Tranh Bá Thiên Hạ

Chương 236: Đạo nhân núi Võ Đang




Phương Giải vừa đi vừa quay đầu nhìn hắc tiểu tử Yến Cuồng đang hắc hắc cười ngốc sau lưng mình, sau đó không ngừng lắc đầu thở dài. Để giúp tiểu tử này trông được thuận mắt bình thường hơn một chút, Phương Giải cố ý bắt hắn đổi sang một thân phục sức thư đồng mới tinh, áo xanh mũ quả dưa giày tạo, toàn thân trên dưới sửa soạn sạch sẽ, nhưng vẫn không giấu được khuôn mặt đen xấu xí của người da đen.

Phương Giải thạm chí hoài nghi, tiểu tử này liệu có phải yêu tinh chuyển thế.

May mắn, hai con sâu tằm treo dưới mũi hắn dưới hành động cưỡng chế của Phương Giải coi như đã mai danh ẩn tích. Cho dù là vậy, thời điểm dẫn theo hắn tiến vào Diễn Võ Viện vẫn nhận được những trận cười giễu cợt không ngớt. Nam phong chi khí mặc dù ở đế đô Đại Tùy không quá nồng đậm, nhưng thư đồng nhà nào mà không phải thiếu niên tuấn tú môi đỏ răng trắng? Phương Giải dẫn theo thư đồng này, đừng nói không liên quan gì đến tuấn tú, ngay cả nói hắn không xinh đẹp cũng đã hổ thẹn với lương tâm.

Phương Giải đến Diễn Võ Viện chưa được bao lâu, tin tức hắn dẫn theo một con khỉ làm thư đồng đã truyền khắp Diễn Võ Viện.

Hắc tiểu tử không hề tỏ ra mắc cỡ, ai nhìn hắn cười thì hắn cười người ấy, không cười thì thôi, vừa cười liền khiến số nữ học sinh vốn đã không nhiều trong Diễn Võ Viện sợ đến hoa dung thất sắc.

Nửa đường gặp được Ngu Khiếu, hai người hàn huyên mấy câu sau đó Nguy Khiếu đem hắn kéo sang một bên. Nhíu mày nhìn hắc tiểu tử hạ thấp thanh âm hỏi:

- Ngươi kiếm đâu ra một người như thế này làm thư đồng? Tên này buổi tối ra ngoài có thể khiến người ta sợ chết!

Phương Giải cười ngượng nói:

- Một thầy bói nói với ta gần đây vận khí của ta không tốt, cho nên tìm một người như vậy mang theo trừ ta… Nhưng ngươi yên tâm, buổi tối hắn ra ngoài sẽ không làm người ta sợ chết đâu.

- Vì sao?

Ngu Khiếu hỏi:

Phương Giải nghiêm túc nói:

- Buổi tối…nhìn không thấy hắn…

Ngu Khiếu ngẩn ra, sau đó lập tức phì cười nói:

- Ta vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy người đen như vậy, ngươi khoan hãy nói, thư đồng của ngươi buổi tối mà cởi truồng chạy ra ngoài, tùy tiện đứng ở góc đường không cần ngụy trang, ai cũng không nhìn thấy.

Phương Giải cười cười sau đó hỏi:

- Ta nghe nói đại tướng quân ít ngày nữa sẽ mang binh xuất chinh?

Ngu Khiếu gật gật đầu nói:

- Ý chỉ của bệ hạ đã được ban xuống, định vào mười hai tháng hai, cũng không biết đây là ngày gì, ta cố ý lật xem hoàng lịch cũng không có gì đặc biệt. Không tốt không xấu. Nhưng gia phụ thì không tin những thứ này, người lãnh binh nhiều năm như vậy chưa từng tin vào câu chuyện quỷ thần.

- Vốn cũng không có quỷ thần, tin nó làm gì.

Phương Giải nói:

- Nếu trận chiến này đánh muộn một chút thì tốt, chúng ta đều có thể theo đại tướng quân xuất chinh, có ngươi bọc lót cho ta, nói không chừng còn có thể lập chút công lao trở về.

Ngu Khiếu nhìn thấy xung quanh không có ai, thấp giọng nói:

- Trận này chưa chắc đã nhanh chấm dứt, hai ngày trước lúc ta cùng gia phụ nói chuyện, gia phụ cũng nói, nếu Đại Tùy bảo vệ được Mãn Đô Kỳ, tối thiểu cũng phải đem Trường Thành xây dựng. Trường Thành vây quanh Mãn Đô Kỳ một ngày còn chưa dựng xong, công thế của người Mông Nguyên sẽ vẫn chưa dừng lại. Nhưng muốn xây dựng Trường Thành trên Tây Bắc Man Hoang, đâu có dễ như vậy? Mặc dù công bộ đã chiêu mộ được một lượng lớn thợ thủ công chuẩn bị chuyển đến Tây Bắc, trên Lương Nhũ Sơn cũng không thiếu nguyên vật liệu… Nhưng người Mông Nguyên sao có thể trơ mắt nhìn người của chúng ta xây dựng Trường Thành?

