Trái Cấm - YunBin

Chương 3




Tại tầng cao nhất của trường có một cầu thang dẫn lên sân thượng nhưng vì đảm bảo sự an toàn của học sinh mà nhà trường đã khóa cửa ra ngoài, vô tình biến cầu thang này thành một lối “cụt”. Và chính vì vậy nơi này rất ít người lui tới, là một nơi vô cùng kín đáo. Hy cũng không hiểu tại sao mình lại có thể tìm ra nơi này, Hy chỉ muốn chạy, chạy mãi…và thế là giờ đây Hy đang một mình ngồi ở đây. Một nơi không có ánh sáng, không có tiếng người, một nơi hoàn toàn yên tỉnh. Như vậy cũng tốt, ít nhiều gì Hy cũng không bị làm phiền. Úp mặt xuống gối những dòng nước mắt không biết từ đâu cứ tuôn ra như suối. Hy cố gắng kìm nén bản thân không để cổ họng phải bậc ra những tiếng nấc thảm thiết. Hy cứ thế….im lặng và khóc….Từ nhỏ tuy rằng cuộc sống không mấy tự do nhưng Hy luôn được gia đình bảo vệ, luôn sống trong một lớp vỏ bọc bình yên, không sóng gió, không một chút lo âu…nhưng giờ đây chỉ vừa rời gia đình được hai ngày đã xảy ra biết bao là chuyện. Có thể đối với những người khác thì đây chỉ là một thử thách rất nhỏ, một chuyện quá vô lý để phải ngả gục…nhưng đối với một người chưa-từng-trải qua bất kì giông tố nào như Hy thì quả thật mọi chuyện đang vượt qua quá sức chịu đựng. Hy cảm thấy tương lai mình thật bế tắc, cảm thấy thật mệt mỏi. Bỗng dưng Hy thèm được về nhà, thèm ngã vào vòng tay của ba mẹ…thèm về lại cái nơi mà Hy từng nghĩ nó là “địa ngục” nhưng nếu đó là địa ngục thì đây gọi là gì??? Có thể còn sâu, còn ghê sợ, còn lạnh lẻo hơn cả địa ngục.

Tiếng bước chân chậm rải, tiếng thở dài của ai đó làm Hy giật mình. Cố gắng lấy tay quẹt mau dòng nước mắt Hy ngước lên nhìn. Ánh sáng dù rất yếu ớt nhưng đủ để Hy nhận ra người đứng trước mắt là ai.

-

Sao bạn lại tìm ra mình?

Win ngồi xuống cạnh Hy, thở dài rồi nhẹ nhàng lên tiếng:

-

Mình đi theo bạn.

-

Để làm gì? – Hy hỏi bằng giọng vô cùng yếu ớt…

Win không trả lời lặng lẽ đưa tờ khăn giấy cầm sẵn trên tay cho Hy.

-

Còn đau không?

Hy lắc đầu, nước mắt lại rơi lả chả:

-

Còn giả vờ nữa. Quay mặt lại mình xem nào….

Nói rồi không đợi Hy đồng ý, Win nhẹ nhàng nâng càm Hy xoay về phía mình rồi lại thêm một cái thở dài.

-

Bầm tím cả mặt mủi rồi. Để cô giám thị nhìn thấy thì bạn không yên được đâu.

Nói rồi Win đặt cái bịch đang cầm trên tay xuống đất. Đến lúc này Hy mới thấy trên tay Win có cầm theo cái gì đó….thì ra là nước đá. Win cho vài viên nước đá vào trong một tờ khăn giấy ướt rồi nhẹ nhàng chườm vào vết thương của Hy. Bất ngờ do có vật lạnh chạm vào mặt Hy “ối” lên một tiếng. Win giật mình rút tay về.

-

Đau à?

Hy lắc đầu. Không gian tuy rất tối, Hy không thể nhìn rỏ được biểu cảm khuôn mặt của Win nhưng vẫn nghe hơi thở đều đặn, ấm áp nhẹ nhàng lướt qua mặt mình và nhiêu đó thôi cũng đủ để nhịp tim Hy đập loạn xạ, khuôn mặt chuyển từ tím sang đỏ ngầu….

