cách khó khăn, Hy nghẹn cứng lên tiếng:

-

Nhi, Kaiz đâu rồi?

-

Alô, Kaiz…- im lặng một lúc Nhi mới từ tốn, chậm rãi lên tiếng. – Vừa mới bay được năm phút rồi chị.

Buông rơi chiếc điện thoại xuống đất, Hy chết lặng đi một lúc rất lâu. Rồi như nhớ ra một cái gì đó, Hy bật dậy đón lấy taxi thật nhanh phóng ra sân bay.