Trái Cấm - YunBin

Chương 6




Kết quả đua ca nô thật mĩ mãn. Reen về nhất, tiếp theo là Win và cuối cùng là Kaiz. Nhăn mặt tức tối Kaiz nói:

-

Có gái ngồi sau lưng ôm cứng ngắt như thế thắng là đúng rồi. Thử mà hồi nãy Minh Hy chịu đi chung với tao coi. Tao không về nhất mới lạ.

Win bỉm môi, nhúng vai.

-

Tao có gái nào ôm đâu, vẫn về nhì đó thôi.

Kaiz dậm chân:

-

Mày là hên thôi.

Nói rồi nhìn về phía đồ đạc để trên bờ, Kaiz thắc mắc.

-

Mà nhắc mới nhớ, Hy đâu rồi?

Nghe đến đây cả bọn mới để ý.

-

Chắc là đi lòng vòng đâu đó chụp hình rồi chứ gì. – Reen lên tiếng.

-

Để em điện thoại cho chị ấy thử - nói rồi Nhi móc điện thoại ra, rồi lại nhíu mày lắc đầu – không liên lạc được.

-

Hay là về khách sạn trước rồi – Win nói.

Kaiz thở dài:

-

Về đó xem sao.

Nói rồi cả bọn cùng nhau kéo về khách sạn, cửa phòng vẫn khóa, bên trong không có ai cả.

-

Sao thế này? Không có.

-

Có khi nào đói quá nên đi đâu đó ăn trước rồi không?

-

Ừ cũng có thể đó. Thử đợi thêm chút xem sao.

Hai tiếng đồng hồ lặng lẽ trôi qua vẫn không thấy bóng dáng Hy trở về phòng. Có một sự bất an lan tỏa bao trùm cả không gian. Win lấy điện thoại gọi thêm một lần nữa vẫn không liên lạc được. Lúc này đây khuôn mặt ai cũng đầy sự lo lắng.

-

có khi nào có việc gấp gì đó nên bỏ về thành phố trước rồi không?

Linh Nhi thở dài:

-

Không có đâu, tính chị ấy em biết rất rỏ. Không dám đi một mình như vậy đâu. Ít nhiều gì cũng sẽ gọi điện thoại hoặc đợi mình lên mới dám về. Mà đồ đạc, quần áo của chị ấy còn y nguyên ở đây mà.

Kaiz ngồi bật dậy:

-

Không thể đợi như vậy được, chắc là có chuyện gì đó rồi. Chia nhau ra đi tìm đi.

Nói rồi không để mọi người lên tiếng Kaiz đã phóng như bay ra khỏi phòng. Các bạn còn lại cũng lần lượt đi theo. Mỗi người một hướng cùng chia nhau đi tìm. Kaiz chạy ra biển, mặt trời lúc này đã xuống núi từ lâu, không gian trước mắt chỉ còn một màu tối om. Trở về bãi tắm lúc chiều, ngồi xuống thử đặt mình vào vị trí của Hy, Kaiz đoán xem Hy sẽ đi đâu. Men theo dọc bờ biển, Kaiz hướng mắt đi về phía ngược lại với khu rừng. Vừa đi Kaiz vừa gọi lớn tên Hy, làm cho những người đi dạo xung quanh đó ai cũng quay đầu lại nhìn, mắt kệ ánh mắt của mọi người Kaiz vẫn đâm đầu vào màn đêm. Đi hơn cả cây số mà vẫn không thấy tung tích gì, Kaiz mệt nhọc ngồi bệt xuống cát. Ở đây dù gì cũng là khu du lịch, các tiệm điện thoại công cộng hoặc taxi chạy đầy đường. Nếu như Hy đi lạc có thể đọc tên khách sạn rồi nhờ taxi trở về. Lúc sáng chính Hy là người chọn cái khách sạn ấy vì Hy khen tên của nó nghe rất đẹp thế thì không có lý do gì Hy lại quên mất tên cả. Còn nữa, điện thoại nếu hết pin Hy vẫn có thể gọi nhờ hoặc vào tiệm điện thoại công cộng nào đó gọi về cho Nhi. Không lý nào số điện thoại của Nhi và Hy lại không thuộc. Trừ khi….đó là một nơi không có ai qua lại và không có điện thoại công cộng. Nghĩ rồi ngay lập tức Kaiz tạt ngang qua một quán nước gần đó:

-

Dạ cô ơi! Con bị lạc mất một người bạn, cô làm ơn cho con hỏi ở gần đây mình có nơi nào vắng người, dễ đi lạc không cô?