-

Win…có thể để mình tự làm được không?

Dừng mọi động tác lại. Win có vẽ hơi ngượng ngùng rồi đưa lại chiếc khăn giấy tẩm đá đó cho Hy.

-

Kaiz bản chất còn rất trẻ con. Khi làm việc gì đó rất ít nghĩ đến hậu quả…nhưng Win chắc rằng Kaiz không cố ý đâu.

Đang lơ mơ trong đống cảm xúc vừa trào dâng nghe nhắc đến tên “Kaiz” là Hy lại muốn nổi điên.

-

Win đến đây là để giải thích cho Kaiz?

Win giật mình lắc đầu lia lịa:

-

Không, không…Win chỉ không muốn Hy và Kaiz tiếp tục có sự hiểu lầm với nhau.

-

Hiểu lầm? Win nói thử, Hy hiểu lầm Kaiz chuyện gì?

Win im lặng một lúc rồi mới lên tiếng:

-

Thật ra thì người hiểu lầm có lẽ là Kaiz, nó tưởng rằng Hy thích nó, cố tình tiếp cận nó…nên nó mới làm vậy.

Hy gằng giọng:

-

Cái đó không phải hiểu lầm mà là hoang tưởng.

Win phì cười:

-

Uhm! Kaiz được rất nhiều người thích nên lúc nào cũng tồn tại suy nghĩ đó trong đầu. Và cũng có thể Hy là người ngoại lệ….do không thích Kaiz nên trở nên “đặc biệt” trong mắt nó.

Hy lắc đầu:

-

Hy không biết nhưng thật sự Hy không muốn dính dáng gì tới tên đó nữa. Mặc kệ hắn làm gì, kể từ hôm nay hắn sẽ thật sự vô hình trong mắt Hy.

Win gật đầu:

-

ừ! Như vậy cũng được, biết đâu khi Kaiz cố gắng làm một cái gì đó mà Hy không quan tâm đâm ra sẽ nản và không làm gì nữa cả.

Hy im lặng, nước đá đã gần như tan hết. Quay sang nhìn Win, Hy cảm giác được có một cảm xúc đang lâng lâng trong lòng mình. Lạ thật, dù rất ghét ngôi trường này nhưng Hy vẫn cứ muốn ở lại đây, nhất là giây phút này…cứ như là muốn mọi thứ ngừng trôi. “Biết không Win? Bạn đang tạo nên một cơn sóng nhỏ trong lòng mình.”

Ở tại sân bóng rổ. Thật tội nghiệp cho Reen, giờ đây đang là tấm thớt cho Kaiz thản nhiên chém. Khi không lại nhận lời chơi bóng cùng Kaiz. Cả cái sân bóng lớn như vậy mà chỉ có hai người chơi, lại chơi liên tục trong vòng hai tiếng. Reen vừa mới khỏi bệnh bây giờ lại bị “hành xác” như thế này quả thật là….hết sức chịu đựng. Reen thở hộc hạch, tay ôm lấy eo:

-

Tha cho tao đi Kaiz….tao mệt lắm rồi.

Kaiz mồ hôi lấm tấm, hơi thở cũng đứt quảng không kém:

-

Mẹ kiếp, mày phải đàn ông không? Chơi được bài ba phút đã than mệt rồi.

-

Tao lạy mày. Hai tiếng đồng hồ rồi, ở đó mà vài ba phút. Tao là người chứ không phải trâu bò.

Đến bây giờ Kaiz mới nhìn lại đồng hồ. Qủa thật đã hai tiếng rồi, ném mạnh quả bóng xuống đất, Kaiz lấy chai nước suối rồi xối từ trên đầu xuống thân. Cái lạnh của nước làm Kaiz tỉnh táo ra đôi chút, giờ đây Kaiz mới bắt đầu cảm thấm cái mệt. Ngồi bệt xuống đất dựa lưng vào tường, Kaiz nhắm nghiền mắt để mồ hôi tuôn ra như suối. Reen cũng lếch lại ngồi gần Kaiz, đặt tay lên vai Kaiz:

-

Sao tuyên bố hùng hồn vậy? Thư Kỳ thì sao?

