Trì Diễm

Chương 1: 1: Lộ Hàng





Edit - beta: Bùi Thương
   Phòng đối diện có một nam sinh mới chuyển đến.

Hắn là sinh viên Đại học sống một mình, mỗi sáng thứ Hai đầu tuần, Trì Dao đều sẽ gặp cậu ở trong thang máy.
   Hai người chưa bao giờ nói chuyện, ánh mắt ngẫu nhiên giao nhau trong giây lát cũng sẽ nhanh chóng tránh đi, chuyển sang cúi đầu xem di động.
   Theo cách nói của Trì Dao, cô không có thói quen kết thân với hàng xóm.
   Không giống với mẹ cô - Trì phu nhân, quan hệ của bà cùng mọi người đều không tồi, gặp ai cũng có thể trò chuyện.

Ngay cả đến người xa lạ ở trong chợ, chỉ cần ánh mắt chạm nhau, Trì phu nhân đều có thể tươi cười tự nhiên, hỏi: “Ra chợ mua đồ à?”
   Từ khi còn nhỏ, Trì Dao đối với kĩ năng xã giao của mẹ mình vô cùng kính nể.

Cô không kế thừa được điểm này từ bà, hầu hết mọi thời gian, Trì Dao dường như luôn mang tâm thái của người ngoài cuộc để quan sát mọi người, mọi vật.

   Ví dụ như cậu sinh viên sống đối diện nhà cô, cô đã từng để ý quan sát qua.
   Chàng trai này so với cô lúc mang giày cao gót còn cao hơn hẳn một cái đầu.

Trì Dao không nhìn được rõ ngũ quan, chỉ thấy làn da trắng nõn, khí chất xuất chúng, thuộc kiểu người rất được hoan nghênh trong trường học.
   Điều đáng nói là, giày của hắn mỗi tuần đều không giống nhau.
   Điều này khiến cho mỗi lần Trì Dao gặp cậu trong thang máy, tầm mắt đều sẽ bất giác nhìn xuống phía dưới.
   Nhưng cũng chỉ như vậy.
   Lần đầu tiên hai người thực sự tiếp xúc là vào một buổi tối thứ Bảy, hai tháng sau khi hắn chuyển đến đây.
   Trương Nhất Minh là đối tượng hẹn hò mà cô họ bên nhà Trì phu nhân giới thiệu.

   Trì Dao từng ăn cơm cùng anh ta một lần, người thật cùng ảnh chụp không khác nhau mấy.

Trương Nhất Minh đeo kính, bộ dáng văn nhã, đang làm giảng viên ở Đại học A phía sau tiểu khu cô ở.

Nói chuyện tuy nề nếp, nhưng so với một số người Trì Dao đã từng gặp trước đây thì tốt hơn không ít.
   Cho nên lần thứ hai Trương Nhất Minh đưa ra lời mời, Trì Dao không cự tuyệt.
   Địa điểm ăn cơm là một nhà hàng ở gần tiểu khu.
   Đến gần giờ hẹn, Trì Dao vẫn bình tĩnh ngồi trang điểm, suy nghĩ một chút, cuối cùng cô chọn mặc váy.
   Đối với Trương Nhất Minh, cô chưa nói tới thích, nhưng nếu có thể lấp kín miệng Trì phu nhân, thử một chút cũng không phải không được.
   Lúc đang đeo giày, Trì Dao thuận tay mở cửa.
   Sau khi cúi người xuống, cô nghe thấy phía đối diện truyền đến tiếng mở cửa, theo bản năng liền ngẩng đầu, bất chợt đụng phải tầm mắt của một người.
   Cả hai đều sửng sốt.

   Trì Dao thấy chàng trai vội vàng quay đầu, ánh mắt né tránh, bên tai ửng hồng đầy khả nghi.
   Cô đeo xong giày, rũ mắt nhìn lại liền biết tại sao tai cậu đỏ bừng như vậy.

   Váy được thiết kế với phần cổ nhún bèo, nếu nhìn trực diện sẽ không nhìn thấy gì nhưng khi cúi người lại cực kì dễ lộ hàng.
   Trì Dao chớp chớp mắt, không để việc này trong lòng.
   Theo cô thấy, đối phương còn là sinh viên, cô thực sự không thể để hắn đỏ mặt mà suy nghĩ lung tung được.
   Đóng cửa cửa lại, thang máy còn chưa tới.

Hai người đứng song song với nhau.

   Trì Dao ôm cánh tay, ngơ ngẩn như lạc vào cõi thần tiên, ánh mắt lơ đãng nhìn về phía giày của người bên cạnh.

   Hắn lại đổi giày.
   Hẳn là đang muốn đi chơi bóng, trên người mặc một bộ quần áo bóng rổ, dáng người thon dài, gầy nhưng rắn chắc hữu lực, quanh thân tản ra hơi thở nóng bỏng của tuổi trẻ.
   Trì Dao dường nhủ đã quên mất dáng vẻ của mình khi còn ở nơi vườn trường.


   Cửa thang máy đúng lúc mở ra, Trì Dao đi vào, liếc mắt nhìn qua tay nam sinh đang che ở cạnh cửa, không khỏi nhìn cậu thêm một cái.
   Cậu ấn tầng tiếp theo.
   Trì Dao hơi ngẩng đầu lên, phát hiện tư thế đứng của cậu không giống vẻ thư thái, thả lỏng như ngoài thang máy.

Vào lúc này, ở trong không gian kín, cả người đều có vẻ rất căng thẳng.
   Đứng từ góc độ này có thể nhìn thấy từng thớ cơ bắp săn chắc.
   Nhưng mà vẫn chỉ là một cậu bé.
   Trì Dao không nhịn được, cười khẽ một tiếng, rất nhanh lại cúi đầu điều chỉnh tâm trạng, cũng vì thế mà bỏ lỡ ánh mắt của chàng trai.
~~~~~~~~~.

Chap‎.