Cô bán hàng khoảng ngoài bốn mươi, nhìn Kaiz với ánh mắt đầy thông cảm:

-

Con thử qua bìa rừng bên kia tìm xem thế nào, rừng đó khách du lịch thỉnh thoảng cũng hay bị lạc, mà khu đó lại không có sóng điện thoại nữa.

-

Cảm ơn cô.

Không phí thêm thời gian Kaiz lật đật chạy như bay về phía khu rừng, vừa chạy vừa móc điện thoại gọi về cho Reen:

-

Alô! Tao hỏi người ta rồi, bên cạnh bãi tắm lúc chiều có một khu rừng, khu đó không có sóng điện thoại có thể Hy đã đi lạc vào đó. Bây giờ tao chạy vào đó tìm Hy. Tụi mày mau tập trung lại đây đi, quá một tiếng đồng hồ không thấy tao ra thì nhờ người lớn quanh khu này vào đây kím.

Reen hoảng hốt:

-

Khoan đã Kaiz, mày đứng im đó đợi tụi tao tập trung lại rồi cùng nhau đi kím.

-

Thôi khỏi, tao lo cho Hy lắm. Tụi mày tới nhanh đi, tao đi trước.

Nói rồi không cho Reen cơ hội lên tiếng Kaiz đã lập tức tắt máy lao thẳng vào khu rừng. Bật chế độ đèn pin lên Kaiz vừa đi vừa gọi lớn:

-

Minh Hy, Minh Hy….

Lúc này đây Hy gần như là người chết rồi, ngồi sát vào một gốc cây rồi ôm lấy bó lấy gối, Hy khóc đến cạn cả nước mắt. Chưa bao giờ Hy sợ hãi đến mức độ này…thật ra khu rừng này không lớn lắm, chỉ là một khu rừng rậm nhỏ mà thôi. Nhưng đây là khu rừng đầu tiên mà Hy biết, với hàng tá suy nghĩ tưởng tượng trong đầu, nào là beo, là hổ, là những con thú chuyên ăn thịt người, cộng với không gian tối om trước mắt Hy gần như mất hết sức lực, đầu óc quay cuồng không thể nào suy nghĩ được gì nữa cả. Rồi bổng một tiếng vang, Hy nghe ai đó đang gọi tên mình. Mừng như sắp bắt được vàng, Hy đứng bật dậy nhưng rồi chợt nhận ra Hy đã sợ đến mức chân mền nhũng, không thể nào đứng lên được, Hy lật dật hét lớn nhưng có lẽ vì đã khóc quá nhiều nên giọng Hy trở nên khàn đặc, chỉ có thể ú ớ được vài tiếng như mèo kêu. Bất lực Hy đành lấy cục đá gần đó rồi dùng hết sức lực của mình gỏ mạnh từng cái vào gốc cây sau lưng.

Nghe thấy tiếng động Kaiz lập tức chạy về phía đó. Không gian tối om khiến việc xác định vị trí gần như khó hơn. Và rồi cuối cùng Kaiz cũng nhìn thấy Hy, cô bé ngồi cuộn tròn dưới gốc cây to. Kaiz vô cùng mừng rỡ chạy ngay về phía Hy ôm chầm lấy cô bé. Hy gặp được Kaiz bất giác không nói được lời nào, chỉ biết siết chặc lấy Kaiz khóc nức nở…rồi đánh mạnh từng cái vào lưng Kaiz như kiểu hờn trách tại sao lại lâu như thế mới tìm ra Hy.

Kaiz dìu Hy đứng dậy, lau sạch nước mắt cho cô bé:

-

Không sao rồi, không sao nữa rồi…

Mất một lúc lâu Hy mới có thể khó nhọc lên tiếng.