Kaiz mở to mắt, nhắc tới là máu lại dồn lên nảo. Nghiến răng Kaiz nói:

-

Tao sẽ giải thích rõ ràng với Thư Kỳ.

-

Rồi mày định làm gì con nhỏ đó?

Kaiz quơ tay lấy chai nước khác, mở nắp uống cạn rồi thong thả trả lời:

-

Tao sẽ khiến nó yêu tao.

Nhật ký là người bạn đồng hành cùng Hy suốt bao nhiêu năm qua, là nơi Hy có thể thoải mái trút hết bầu tâm sự, là nơi Hy tha hồ nguyền rủa Kaiz, băm Kaiz ra thành trăm mảnh. Và cũng là nơi Hy thoải mái biểu lộ tình cảm với Win. Cứ đạp Kaiz xuống mười tám tầng địa ngục thì lại tâng bốc Win lên tận thiên đường. Lý do duy nhất để Hy ở lại cái phòng này, lý do duy nhất để Hy chống đối Kaiz là để hình ảnh Hy không quá yếu đuối trong mắt Win. Cứ nghĩ đến điều đó Hy lại tìm thấy động lực để mình cố gắng.

Đang trao dồi tâm sự vào quyển nhật ký thì thấy Kaiz trở về phòng. Hy gấp quyển nhật kí lại cất đi. Rồi nằm xuống trùm kín mền lại nhưng chưa được hai phút thì lại bị giựt phanh cái mền ra.

-

Thấy tui về là trốn đi là sao? – Kaiz nhếch môi rồi kề xuống sát mặt Hy, nói giọng thật thẻ – Dù muốn dù không bạn cũng phải chạm mặt tôi mỗi ngày thôi.

Hy trừng mắt với Kaiz, giọng nói tuy cũng không lớn nhưng đanh thép nhã ra từng chữ:

-

Bạn cứ làm gì bạn thích đi, mình sẵn sàng tiếp bạn.

Kaiz thu người về, nở ra một nụ cười tươi. Rồi quay lưng trở về giường của mình. Hy đã suy nghĩ rất kỹ, với cái kiểu con người như Kaiz, càng lạnh nhạt Kaiz sẽ càng tìm cách khắc phục. Kaiz chẵng qua là muốn chinh phục. Vậy Hy sẽ không chống đối, Hy đã sẵn sàng tâm lý vững chắc để “bình thản” đón nhận hết những gì Kaiz “sắp” gây ra với mình. Mặc dù chẵng đoán ra được Kaiz sẽ làm gì tiếp theo.

Kaiz thật biết cách trêu người. Khi Hy đã chuẩn bị tâm lý đến cao độ, lúc nào cũng trog trạng thái phòng bị. Lúc nào cũng thủ thế sẵn sàng nhận lấy và đáp trả thì cả tuần nay Kaiz lại dửng dưng không làm bất cứ hành động gì cả. Dù chỉ là nói chuyện hay nhìn lấy Hy một lần cũng không. Hy rất thấy làm lạ nhưng cũng không dại dột gì để hỏi. Biết đâu khi đó chỉ là bồng bột phát ngôn. Dù sau thì Kaiz cũng có bạn gái rồi, biết đâu câu phát ngôn đó đã đến tai bạn gái Kaiz rồi, thế nên Kaiz đã tự nguyệt rút lui khỏi trận chiến. Nếu như vậy có phải tốt hơn rất nhiều không? Một tuần qua phải nói là cuộc sống của Hy vô cùng bình yên. Mặc dù câu “tuyên bố” của Kaiz đã khiến cho phần lớn số đông các bạn cùng trường “vô cùng” ghét Hy nhưng họ lại không dám “đụng chạm” gì tới Hy nữa. Một cuộc sống thật sự tự do và thoải mái.

