Tranh Bá Thiên Hạ

Chương 74: Diễn vũ đoạt khôi (2)




Đài quan sát không cao, cũng không lớn.

Một hàng ghế đặt đó, chừng mười mấy chiếc. Trong thành Trường An của Đại Tùy, nếu Hoàng Đế bệ hạ và Hoàng Hậu không ở, thì ngồi trung tâm dĩ nhiên là Di Thân Vương Dương Dận. Mà lão già mặc áo vải kia, có thể ngồi bên cạnh Di Thân Vương, ngoại trừ viện trưởng Chu Bán Xuyên của Diễn Vũ Viện ra, không ai có vinh dự đó.

Chỉ là trong sự kiện quan trọng như vậy, tìm ra thứ tự tam giáp của Diễn Vũ Viện, Chu viện trưởng lại tựa vào ghế để ngủ.

Không những ngủ rất say, còn chảy cả nước miếng.Di Thân Vương hỏi một câu không thấy trả lời, mới phát hiện vị Chu viện trưởng có uy vọng không ai bằng trong quân đội Đại Tùy lại đang mộng Chu Công. Di Thân Vương Dương Dận cười bất đắc dĩ, sai người cởi áo choàng của mình, rồi tự thân đắp lên người Chu viện trưởng. Thực ra hành động thoạt nhìn đơn giản này, lại mang theo hai ý nghĩa.

Thứ nhất, tỏ vẻ sự kính trọng của mình với Chu viện trưởng.

Thứ hai, là lão nên tỉnh lại.

Nhưng tiếc rằng, vị Chu viện trưởng đã quên mình sáu mươi tuổi hay là bảy mươi tuổi, hoặc là đã tám mươi tuổi này không có giác ngộ đó. Căn bản không có ý tỉnh lại. Nước miếng vẫn chảy dài từ miệng, không có chút uy nghi đáng có của viện trưởng Diễn Vũ Viện.Chu viện trưởng còn chưa tỉnh dậy, thì cuộc thi vẫn chưa thể bắt đầu.

Cho nên, vị thân vương cùng sáu bảy vị quan to Tam Tứ Phẩm trên đài đành phải trơ mắt nhìn, yên lặng chờ đợi. Ai cũng phải bày ra vẻ kính lão. Ngay cả nói chuyện cũng không thể lớn tiếng.

Ngồi ở dưới đài chính là các giáo sư của Diễn Vũ Viện. Còn có các tướng lĩnh của Thiên Tử Lục Quân đóng ở thành Trường An. Bọn họ nhìn cảnh này, nhưng không có chút ngạc nhiên nào. Nhất là đám giáo sư của Diễn Vũ Viện, bọn họ đã quen rồi. Trên thực tế, mỗi lần Diễn Vũ Viện mở cuộc thi, Chu viện trưởng dùng hơn nửa thời gian để ngủ. Nửa thời gian còn lại thì thất thần.

Đợi thêm một lúc vẫn chưa thấy Chu viện trưởng tỉnh lại. Di Thân Vương có chút buồn chán đứng dậy giãn thân thể. Nhìn bốn mỹ nhân như hoa như ngọc, bỗngnói một câu:

- Nếu không mấy nàng nhảy múa cho các vị ở đây giải buồn?

Những người khác lập tức biến sắc. Thực sự sợ vị thân vương điện hạ có thân phận tôn quy này biến mục trường túc mục trở thành nơi ca múa biểu diễn. May mắn, Di Thân Vương điện hạ cũng hiểu điều đó. Không đợi có người khuyên hắn, hắn cười nói:

- Chỉ là ngồi đợi có chút nhàm chán, nên nói giỡn mà thôi.

Nghe vậy, những người ở đây mới thở phào một tiếng.

Một vị viện trưởng không đáng tin là đủ rồi, nếu lại thêm một vị Vương gia không đáng tinĐại tướng quân của Hữu Kiêu Vệ là Hứa Hiếu Cung cũng phụng mệnh tới đây quan sát cuộc thi. Ông ta là người có biểu hiện lạnh nhạt, trấn định nhất trong đám người. Ông ta ngồi ngay ngắn trên ghế, nửa người trên thẳng tắp. Đầu hơi cúi, mắt xem mũi, mũi hướng tâm, giống như lão tăng nhập định vậy. Vị lão tướng năm mươi mấy tuổi này, đã từng là bộ hạ cũ của Chu viện trưởng. Ông ta tự nhiên sẽ không quấy nhiễu giấc ngủ của Chu viện trưởng.

