Trái Đụng Hồ Ly, Phải Đụng Sói

Chương 56: Sói hồ Mờ ám




“Tiểu yêu tinh…đừng rời xa ta.”   Hắn khẽ mở mắt, yếu ớt nhìn ta: “Thật tốt, nàng vẫn chưa đi!” 

“Ngươi nhất định sẽ không có   việc gì đâu, cha Dược Vương nhất định sẽ chữa khỏi cho ngươi.” Nhìn đôi mắt   đầy buồn bã lẫn quyến luyến của hắn, ta ôm tiểu Bạch Thái dựa vào ngực hồ ly,   không ngừng cổ vũ: “Ngươi nhất định phải kiên cường lên.”

Vươn tay, không để ý đến đôi   mắt xanh lục bích của mỗ hồ đang tỏa ra tia lạnh  khắp nơi, run run tìm được đôi môi đỏ mọng   của ta, nhẹ nhàng vuốt ve: “Vật nhỏ…ta thật sự rất vui, nàng nói như vậy ít   nhất cũng có thể chứng minh nàng đang quan tâm ta.” Một chút cũng không tức   giận nhìn hồ ly đang ôm ta: “Nếu như ta có mệnh hệ gì, ngươi nhất định phải chăm   sóc nàng thật tốt.” 

“Lang Minh Thần…” Nhìn dáng vẻ   đó của hắn, trong lòng ta vô cùng thống khổ bất an lo lắng: “Ngươi sẽ khỏi   bệnh mà, tin ta đi, ngươi sẽ khỏe lên mà.” 

“Ưm…đừng an ủi ta nữa…Bệnh của   ta chỉ mình ta biết…” Đôi mắt bi thương lại dần trở lại bình tĩnh, chậm rãi   lộ ra một chút ý cười phảng phất, lại dần dần vươn trảo nắm lấy tay ta, rồi   lại dần dần đan chặt lại như thể muốn dốc toàn lực hợp lại, muốn chúng dính   vào nhau cả đời cũng không nguyện buông: “Vật nhỏ…đừng đau lòng…” 

“Ngươi…ngươi bị sốt rồi…” Bàn   tay to nắm lấy tay ta nóng như lửa đốt, ta quay đầu nhìn mỗ hồ: “Sư phụ, làm   sao bây giờ?” 

Trong đôi mắt hiện lên chút   kinh ngạc, sau đó Cổ Nguyệt Lan vận lực, thong thả áp tay lên người Lang Minh   Thần, miễn cưỡng vận công giúp hắn trị thương, trong giọng nói mang theo đầy   ghen tuông: “Tứ vương gia, Cổ mỗ khuyên ngươi nên lưu lại chút khí lực cho bản   thân mới tốt.” 

“Vật nhỏ…nắm chặt tay ta…Đừng   buông tay…” Hắn run run nắm chặt tay ta, lông mày hơi nhíu lại. 

“Được, ta không buông tay.” Nhìn   nam nhân đang phải tranh đấu với thần chết, khóe mắt ta hơi phiếm hồng, cố mở   to hai mắt để nước mắt không lã chã rơi xuống. 

“Nước…ta muốn uống nước…” Đôi   lông mày cương nghị càng nhíu chặt hơn, đôi môi khẽ rung động phát ra giọng   nói trầm khàn dị thường: “Cho ta uống nước…” 

“Chuyện này, Lang vương gia,   chẳng lẽ ngươi yếu đến nỗi đến nước cũng không thể uống được sao?” Nhìn giọt   nước tràn nhẹ từ khóe môi hơi cong lên của mỗ lang làm ta bế tắc ngay tại trận:   “Uống nhanh đi!” 

Khẽ mở đôi mắt mơ mơ màng màng   nhìn người trước mắt đầy thâm tình: “…Nha Nha…Ta muốn nàng dùng miệng đút cho   ta…” Tay hắn giữ chặt trên người ta: “Vật nhỏ…đút cho ta đi…” 

“Ha ha, vương gia đại nhân, việc   có độ khó cao siêu như vậy nên để thuộc hạ của ngài làm đi.” Ta dứt khoát rụt   tay lại, khinh bỉ lườm hắn một cái, hừ, cho dù có sắp chết hắn vẫn cứ là một   tên sắc lang. 

“Ta không muốn…ta chỉ muốn nàng   thôi…” Hắn lại bắt đầu hơi ho khan, khuôn mặt càng trắng bệch thêm dọa người. 