-

Hy sợ lắm, đưa Hy ra, làm ơn, đưa Hy ra khỏi đây.

Kaiz xoa xoa đầu Hy:

-

Được rồi, được rồi…..

Nói rồi Kaiz dùng điện thoại bật ứng dụng la bàn ra và dìu Hy từng bước một ra khỏi khu rừng nhưng chỉ vừa đi được khoảng mười bước. Dậm trúng cái gì đó vô tình một cái “phật” cắm vào chân….đau đến điếng người, ngồi khụy xuống đất, tay ôm lấy chân Kaiz chỉ kịp “ối” lên một tiếng.

-

Kaiz, bạn sao vậy? có chuyện gì vậy?

Kaiz cắn răng không nói gì, dùng điện thoại rọi xuống chân phát hiện ra mình đã dậm trúng đồ bẩy thú của ai đó. Một hàng răng cưa sắt nhọt gắm vào chân làm máu cứ tuôn ra như suối. Hy vừa nhìn thấy máu đã hoảng hốt la làng lên, nước mắt lại tiếp tục rơi lã chã:

-

Máu, máu…

Hy lắp bắp nói không thành tiếng, Kaiz cảm giác chân mình gần như sắp rụng ra. Không thể nào tiếp tục đi được nữa, mồ hôi bắt đầu túa ra. Kaiz cắn răng chịu đau không dám kêu ca để trấn an tinh thần Hy.

-

Tôi không sao, nhưng khó mà đi tiếp được. Em cầm điện thoại của tôi đi ra ngoài rồi điện thoại cho tụi nó đến giúp.

Hy rùn mình, giọng nói nghẹn trong tiếng nấc:

-

Nếu biết đường ra thì ra từ lâu rồi.

Kaiz nhăn mặt:

-

Có la bàn đây này.

Hy quẹt nước mắt:

-

Có la bàn thì sao? Biết hướng nào mà ra?

Kaiz ngã người ra sau, vỗ tay lên trán Hy.

-

Ngốc vậy hèn gì đi lạc, hướng ra biển bao giờ cũng là hướng đông.

Hy khóc thành tiếng:

-

Không ra một mình được, không bỏ bạn ở đây được…

Kaiz bắt đầu thều thào:

-

Đồ ngốc, ra kím chỗ nào có sóng điện thoại cho tụi nó, đợi tụi nó tới rồi cùng nhau vào đây. Một mình em không đỡ nổi tôi đâu.

Hy lắc đầu ngoay ngoảy:

-

Không đi một mình đâu, sợ lắm….không đi được mà. Lỡ đâu quay lại không tìm thấy bạn nữa thì biết làm thế nào?...

Kaiz thở dài….

-

Vậy đành ở đây đợi vậy, trước khi vào đây tôi có điện thoại cho Reen rồi. Không thấy tôi trở ra thế nào tụi nó cũng vào đây kím.

Nói rồi Kaiz cố gắng cắn răng lếch đi, Hy chợt nắm lấy tay Kaiz:

-

Đừng có cử động nữa.

Kaiz nhìn Hy thở dài:

-

Tôi muốn dựa lưng.

Không đợi Kaiz nói thêm gì nữa, Hy lật đật ra sau lưng Kaiz, dùng thân làm điểm tựa để Kaiz ngã lên người mình. Trời bắt đầu đổ cơn mưa, nước mưa như những viên đá nhỏ đâm vào da thịt, chổ vết thương như có ai đang xát muối, đau đến tận từng sớ thịt, Kaiz vẫn cố cắn chặt răng không kêu lên một tiếng. Tiếng mưa lấn át mọi tiếng ồn xung quanh nhưng Kaiz vẫn cảm nhận rõ rệt từng dòng nước mắt nóng hổi của Hy lăn dài trên vai. Sau cơn mưa cả hai đều ướt sủng, cái lạnh thấm vào từng tế bào thần kinh làm họ cùng run lên bần bật. Máu vẫn cứ tuôn, có lẽ do mất máu quá nhiều đầu óc Kaiz bắt đầu choáng váng. Kaiz nhắm nghiền hai mắt lại, hơi thở có phần yếu đi. Thấy Kaiz nằm im không nhút nhích Hy hoảng hồn lây mạnh người Kaiz.