Luận về tuổi tác, trong Thiên Tử Lục Quân, Đại tướng quân Hứa Hiếu Cung của Hữu Kiêu Vệ là người đứng thứ hai. Mấy ngày hôm trước vừa qua sinh nhật năm mươi ba tuổi. Được bệ hạ ban thưởng một cây quạt có đề bút trên đó. Lại nói tiếp, Hứa Hiếu Cung là một vị đặc biệt trong mười sáu vệ của Đại Tùy. Bởi vì cả đời ông ta chưa từng đánh một trận đại chiến kinh thiên động địa nào. Cũng không có một chiến công nào đáng giá được ghi vào sử sách.Có người từng khinh thường nói qua, Hứa Hiếu Cung là vị kém cỏi nhất trong mười sáu vị đại tướng. Sở dĩ ông ta có thể ngồi lên vị trí Đại tướng quân, không gì hơn ba lý do. Thứ nhất là kinh nghiệm lão làng. Thứ hai là an phận. Thứ ba là xuất thân tốt. Lúc mới tòng quân, ông ta làm hiệu úy thám báo dưới trướng của Chu Bán Xuyên. Ba mươi năm, con đường làm quan rất vững vàng, không thay đổi quá nhanh. Mất thời gian ba mươi năm mới ngồi lên vị trí Đại tướng quân. Vô luận như thế nào cũng không thể nói là bình bộ thanh vân.

Nhưng một người như vậy, tựa hồ như lại được Hoàng Đế bệ hạ rất thưởng thức.

Mười sáu Đại tướng quân của các vệ, hai mươi Tổng Đốc các đạo, không có vị nào được bệ hạ ban thưởng vào ngày sinh nhật.

Di Thân Vương nhìn thoáng qua Hứa Hiếu Cung đang nhắm mắt dưỡng thần,trong lòng mắng một tiếng, lão hồ ly. Hắn cười cười đi tới bên cạnh Hứa Hiếu Cung, lại sát gần tai của Hứa Hiếu Cung, thanh âm quá nhỏ, Hứa Hiếu Cung không nghe thấy. Ông ta đành phải mở mắt ra, hỏi:

- Điện hạ, ngài vừa nói gì vậy?

Dương Dận thấp giọng nói:

- Đừng giả bộ, ngươi có biện pháp nào khiến cho Chu viện trưởng tỉnh dậy không?

Hứa Hiếu Cung cười khổ một tiếng, đành phải hạ giọng nói một câu. Dương Dận có chút không dám tin, nhịn không được hỏi lại. Hứa Hiếu Cung gật đầu kiên định. Dương Dận đứng thẳng người, do dự một lát, thăm dò nói một câu:

- Cầm bài diệp tử lên đây, cô muốn cùng chư vị đại nhân đánh mấy trận.Lời này vừa ra, Chu viện trưởng lập tức mở mắt:

- Còn người không? Cho ta một chân!

Ông ta mở mắt nhìn một vòng, thấy mấy vị quan lớn đều mắt xem mũi, mũi xem tâm, lập tức hiểu ra. Còn đám giáo sư ngồi phía dưới thì nhịn không được bật cười. Ở Diễn Vũ Viện, không ai không biết rằng Chu viện trưởng thích nhất là đánh bài, hơn nữa trình độ cực kỳ kém. Đánh ván nào thua ván đấy, thua xong lền quỵt nợ.

Thế cho nên lúc các giáo sư trong Diễn Vũ Viện rảnh rỗi muốn đánh bài diệp tử, đều phải lén lút như làm gián điệp vậy. Nhưng chỉ cần người nói tới ba chữ "bài diệp tử", lập tức sẽ khơi dậy sự hứng thú của Chu viện trưởng.

Thấy Chu viện trưởng tỉnh, Dương Dận âm thầm giơ ngón tay cái khen Hứa Hiếu Cung.Hứa Hiếu Cung vụng trộm nhìn Chu viện trưởng đang hung hăng nhìn mình, vẻ mặt xấu hổ.

- Bắt đầu, bắt đầu

Chu viện trưởng lau nước miếng mở miệng, nhìn ba vị tướng lãnh trẻ tuổi đứng song song ở phía dưới, tùy ý khoát tay nói:

- Muốn đánh thế nào thì đánh. Có hai ngàn quân coi giữ thổ thành. Nhưng ta chỉ cho các ngươi mỗi người năm trăm binh lính. Ai chiếm được thành thì đứng đầu. Vi trí thứ hai và thứ ba cũng không cần chia ra. Dù sao cũng không có tác dụng gì.