Hôm nay là cuối tuần, các bạn ai nấy sẽ tạm biệt ngôi trường để về thăm lại mái ấm gia đình mình. Hy cũng không ngoại lệ, xa nhà cả tuần Hy cứ mong mỏi đến ngày này. Ngôi nhà ấy dù cuộc sống không mấy hạnh phúc nhưng giờ đi xa rồi Hy mới cảm nhận “không đâu bằng nhà mình” Hy nhớ nhà đến phát khóc. Thu dọn đồ đạc từ sớm cứ mong đến giờ được về nhưng hình như không khí có phần hơi lạ thì phải? chỉ có mình Hy và Nhi chuẩn bị đồ đạc để về nhà mà thôi. Ba tên còn lại vẫn nằm ườn trên giường hình như không có ý định về nhà.

-

Win, Reen! Hai bạn không về nhà hay sao mà không thấy chuẩn bị gì hết vậy?

Reen ngốc đầu ra khỏi gối uể oải nhìn Hy:

-

Tụi này phải ở lại luyện tập chuẩn bị tiết mục biểu diễn cho hôm khai giảng thứ hai tuần sau.

-

ủa! sao phải chuẩn bị kỹ vậy? mọi năm đâu có thấy các bạn chuẩn bị gì đâu? – Linh Nhi thắc mắc.

Win vùi đầu vào gối không nói gì, Reen tiếp tục trả lời:

-

ai biết cha nội Kaiz, nó kêu năm nay đặc biệt, phải tập cho thật kỹ.

Nói rồi mọi ánh mắt trong phòng liền đổ dồn về phía Kaiz, Kaiz ngồi bật dậy hất hàm về phía Hy.

-

ủa? tụi này tập thì liên quan gì đến mấy người? về thì lo về đi, nhiều chuyện.

-

ủa? nãy giờ tui có nói cái gì liên quan đến bạn hả? đồ vô duyên. – Hy tức tối xách đồ ra khỏi phòng.

Sau khi Nhi và Hy đi rồi Reen mới lặng lẽ hỏi Kaiz:

-

Đâu phải lần đầu diễn đâu, sao mày tập kỹ dữ vậy?

Kaiz cười một cách gian mãnh:

-

Không phải lần đầu tao biểu diễn nhưng là lần đầu Hy thấy tao đứng trên sân khấu, tao sẽ cho nó thấy tao tỏa sáng đến mức nào. Thế nào nó cũng mê mẫn tao thôi.

Lúc này Win mới lồm cồm bò dậy:

-

Mày tào lao quá, mắc gì thấy mày đứng trên sân khấu mà mê mẩn?

Kaiz chống chế:

-

Mày có biết bao nhiêu học sinh trường này hâm mộ tao vì thấy tao tỏa sáng trên sân khấu không? Khi lên đó tao sẽ lột xác thành một con người khác. Tao đã gây được sự chú ý của Hy, bây giờ đã đến lúc dùng tài năng mà chinh phục ẽm.

Nói rồi Kaiz cười hí hí. Win chỉ còn biết nhìn Reen rồi cả hai cùng bỉm môi mà lắc đầu.

Ngày khai giảng học sinh trường bắt buộc phải bận áo dài. Vì trường của Hy học nguyên ngày nên thường ngày học sinh chỉ bận quần áo thể dục theo đồng phục của trường mà thôi. Giờ đây khi biết tin này Hy đã tưởng tượng rất nhiều lần hình ảnh Win trong trang phục áo dài sẽ như thế nào. Chắc sẽ vô cùng buồn cười. Hy đã tưởng tượng cả trăm lần nhưng vẫn không thể hình dung ra được. Rồi lại càng nôn nóng hơn khi đã đến giờ tập trung khai giảng mà lại không thấy bộ ba nhóm “only” đây cả.

-

Linh Nhi! Nhóm only đâu rồi? không phải hôm nay họ có tiết mục biểu diễn à? sao không thấy ai hết vậy?