-

Kaiz, không được ngủ, dậy đi…Kaiz…đừng làm tôi sợ…

Kaiz cố mở mắt, thều thào:

-

Đồ điên, tôi không chết được đâu.

Đã quá một tiếng đồng hồ nhưng chẳng thấy bóng dáng ai vào tìm cả. Hy bắt đầu cảm thấy nóng ruột, người Kaiz từ lạnh chuyển sang nóng, càng lúc lại càng nóng. Có lẽ do bị dính nước mưa cộng thêm vết thương dưới chân đã khiến Kaiz phát sốt. Hy để tay lên trán Kaiz thì đúng là Kaiz đã sốt thật rồi.

-

Bạn sao rồi Kaiz? Thấy trong người như thế nào…

Kaiz dùng hết sức lực còn lại cố gắng nói bằng giọng bình thường nhất có thể:

-

Không sao cả.

Mặc dù cố tính che giấu nhưng vẫn không thể nào ngụy tạo được sự yếu ớt trong từng giọng nói. Hy bấm bụng đành phải liều một phen vậy.

-

Bạn ở đây, mình sẽ đi ra ngoài kêu mọi người.

Nói rồi Hy lật đật ngồi dậy bổng dưng bị Kaiz ghì chặc lại.

-

Nước mưa làm hư điện thoại rồi, không dùng la bàn được nữa đâu.

Hy hoảng hồn, nói trong tiếng khóc:

-

Vậy phải làm sao bây giờ?

-

Ở đây đợi tụi nó thôi. Đừng khóc nữa, giữ sức mà chăm cho tôi.

Hy quẹt tay lau nước mắt rồi cố trấn tỉnh để mình không phải khóc nữa. Cả hai cùng nhau im lặng, không gian yên tỉnh tới mức họ có thể nghe được tiếng thở của nhau. Nhưng vì sợ Kaiz thiếp đi, Hy luôn tìm kiếm chuyện gì đó để nói với Kaiz.

-

Có nhớ lần đầu mình gặp nhau không? Lúc đó bạn đáng ghét lắm.

Kaiz dù rất mệt, dù không biết mình có thể cầm cự thêm bao lâu nữa nhưng vẫn lắng nghe Hy nói rồi gật gật đầu.

-

Đã có lúc mình cứ muốn bạn chết đi, bạn không biết bạn khó ưa đến mức nào đâu.

Kaiz phì cười:

-

Thế còn bây giờ?

Nước mặt lại ứa ra, Hy lắc đầu:

-

Bây giờ mình chỉ muốn bạn bình an, tại mình mà bạn như thế này…..mình thật sự sợ, sợ lắm…

Kaiz đan xen ngón tay mình vào tay Hy, siết chặt không đáp. Hy im lặng một lúc rồi lên tiếng:

-

Mình đừng bao giờ cãi nhau nữa….được không???

Lúc này đây nước mắt Kaiz cũng đã trực trào, chỉ khẽ gậc đầu không đáp. Người Kaiz càng lúc càng run mạnh thêm. Ý thức đã không còn tỉnh táo. Nhấp nhấp môi Kaiz nói:

-

Lạnh, lạnh quá…

Hy siết chặt lấy Kaiz hơn nhưng vẫn không thể nào giảm bớt cường độ rung từ Kaiz. Hy lúng túng không biết phải làm sao, quả thật trong khu rừng ẩm thấp sau khi mưa thì cái lạnh thấu cả xương thịt, đã vậy Kaiz còn đang sốt rất cao. Nếu không mau hạ nhiệt gấp thì không biết chuyện gì sẽ xảy ra nữa. Hy cố gắng suy nghĩ rồi chợt nhớ đến tình tiết trong một quyển tiểu thuyết đã từng đọc….chợt đỏ mặt, Hy cắn răng….đành liều vậy…

Đưa tay cởi từng chiếc cúc trên chiếc áo sơ mi của Kaiz ra, sau đó Hy tự động cởi luôn áo của mình. Để hai thân trần ôm lấy nhau, Hy dùng thân thể mình sưởi ấm cho Kaiz. Kaiz dù đang trong trạng thái lơ mơ nhưng cũng đủ tỉnh táo để hiểu chuyện gì đang xảy ra. Lắp bắp Kaiz nói từng chữ một cách khó khăn:

-

Có cần, phải, như vậy, không?