- Năm trăm?

Ngu Tiếu, La Văn, Lý Phục Ba không ai bảo ai đều kinh ngạc lập lại.Ba người nhìn nhau, không ai dám hỏi.

Không phải lúc trước cho mỗi người một nghìn binh lính sao? Sao giờ Chu viện trưởng vừa ngủ một giấc liền giảm xuống còn năm trăm người? Bọn họ tự nhiên không biết rằng, bọn họ bị giảm nhân mã xuống, là vì Chu viện trưởng bị quấy rầy xuân mộng, tâm trạng rất không sướng.

Bởi vì đế đô thực sự quá lớn, cho nên Phương Giải ngồi xe ngựa ra khỏi thành theo quan đạo thẳng tới diễn võ trường thì đã tới giữa trưa. Vị quan sai kia là người khá chu đáo, chuẩn bị không ít đồ ăn trên xe. Dù chỉ là mấy thứ điểm tâm, nhưng đốivới một người chưa ăn gì từ tối hôm qua như Phương Giải, thực chẳng khác nào phúc âm.

Dù vị quan sai này không thu ngân phiếu của Phương Giải, nhưng thoạt nhìn vẫn bình thường. Mời Phương Giải ăn điểm tâm, nghĩ ngợi một lúc lại nói:

- Lát nữa tới nơi, đừng hỏi quá nhiều. Dẫn ngươi tới đâu thì ngươi đi tới đó. Nếu vì nói nhiều mà bị người quở trách, thì đừng nói là ta không nhắc nhở ngươi.

Phương Giải vâng một tiếng, lại rút ngân phiếu nhét vào tay của quan sai:

- Mấy thứ điểm tâm này ăn thật ngon, nhưng tiếc rằng tiểu đệ mới tới đế đô nên không biết chỗ nào để mua. Nếu đại ca có lúc nào rảnh rỗi đi mua, thì nhớ mua thêm cho tiểu đệ một ít. Đa tạ.

Quan sai do dự một chút, cuối cùng là nhận lấy ngân phiếu.- Mua về ta sẽ sai người mang tới quý phủ của ngươi.

Lúc nói lời này, trong mắt hắn lóe lên vẻ thương cảm và đáng tiếc.

Cất kỹ ngân phiếu, trong lòng quan sai thầm nói:"Ngươi chớ trách ta, việc này ta cũng chỉ là thân bất do kỷ. Về sau ta sẽ mua cho ngươi điểm tâm ngon, còn có tiền giấy đặt ở trước mộ của ngươi là được."

Dù lần đầu gặp nhau, nhưng hắn không hề có ác cảm gì với vị thiếu niên có khuôn mặt sạch sẽ, thanh tú này.

Nhưng ngoại trừ âm thầm đáng tiếc ra, hắn không thể làm được gì.

Xe ngựa lay động thêm nửa canh giờ, cuối cùng đã tới bên ngoài diễn võ trường.Cỗ xe ngựa dừng lại ở ngoài cửa, một nam tử mặc áo bào đen đã đợi sẵn ở đó. Sau khi Phương Giải xuống xe, nam tử mặc áo đen kia lạnh lùng hỏi, ngươi chính là Phương Giải?

Phương Giải gật đầu, người nọ xoay người liền đi vào trong. Phương Giải vội vàng đuổi theo, vô ý thức nắm lấy thanh đao loang lổ.

Nam tử áo đen thấp giọng nói nhỏ với binh sĩ trông cửa vài câu, người binh lính kia chỉ liếc nhìn Phương Giải, liền lập tức cho đi. Đi theo sau người mặc áo đen, Phương Giải không ngừng đánh giá địa hình của diễn võ trường.

Đại Tùy hùng cứ Trung Nguyên, quân đội thiên hạ vô song. Vô luận là kiêu ngạo vì cái gì, Hoàng Đế và triều đình Đại Tùy để biểu hiện ra một tính cách đặc biệt, chính là đại khí. Lớn tới kiến trúc, nhỏ tới ăn mặc, đều chú ý tới đại khí.Đế đô Trường An chính là minh chứng tốt nhất.