-

Người ta ở trong cánh gà chuẩn bị rồi chị, em cũng phải đi thay đồ chuẩn bị cho tiết mục nhảy đây. À! em nhảy sau tiết mục của only nên không quay phim lại được. Chị cầm máy này tý nữa quay lại giùm em nha. Quay cả hai tiếc mục luôn nha chị.

-

ủa? vậy nhóm only bận cái gì để biểu diễn?

Nhi quay sang nhìn Hy trợn tròn mắt:

-

mặt đồ biểu diễn chứ bận gì. Chị hỏi gì lạ vậy?

Hy thắc mắc:

-

họ không bận áo dài hả?

Nhi vừa nghe xong đã ôm bụng bật cười:

-

trời đất ơi, chị hỏi gì lạ vậy? họ đời nào bận áo dài. Có bắt ép đánh chết họ cũng không bận đâu?

-

Nhà trường không phạt sao?

Nhi cười tủm tỉm:

-

Không ai dám phạt họ đâu, thôi em đi chuẩn bị đây.

Nói rồi Nhi bỏ chạy một mạch vào phía trong bỏ lại Hy ngơ ngác tiếc nuối hùi hụi. Sau một tràng nghi thức chào cờ, rồi phát biểu của các thầy cô cuối cùng cũng đến giây phút giành cho văn nghệ. Khi MC vừa giới thiệu nhóm Only thì ngay lập tức các bạn ở dưới như ong vở bầy, không còn hàng lối, không còn tôn nghiêm hay nghi thức gì nữa cả. Các bạn thay phiên nhau hò hét cổ vủ, chen lấn nhau khiến Hy không đứng vững bén té mấy lần. Khó khăn lắm Hy mới tìm được một vị trí khá thuận lợi. Bật máy quay lên Hy ngước nhìn về sân khấu. Ba chàng trai bước ra trong những tràn pháo tay hò hét của khán giả, bén tý nữa Hy đã không thể nhận ra họ. Hôm nay họ thật sự “lột xác” với các trang phục cá tính, đầu tóc vuốt gel, trang điểm theo phong cách Hàn Quốc trông họ không khác gì những nghệ sĩ thực thụ. Nhất là Win, hôm nay Win vô cùng bảnh tỏn trong chiếc áo khoác da, đệm thêm chiếc áo sơ mi trắng ở trong. Điểm lên sợi duyên chuyền dài màu đen nhìn ngầu vô cùng. Nhưng Win và Reen lại bận cùng một bộ trang phục, còn cái tên đáng ghét kia thì lại theo phong cách hiphop, áo rộng, quần thụng, đội nón hiphop, mang theo đôi giầy supra nhìn nổi bậc hơn cả. Đã có lần Hy nghe Nhi giới thiệu về họ, Win và Reen và hai melody chính trong nhóm, còn Kaiz là rapper. Vì có lẽ là rapper duy nhất trong nhóm nên tên này mới được nhiều người yêu thích như vậy. Cái kiểu ăn bận lượm thượm, loi nhoi của Kaiz thật làm Hy chướng mắt. Người ta nói đúng thật, khi ghét ai thì nhìn tên đó “thở” thôi cũng đủ để thấy ghét rồi.