Hy ôm chặc lấy Kaiz:

-

Chỉ cần bạn không sao là được rồi.

Kaiz siết chặc lấy tay Hy rồi từ từ chìm vào trạng thái mê sảng….

…………………………………………………………………………………………………….

Lúc Kaiz tỉnh dậy đã phát hiện mình đang nằm trong bệnh viện. Cố gắng mở to mắt hơn thì thấy Reen đang loay hoay kế bên. Chống tay xuống giường Kaiz nâng người mình cao lên rồi dựa lưng vào thành giường. Nghe thấy tiếng động Reen lật đật xoay người lại.

-

Kaiz, mày tỉnh rồi hả? Thấy trong người như thế nào?

Kaiz thều thào, dù vẫn còn chóng mặt nhưng so với trước đó đã khá hơn rất nhiều:

-

Đỡ hơn rồi, Minh Hy đâu?

Reen ngồi xuống cạnh Kaiz:

-

Vừa mới về khách sạn dọn đồ rồi. Còn hai tiếng nữa phải bay về thành phố rồi, nhưng mày thì vẫn chưa xuất viện được, tụi tao đang không biết làm sao đây.

Kaiz lắc lắc đầu:

-

Tụi bây cứ về đi, tao ở đây một mình được. Khi nào xuất viện tao về sau.

Reen chắc chắc lưỡi:

-

Được không đó? Mày không biết hôm qua lúc tìm ra mày với Hy nhìn tụi bây thê thảm như thế nào đâu.

-

Làm sao mày tìm ra được tụi tao vậy?

-

Thì lúc mày ngất đi, Hy khóc to lên, tụi tao theo tiếng khóc đó mà tìm được. Kẹt cái trời mưa nên mới tìm lâu như vậy.

Chợt nhớ ra cái gì đó Kaiz hoảng hồn hỏi Reen:

-

Lúc mày tìm được thì lúc đó tụi tao thế nào?

Reen thở dài:

-

Còn thế nào nữa, đứa xỉu, đứa khóc thảm thiết…

-

Không, không phải….ý tao là….tư thế của tụi tao lúc đó.

Reen trầm ngâm như cái kiểu đang cố gắng nhớ lại:

-

À thì! Mày nằm lên người Hy…

Kaiz bực mình, lắc lắc đầu:

-

Không phải…ý là…là lúc đó…Hy có bận gì trên người không???

Reen há hốc mồn kinh ngạc nhìn Kaiz:

-

Tụi bây cởi đồ làm bậy trong rừng hả?

Sẵn tay Kaiz đánh lên đầu Reen một cái. Vừa lúc đó Hy mở cửa phòng bước vào. Thoáng nghe câu cuối cùng của Reen, Hy đỏ kè mặt ngại ngùng không dám nhìn thẳng vào mắt Kaiz.

-

Kaiz… khỏe rồi hả?

Kaiz không hiểu sao lúc này mặt cũng đỏ ửng cả lên, xoay mặt chổ khác Kaiz chỉ “ừ” một tiếng. Reen nhận ra không khí khác thường, kề sát tay Kaiz Reen thì thào:

-

Nè! Thật hả? Tụi bây …. trong rừng thật hả.

Kaiz quay sang Reen nghiến răng:

-

Thằng khốn, mày có câm ngay cái miệng lại không?

Reen tủm tỉm cười một cách sảng khoái rồi đứng dậy.

-

Thôi! Không làm kì đà cản mủi nữa, ra ngoài đây..

Nói rồi Reen sải bước ra ngoài làm Kaiz lật đật gọi với theo:

-

Reen, Reen, mẹ kiếp thằng khốn này.