Phương Giải ừ một tiếng nói:

- Vừa hi vọng trận này sớm ngày đánh thắng, lại vừa hi vọng có thể đợi đến ngày chúng ta học thành, đến Tây Bắc lập công… Mâu thuẫn quá.

Ngu Khiếu cười cười nói:

- Công lao không lo có, trận chiến này nếu như có thể kết thúc trong vòng hai năm, đã tính là kết quả không tệ. Sau này triều đình chắc chắn sẽ phải điều đại quân luân phiên trấn thủ Tây Bắc, người Mông Nguyên thua thiệt lớn như vậy, sao có thể dễ dàng chịu thua?

Phương Giải gật đầu nói:

- Nói không chừng sau khi Trường Thành dựng lên, người Mông Nguyên cũng đã học được làm thế nào đánh thành chiếm lũy.

Hai người lại nói mấy câu liên quan đến chiến sự Tây Bắc, Ngu Khiếu cáo từ rời đi. Phương Giải dẫn theo hắc tiểu tử đi vào Diễn Võ Viện, sắp đến Tàng thư Lâu thì gặp Tạ Phù Diêu. Thời điểm Tạ Phù Diêu nhìn thấy hắc tiểu tử biểu cảm chẳng khác gì Ngu Khiếu, một người nho nhã điềm đạm như vậy cũng không kìm được kinh ngạc nhếch nhếch miệng.

- Ngươi hai ngày này ra ngoài hàng yêu diệt quái sao?

Tạ Phù Diêu hỏi hắn:

- Có phải bắt được con… người này trên núi Bán Nguyệt? Nếu hắn sống trên núi Bán Nguyệt, vậy nguyên nhân núi Bán Nguyệt không có dã thú sinh sống coi như đã điều tra xong.

- Mồm miệng nham hiểm quá!

Phương Giải lườm hắn nói:

- Ngươi không cảm thấy bên cạnh có một người như vậy rất có cảm giác an toàn?

Tạ Phù Diêu phì cười nói:

- Đúng vậy, con người này nếu như dán trên cửa lớn, quỷ thần đều sợ!

Phương Giải không muốn tiếp tục thảo luận về tướng mạo của hắc tiểu tử, cười cười hỏi:

- Hai ngày gần đầy sao không thấy ngươi ở Diễn Võ Viện? Ta đến viện tử tìm ngươi mấy lần cũng không có.

Tạ Phù Diêu thấp giọng nói:

- Nói cho ngươi biết, nhưng ngươi không được nói với người khác.

Phương Giải híp mắt hỏi:

- Đi làm hái hoa tặc à?

Tạ Phù Diêu cười mắng:

- Nói bậy… Ân nhân truyền tu vi cho ta đã đến thành Trường An, ngươi nói ta có nên đi nghênh đón hay không? Hắn là lần đầu tiên đến đế đô, chẳng biết chỗ nào, ta giúp hắn sắp xếp một chút, lại cùng hắn đi ngắm phong cảnh, đến sáng hôm nay mới trở lại Diễn Võ Viện.

- Đệ tử của Trương chân nhân núi Võ Đang đến đế đô rồi?

Phương Giải ngẩn ra, trong lòng không hiểu vì sao có chút căng thẳng.

- Ừm, sư huynh thay sư phụ truyền nghệ, từng ấy năm qua tu vi của ta đều là hắn chỉ điểm. Nói lại, sư huynh còn giống nghiêm sư hơn. Mấy ngày trước ta nhận được tin nói sư huynh sắp đến thành Trường An, cho nên vội vàng đi đặt trước chỗ ở, còn ra ngoài nghênh đón.

- Sư huynh ngươi đến một mình?

Phương Giải hỏi.

- Không, còn thêm mấy người nữa, nhưng ta đều không quen biết.

Tạ Phù Diêu cười cười nói:

- Truyền nhân Võ Đang ta luôn kín đáo hơn đạo nhân Thanh Nhạc Sơn, dựa theo đạo lý sư huynh ta và hồng bào đại thần quan của Thanh Nhạc Sơn là cùng một cấp bậc. Nhưng Võ Đang trên dưới không có chức vị hồng bào đại thần quan, đạo bào của sư huynh cũng không khác đạo bào của các đệ tử khác là mấy. Cho dù đi trên đường, cũng sẽ bị nhìn thành đạo nhân bình thường, đâu có đoán nổi là môn hạ của Trương chân nhân núi Võ Đang.