Khi Win cất tiếng hát con tim Hy như muốn nổ tung ra, giọng ra vô cùng trầm ấm, giai điệu ngọt ngào như ngấm vào từng tế bào thần kinh, kíƈɦ ŧɦíƈɦ đến độ da gà của Hy thay phiên nhau nổi cả lên. Trái ngược với Win, Reen mang giọng ca cao vút, thánh thoát. Có cả một giọng cao, một giọng thấp trong cùng một nhóm, họ bù trừ, đệm, bè cho nhau nghe rất êm tai, phải nói là rất hay. Nhưng khi đang ở khúc hay nhất thì lại chuyễn qua khúc rap của Kaiz, Kaiz vừa cất tiếng rap thì các bạn dưới này lại “rộ” lên lần nữa, có nhiều người quá khích đến độ cầm các chai nước suối đã uống hết đập mạnh vào nhau, hoặc đập vào các ghế đá, hàng cây xung quanh tạo nên những âm thanh vô cùng hỗn tạp. Nhìn thấy cái tên mình ghét loi nhoi như khỉ ở trên sân khấu quả thật Hy chỉ muốn xoay mặt đi chổ khác. Nhưng dù có ghét Kaiz đến cở nào thì Hy cũng không thể nào không công nhận Kaiz rap rất hay, mạch lạc, dứt khoác và trôi chảy. Phần ráp tuy ngắn gọn nhưng vô cùng xúc tích, làm điểm nhấn cho cả bài, khiến người nghe không bị nhàm chán. Kết thúc xong phần trình diễn của Only thì đến tiếc mục nhảy hiện đại của Linh Nhi. Linh Nhi sở hữu một thân hình cân đối, chắc khỏe, chiều cao lý tưởng cộng thêm gương mặt thanh tú, dù đã nhìn Nhi đến cả hàng ngàn lần nhưng vẫn chưa bao giờ Hy thấy Nhi “đẹp” như hôm nay. Nhi thật sự rất nổi bật, thu hút người xem trong từng động tác. Họ thực sự là những tài năng tương lai, nghĩ lại bản thân mình Hy thấy thật tủi thân, Hy chẵng biết ca hát cũng chẵng biết nhảy múa gì cả.

Lễ khai giảng chiếm hết cả một buổi sáng. Tan lễ sau khi ăn cơm trưa xong Hy cùng cả nhóm về lại kí túc xá. Vừa vào tới phòng Nhi đã tươm tướm giựt lấy máy quay của Hy để xem lại màn trình diễn của mình. Kaiz, Win, Reen cũng không ngoại lệ xúm vào cùng xem. Vừa xem họ vừa bàn tán nhận xét về nhau.

-

Win nè! Nói thật Hy không ngờ Win hát hay như vậy, lên sân khấu như một người khác vậy, nhìn ngầu vô cùng. À Reen nữa, giọng cao quá chừng à, lên đến nốt tưởng chừng không thể luôn chứ.

Nói rồi Hy nhìn hai người đó cười tủm tỉm không thèm để ý tới cái mặt đỏ ngầu, tức giận của Kaiz. Máy quay quay đến đoạn Kaiz rap thì bổng dưng bị tắt ngang. Kaiz cục hứng la làng lên:

-

Nè! Như vậy là sao? Khúc rap của tui đâu?

Hy trả lời một cách vô cùng tự nhiên, mắt không thèm nhìn Kaiz:

-

ờ! Tới khúc đó tự dưng có điện thoại nên không có quay được.

Kaiz tức đến mức giọng nói trở nên lắp bắp:

-

Bạn, bạn… cố tình, chơi…chơi tui đúng không???

Hy thản nhiên:

-

Lo gì, cả trường đến cả hàng trăm người quay cơ mà. Mà có quay hay không cũng vậy à, bạn nhai cái gì trong họng đó, đọc ko có nghe cái gì hết…

-

Bạn…bạn….

Kaiz tức tối không nói được lời nào. Win nhìn Reen nhúng vai rồi cả hai tủm tỉm cười làm Kaiz gần như phát điên.

-

Tụi bây cười gì hả? tao đá chết bây giờ.

Reen vênh mặt nhái lại giọng Kaiz:

-

Tao sẽ lột xác, tao sẽ tỏa sáng làm nó mê mẩn…

Câu nói “không ý” của Reen làm Nhi cùng Hy ngước lên nhìn tỏ vẽ khó hiểu còn Kaiz thì lật đật chụp cổ áo Reen dùng tay che miệng Reen lại.

-

Mày có câm ngay cho tao không? Tao bóp cổ mày chết bây giờ.