Lúc này đây chỉ còn có mình Kaiz và Hy ở lại trong phòng, không hiểu lý do vì sao Kaiz lại ngượng ngùng đến thế, tim lại đập rất mạnh. Cử chỉ trở nên lúng túng Kaiz lắp bắp hỏi:

-

Hy, à…. em khỏe hẳn chưa???

Hy lúc này đây cũng lúng túng không kém gì Kaiz, ngồi xuống bên cạnh mà vẫn không nhìn vào mắt Kaiz.

-

Ừ! Khỏe rồi….

Trả lời rồi cả hai lại im lặng, trước đây khi họ ở bên cạnh nhau chưa bao giờ yên tỉnh như thế này, không tranh luận thì cũng cãi nhau, không cãi nhau thì cũng tranh luận….Thấy không khí có vẻ căng thẳng Hy lên tiếng phá vỡ bầu không khí:

-

Tý nữa các bạn sẽ về thành phố còn Hy sẽ ở lại đây chăm sóc cho bạn.

Kaiz quay sang nhìn Hy, có chút gì đó ngạc nhiên:

-

Không cần đâu, em về đi học đi. Đầu tuần không đến trường sẽ bị gọi điện thoại về nhà đó.

Hy thở dài, pha một chút lo lắng:

-

Đành chịu thôi, tại mình mà bạn mới ra nông nổi này. Đâu thể để bạn ở đây một mình được.

-

Vậy em muốn bị chuyển trường hả? Hay muốn bị đuổi học? Gia đình em mà biết thì không yên đâu.

-

Vậy phải làm sao?

-

Em về đi, tôi tự biết cách chăm sóc cho bản thân mình. Nằm một, hai ngày rồi cũng được về thôi.

Hy quay sang nhìn Kaiz nhăn mặt:

-

Hứa với mình…bạn sẽ về sớm….

Kaiz bật cười:

-

Ừ! Hứa

Nói rồi Hy lấy trong ba lô ra một hộp quà nhỏ đưa sang Kaiz:

-

Dự định tối qua đưa, nào ngờ xảy ra chuyện như vậy…dù đã qua nhưng dù sao cũng chúc bạn….sinh nhật vui vẽ…

Kaiz tủm tỉm cười, sinh nhật ăn trong rừng hoành tráng như vậy không vui sao được. Đón lấy món quà từ tay Hy, Kaiz bóc lớp giấy ngoài ra.

-

Xem xong xong rồi mới biết vui hay không.

Đã đón trước được món quà Hy tặng nhưng Kaiz thật sự bất ngờ khi phát hiện ra nó không phải là chiếc ví nam Hy đã mua hôm trước mà là một cái nón hiphop. Bất ngờ Kaiz trợn mắt nhìn Hy. Thấy điệu bộ của Kaiz, Hy lên tiếng:

-

Sao vậy? Không thích hả? Vậy trả đây..

Nói rồi Hy đưa tay giựt lấy, Kaiz nhanh hơn Hy liền chuyền cái nón qua tay còn lại:

-

Ế! Tôi có nói không thích đâu, tặng rồi đòi lại, người gì kì vậy? Chưa chia tay mà đã đòi quà rồi.

Hy ngồi im, xoay lưng lại phía Kaiz. Khuôn mặt vẫn còn ửng ửng hồng. Chợt nhớ ra điều gì đó Kaiz lên tiếng hỏi một cách ngượng ngùng:

-

Lúc đó…làm sao mà….kịp…bận đồ vậy?

Hy vừa nghe Kaiz nhắc lại chuyện đó thì một lần nữa máu ở đâu dồn hết cả lên mặt, đỏ hơn ông mặt trời, nhịp tim cũng tăng lên rõ rệt..

-

Nghe thấy tiếng bước chân nên….

Vừa lúc đó thì tụi Win, Nhi cùng Reen cùng nhau mở cửa bước vào. Hy lật đật đứng dậy, vẽ lúng túng còn thể hiện rất rỏ.

Cũng một vài lời hỏi thăm thông thường sau đó cả bọn cùng nhau kéo ra sân bay về thành phố, chỉ duy nhất một mình Kaiz lẻ loi đành một mình ở lại cái bệnh viện lạnh lẻo ấy.