Phương Giải ừ một tiếng, trong lòng nghĩ cũng phải, đạo nhân Thanh Nhạc Sơn về lý mà nói sớm nên trở về Nhất Khí Quan mới đúng, dù sao Diễn Võ Viện khảo thí cũng đã kết thúc vào đầu hạ năm ngoái. Tiêu chân nhân và Hạc Lệ đạo nhân đã ở trong thành Trường An được tám chín tháng thời gian, tại sao vẫn chưa quay về? Họ vẫn chưa đi, đạo nhân của núi Võ Đang lại đến, đây lại là vì sao?

Phương Giải không tin, người của núi Võ Đang là đến du ngoạn.

Thành Trường An là thiên hạ đệ nhất hùng thành, dài rộng trăm dặm, đây là nơi phồn hoa nhất Đại Tùy, nhân khẩu qua lại khó có thể tính toán, mà Đại Tùy sùng bái đạo tông, cho nên ở trong thành Trường An thường xuyên có thể nhìn thấy đệ tử đạo tông áo xám buộc kiếm. Mà đạo tông, trên giang hồ có một cách nói là Đông Tây chính tông, quán khắp thiên hạ.

Ý tứ của câu nói này là, toàn Đại Tùy có vô số đạo quán, nhưng nói đến tông đạo chính tông, chỉ có thể là Thanh Nhạc Sơn Nhất Khí Quan phía Đông và Võ Đang Sơn Tam Thanh Quan phía Tây.

Tiêu chân nhân được hoàng đế phong làm thiên hạ đạo tông lãnh tụ, luận danh khí mà nói tự nhiên là Nhất Khí Quan lớn hơn một chút. Mà người thế gian coi trọng chính thống nhất, Nhất Khí Quan là đạo tông thánh địa hoàng đế chỉ nhận, vậy tự nhiên Nhất Khí Quan cũng là lưu phái chính thống nhất. Nói như vậy, Tam Thanh Quan của núi Võ Đang dường như thấp hơn một bậc.

Nhưng danh khí của Võ Đang Trương chân nhân vang dội, so với Tiêu chân nhân một chút cũng không hề thua kém.

Thậm chí có người nói, nếu không phải Tiêu chân nhân trước khi bệ hạ đăng cơ đã quen biết bệ hạ, cái mũ thiên hạ đạo tông lãnh tụ này cũng không rơi đến đầu hắn, nghe nói Trương chân nhân đã sống hơn một trăm tuổi, dưới gối có năm đại đệ tử, hiệu xưng Võ Đang ngũ tiên. Chữ tiên này là tôn xưng của thế nhân đối với đạo tông tu hành giả, bách tính lúc chào hỏi đạo nhân thường sẽ tôn xưng một câu tiên trưởng. Nhưng nếu ở trên giang hồ có thể được nhận một chữ tiên, đương nhiên không dễ như vậy.

Trương chân nhân từ sau chín mươi tuổi không còn xuống núi đi lại nữa. Sự vụ thường ngày của núi Võ Đang, đều giao cho đại đệ tử Tống Tuệ Kiều xử lý, chưởng giáo núi Võ Đang Tống Tuệ Kiều đã hơn năm mươi tuổi, ở núi Võ Đang đức cao vọng trọng. Lời hắn nói, ở núi Võ Đang tuyệt đối có quyền uy tương đương lời của Trương chân nhân.

Nhị đệ tử của Trương chân nhân là Trương Tuệ Nghi, tam đệ tử là Lý Tuệ Thư, tứ đệ tử là Lưu Tuệ Chính, ngũ đệ tử là Lưu Tuệ Thanh.

Đệ tử đích truyền của Trương chân nhân chỉ có năm người này, Võ Đang đạo nhân hàng ngàn, đều là đồ tử đồ tôn của năm người này. Luận quy mô, Tam Thanh Quan của núi Võ Đang so với Nhất Khí Quan của Thanh Nhạc Sơn lớn hơn một chút. Hơn nữa Tam Thanh Quan này thời tiền triều đã có, lịch sử lâu đời hơn so với Nhất Khí Quan.

Truyền thụ võ nghệ cho Tạ Phù Diêu chính là tứ đệ tử của Trương chân nhân Lưu Tuệ Chính. Người này khí chất trên người giống hệt khí thế chỉnh thể của núi Võ Đang, kín đáo mà khiêm tốn. Lần này hắn từ núi Võ Đang ngàn dặm xa xôi đến Trường An, người làm quan không phải ai cũng biết.