Chiều hôm đó ngồi trong lớp học mà Kaiz không thể nào tập trung được. Kaiz đã tuyên bố với cả trường sẽ biến Hy thành bạn gái mình nhưng đến tận bây giờ Kaiz vẫn chưa biết “biến” bằng cách nào. Từ đó đến giờ chỉ toàn gái bu theo mình chứ bản thân Kaiz chưa từng “chinh phục” ai cả. Trong suy nghĩ của Kaiz, Hy không được “bình thường” nếu một cô gái bình thường nhìn thấy vẽ đẹp trai của Kaiz hoặc thấy Kaiz đứng trên sân khấu thì ít nhiều gì cũng có tý rung động, còn đằng này Hy hoàn toàn không có một xíu “động đậy” gì cả. Ngược lại còn cố tỏ cái vẽ vô cùng căm ghét Kaiz làm Kaiz gần như bốc hỏa. Nếu thật không biến Hy thành “người” của mình được thì chắc hẳn cả cái trường này sẽ cười vào mặt Kaiz, Kaiz sẽ không còn một tý danh dự nào cả. Haiz…xem ra không thể nào nhẹ tay hơn với Hy rồi. Quay sang bên cạnh nhìn Hy, Hy vẫn đang dửng dưng viết bài không màn gì đến kaiz cả. Kaiz cố tình kéo sát mặt lại gần Hy hơn, nhìn Hy chằm chằm như cố tình cho đối phương biết có người đang dùng ánh mắt “đốt cháy” mình. Nhưng vô ích, Hy vẫn không hề biến đổi sắc mặt, cũng không một cái liếc mắt nhìn Kaiz. Kaiz tức giận nắm lấy tay Hy. Lúc này thì Hy mới giật mình rút tay lại nhưng Kaiz nắm rất chặc Hy không thể nào làm-được-gì.

-

Bạn bị điên hả? buông ra. – vừa nói Hy vừa vùng vẫy nhưng càng vùng vẫy thì Kaiz lại càng siết chặc hơn.

-

La đi, la lớn lên, để cô nghe rồi cả hai cùng bị đuổi ra ngoài. – kaiz thản thiên tròn mắt nhìn Hy..

Hy bực mình giằng mạnh vô tình tay Hy quốc một cái cốp vào cạnh bàn, Hy nhăn mặt kêu “ối” lên một tiếng. Tiếng kêu của Hy đã vô tình làm kinh động đến giáo viên. Cô Hoa nhìn về phía Hy và Kaiz, Kaiz vẫn không buông tay Hy ra mà chỉ kéo tay Hy xuống hộc bàn.

-

Có chuyện gì không Minh Hy? Hạo Thiên?

Trong khi Hy còn nhăn mặt về cái tay bị đau thì Kaiz đã nhanh nhẩu trả lời:

-

Thưa cô! Không có chuyện gì đâu ạ!

Cô Hoa nghiêm mặt:

-

Không có gì thì phải im lặng tập trung vào bài giảng.

-

Dạ dạ, em biết rồi thưa cô.

Kaiz làm ra vẽ nghiêm túc ngồi ngay ngắn lại. Tay vẫn nắm lấy tay Hy. Hy không còn giằng co nữa, biết là càng cố thì chỉ làm cho tay mình đau thêm nên Hy thả lỏng tay ra, Kaiz cũng không dùng sức nữa, chỉ siết tay mình vào tay Hy thật chặc. Dùng ngón cái xoa nhẹ lên mu bàn tay Hy, chỗ vừa mới bị đau.

-

Đau không?

Kaiz nhẹ nhàng hỏi, vừa hỏi tay vẫn xoa xoa ngay vết thương của Hy. Hy quay sang ném cho Kaiz cái liếc mắt đầy tia lửa đạn:

-

Đồ biếи ŧɦái, đồ chết bằm…

Kaiz thu lại nụ cười, nghiến răng siết tay Hy một cái thật mạnh rồi buông tay ra. Hy nhíu mày, nhăn mặt chịu đau rồi lấy khăn giấy ra lau lấy lay để bàn tay bị Kaiz nắm, y như rằng sợ hàng ngàn con vi rút tấn công mình vậy. Kaiz nhìn hành động đó mà tức tối muốn bóp nát cổ Hy.

“Lâm Minh Hy được lắm, bạn hãy đợi đó đi, rồi sẽ có ngày tôi dùng đôi tay này nắm lấy cả cuộc đời bạn”