Mà diễn võ trường, đã biểu hiện đại khí kia tới cực hạn. Nơi này không chỉ có sân đấu bằng phẳng rộng lớn, không chỉ có một tòa thổ thành rộng bốn dặm, mà còn chứa cơ hồ mọi loại địa hình. Thậm chí còn có một tòa núi giả do nhân lực đắp thành. Sông, hồ, rừng rậm, đồng cỏ, có đầy đủ mọi thứ.

Nhìn cảnh tượng này, khiến cho Phương Giải không thể không cảm khái.

- Ngươi cứ theo đường này đi thẳng. Thấy một cửa nhỏ thì đi vào. Phía nam bên kia chính là thổ thành. Đi thêm không xa có thể nhìn thấy đài quan sát. Những vị đại nhân muốn gặp ngươi đều ở đó. Ta không có quân lệnh nên không thể đi vào được. Cho nên chỉ có thể do một mình ngươi tới đó.Nam tử áo đen dừng lại, nói với Phương Giải:

- Đợi các vị đại nhân hỏi han xong, thì ngươi cứ theo đường cũ trở về. Ngàn lần đừng quấy rầy tới cuộc thi tam giáp của Diễn Vũ Viện.

- Vâng.

Phương Giải lên tiếng, chỉnh sửa lại quần áo rồi đi về phía trước.

- Đợi chút.

Người nọ bỗng gọi Phương Giải lại, chỉ thanh tàn đao đeo ở thắt lưng của Phương Giải:

- Không được mang binh khí vào.Phương Giải trầm mặc một lúc, rồi chăm chú nói:

- Biên quân Đại Tùy không rời khỏi đao bên người. Cho dù vào triều yết kiến, trừ khi Hoàng Đế ra lệnh, nếu không cũng không phải cởi đao.

Người nọ nao nao, nhỏ giọng nói thầm một câu, đeo đao cũng tốt, trong tay có đao, chết mới nhanh. Hắn khoát tay áo, giống như chẳng muốn để ý. Nhưng chính vì hắn không kiên trì, vẻ sắc lạnh trong mắt Phương Giải mới càng ngày càng đậm. Hắn chậm rãi đi tới cửa nhỏ, hit sâu một hơi, sau đó đẩy cửa đi vào.

Mới đẩy cửa, một bóng người lao tới.

Một thanh đao đột ngột đặt trước cổ Phương Giải.

Phương Giải không dám động đậy, mà nói một câu:- Ta phụng mệnh tới hỏi một chút, khi nào thì mang cơm trưa tới cho các vị?

Những lời này rất ngu ngốc, nhưng tuyệt đối hữu dụng.

Trong lúc người kia còn đang sững sờ, Phương Giải đã nhìn thấy tràng cảnh trước mặt.

Phía trước đâu phải là đài quan sát gì đó, là một tòa quân doanh!

Mà kề đao ở cổ Phương Giải là một binh sĩ mặc bì giáp màu đen có số của Đại Tùy. Cánh cửa nhỏ này, không phải là đi lên đài quan sát, mà là đi vào binh doanh của một người tham gia cuộc thi lần này! Trong nháy mắt, Phương Giải hiểu ra, tên mặc áo đen vừa nãy là cố ý dẫn hắn đi ngược đường. Người kia nói đài quan sát ở phía bắc, thổ thành ở phía nam, nhưng sự thật là trái lại.Đài quan sát, căn bản là ở bên kia thổ thành.

Nói cách khác, một tòa thổ thành rộng bốn dặm, hắn không nhìn thấy đài quan sát, người trên đài quan sát cũng không nhất định nhìn thấy hắn. Cho nên nếu hắn chết ở đây, sẽ không khiến cho các vị đại nhân kia chú ý.

Chính trong nháy mắt, Phương Giải rốt cuộc hiểu ra mình bị người khác tính kế.

Đang lúc hắn muốn thừa dịp binh lính kia sững sờ để lùi lại đằng sau, thì đằng sau vang lên tiếng đóng cửa. Theo sát đó là tiếng khóa cửa. Hiển nhiên là đã có người khóa cửa ở bên ngoài.

Đang lúc Phương Giải mới hiểu ra mọi chuyện, thanh đao trong tay người binh lính bỗng động. Đao phong sắc bén đã tới trước cổ họng của Phương Giải. Thậm chíhắn có thể cảm giác được cái rét lạnh của đao phong. Thanh đao này là hoành đao của Đại Tùy. Phương Giải không chút nghi ngờ rằng, chỉ cần binh lính kia khẽ động cổ tay, máu từ động mạch chủ của hắn sẽ phun ra như suối.

Ngàn cân treo sợi tóc.