Trước khi đến thành Trường An, hắn cũng chỉ phái người thông báo cho Tạ Phù Diêu đang học tập ở Diễn Võ Viện. Để Tạ Phù Diêu phụ trách sắp xếp tất cả, ăn uống ngủ nghỉ toàn bộ giao cho vị đệ tử kí danh này. Về lý mà nói Tạ Phù Diêu có thể tính là quan môn đệ tử (đệ tử cuối cùng) của Trương chân nhân, nhưng hắn mới chỉ gặp Trương chân nhân hai lần. Trương chân nhân sau đại thọ chín mươi, đã không còn xuống núi nữa.

Tạ Phù Diêu đem cả đoàn sáu người sắp xếp đến ở trong nhà trọ Thuận Đức nổi tiếng nhất thành Trường An. Đây là một lão điếm trăm năm. Mặt tiền lớn và sạch sẽ, nhưng giá cả cũng có phần khiến người ta líu lưỡi. Đến đây phần lớn đều là phú hào thương nhân từ nơi khác đến, bách tính bình thường không thanh toán nổi.

Nhưng đối với Tạ Phù Diêu mà nói, cái này thực sự chẳng thấm vào đâu. Giang Nam Tạ gia mặc dù đã dần suy thoái, nhưng là chỉ địa vị trong triều đình. Nói đến giàu có, mặc dù không bằng Ngô Nhất Đạo, cũng đủ để chen chân vào bảng danh sách năm gia tộc giàu có nhất Đại Tùy.

Lưu Tuệ Chính khoảng chừng ba mươi tuổi, diện mạo ôn hòa. Hắn bảy tuổi theo Trương chân nhân tu hành, đã ba mươi năm. Năm đó giáo thụ Diễn Võ Viện Mặc Vạn Vật tự cao tu vi bất tục, lên núi Võ Đang khiêu chiến Trương chân nhân. Trương chân nhân không thèm chấp hắn vô lễ, phái Lưu Tuệ Chính thay mặt sư phụ nghênh chiến.

Lưu Tuệ Chính dùng tứ tượng chỉ pháp phá tuyệt chiêu của Mặc Vạn Vật, Mặc Vạn Vật xấu hổ mà đi.

Đã nhiều năm như vậy, tu vi của Lưu Tuệ Chính ngày càng tinh thuần hùng hậu. Không giống các đạo nhân của Thanh Nhạc Sơn Nhất Khí Quan, trên cơ bản không hỏi chuyện giang hồ. Đạo nhân của núi Võ Đang có nhiều người đang hành tẩu giang hô, hành hiệp trượng nghĩa. Cho nên người trong giang hồ kinh trọng núi Võ Đang, kì thực còn hơn cả Nhất Khí Quan.

Sáu người Lưu Tuệ Chính, trừ hắn ra còn có một tiểu đạo đồng tuổi tác không lớn, ba người mặc phục sức đệ tử bình thường, là ba đệ tử tu vi tốt nhất mạch hắn. Người còn lại, là một lão đạo nhân tối thiểu cũng phải bảy tám mươi tuổi. Y phục trên người giống hệ Lưu Tuệ Chính, rõ ràng là nhân vật có thân phận tương đương Võ Đang ngũ tiên, nhưng lão tử này, tuyệt đối không thể là đệ tử của Trương chân nhân.

Vả lại từ thái độ cung kính của Lưu Tuệ Chính đối với hắn xem xét, địa vị của lão đạo nhân này dường như không thấp.

- Tuệ Chính, chúng ta ở trong thành Trường An bao lâu?

Lão đạo nhân run rẩy ngồi xuống sau đó hỏi.

Lưu Tuệ Chính ngẫm nghĩ một chút hồi đáp:

- Vẫn không biết, sư tôn không có chỉ rõ.

- Ài…

Lão đạo nhân thở dài nói:

- Ta đã già như thế này rồi, còn phải ngàn dặm xa xôi chạy đến đế đô. Nếu ở lâu một chút, khó đảm bảo sẽ không đem đống xương già cỗi này không bỏ lại. Chết không được chôn cất trên núi Võ Đang, nghĩ thôi cũng thấy chua xót. Nếu không phải sư phụ ngươi tự mình đến nói, ta tuyệt đối không đồng ý xuống núi.

- Sư thúc… Xương cốt người khỏe mạnh như vậy, sao có thể nói những lời này.

Lưu Tuệ Chính cười cười nói.

- Khỏe mạnh?

Lão đạo nhân bĩu môi nói:

- Ta đã gần chín mươi rồi! Lại nói… ai không biết đế đô là nói tàng long ngọa hổ? Nơi này… ta thực sự không muốn đến.