“Lang Minh Thần, nếu như còn được   voi đòi tiên như vậy đừng trách Cổ mỗ ngay lập tức đánh chết ngươi.” Chậm rãi   thu hồi tay lại, khẽ nhắm mắt lại che giấu đi sát ý muốn một chưởng đánh đứt   tình ý của mỗ sói, kéo tay ta để trên người hắn: “Được rồi, cũng nên đi thôi,   tới kinh thành có dược vương cùng các ngự y trong cung nhất định sẽ chữa khỏi   bệnh cho hắn.” 

“Vật nhỏ đừng đi.” Lúc ta dùng ống   tay áo khẽ lau đi mấy giọt nước trên miệng mỗ lang, hắn nhắm nghiền mắt, đặt   bàn tay hơi lành lạnh của ta áp lên mặt, thoải mái thở nhẹ một tiếng: “Ưm…mát   quá…thật thoải mái…” 

“Đừng như vậy!” Nhìn hồ ly cười   vô cùng âm hiểm tà ác, ta vội vàng rút tay lại, Lang Minh Thần cau mày càng   giữ chặt tay ta hơn: “Nha Nha…ta nóng…người ta đau quá, giúp ta xoa xoa đi….” 

“Thế nào? Thoải mái hơn chưa?”   Một tay rút tay nhỏ bé của ta ra khỏi móng vuốt của mỗ lang, ngọc thủ mỹ miều   của hồ ly xoa xoa lên trán mỗ lang, không lâu sau liền nghe hắc y nam nhân thoải   mái ngâm nhẹ một tiếng: “Ưm, vật nhỏ, đừng dừng lại, tiếp tục đi…” 

Nghe giọng nói mang theo chút sắc   tình của mỗ lang, động tác của mỗ hồ bỗng nhiên cứng đờ, làn môi mím chặt lại,   nhưng động tác nơi bàn tay cũng không vì vậy mag trở nên lỗ mãng: “Thế nào…còn   đau không?” 

“Ưm…đúng là khá hơn một chút…”   Trong đôi mắt mơ màng ngập tràn hơi nước, mỗ lang vươn tay ôm lấy thắt lưng mỗ   hồ: “Nha Nha…Nha Nha của ta…” Sau một hồi triền miên lại tiếp tục kêu: “Đừng   gả cho tên hồ ly xấu xa kia…” Bàn tay to lại tiện đường nhéo nhéo chỗ eo của   hồ ly: “Hưm…vật nhỏ…sao eo nàng lại thô vậy, da thịt béo nộn cũng không thấy   đâu?” 

“Đúng là đồ không biết điều, chết   đên nơi rồi còn vọng tưởng đến đồ nhi nhà ta.” 

Bàn tay to hung hăng hất móng   vuốt sói trên eo xuống: “Đừng giả bộ sắp chết với ta!” 

Trong đôi mắt đầy đau khổ hỗ loạn   cùng với sự bất lực, yếu đuối, giọng nói cất lên đầy chua xót, thâm tình: “Vật   nhỏ…đừng mà…hừ, ta biết, người trong lòng nàng….cuối cùng vẫn là hắn…” Móng   vuốt sói lại lần nữa xấu xa bám lên eo ôm hồ ly: “Nhưng ta không thể buông   tay…” 

Trợn mắt há hốc mồm nhìn hai vị   mỹ nam khó có được phút giây hòa hợp đến như vậy, tình nồng ý hợp, thật mờ ám,   mờ ám vô cùng. Thế nhưng cảnh tượng này nhìn sao cũng không thấy vừa mắt, khiến   người ta phải dựng ngược tóc gáy. Nghĩ đến bức họa mỹ nam hòa hợp, ta không   khỏi hơi rùng mình, Vương Nha Nha, hai tên hồ lang này hòa hợp, sau đó ít chạm   mặt là tốt nhất. 

“Chuyện này, sư phụ, sao người   điểm huyệt ngủ của hắn?” Nhìn hồ ly không chút thương hương tiếc ngọc điểm   huyệt mỗ lang đầy ngoan độc, tan gay lập tức kháng nghị: “Hắn đã hôn mê như vậy   rồi người còn làm thế sao?” 

“Tiểu Nha Nha, nàng không biết   người bị thương cần được nghỉ ngơi tĩnh dưỡng hay sao?” Đôi mắt lục bích khẽ   giương lên lóe sáng: “Vì sư làm vậy cũng vì muốn tốt cho hắn. Đi thôi, chúng   ta đến một chiếc xe ngựa khác, không nên làm phiền hắn nữa.” 

“Vâng, được ạ!” Ta tốt bụng đắp   lên người hắc y nhân một chiếc chăn mỏng rồi tùy ý để mỗ hồ kéo rời đi.