Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm

Chương 27: Đừng nhớ anh quá, sau này phải ngoan một chút




Tuyết Lạc mím chặt đôi môi đỏ mọng, thấp giọng lầm

bằm. “Anh yên tâm, em sẽ đối tốt với Hàng Lãng. Em

biết anh ấy rất quan tâm đến anh trai mình. Anh ấy lo

anh sẽ xảy ra chuyện. Cho nên, anh cũng phải chăm

sóc bản thân thật tốt, nhanh chóng hồi phục. Như vậy

Hàng Lãng sẽ không phải sống trong cảm giác áy náy

và biết ơn anh nữa. Thật ra em nhận thấy, anh ấy là

rất kiềm chế chính mình đấy.”

Những lời của cô chạm vào vị trí sâu nhất, mềm mại

nhất trong tim Hàng Lãng. Tắm lòng lạnh lẽo của hắn

như được cô dần dần sưởi ám.

“Em thật sự quan tâm đến Hàng Lãng sao?” Câu hỏi

vừa có chút tình ý, vừa có chút kiêu căng.

“Em là chị dâu của Hàng Lãng.” Tuyết Lạc thản nhiên

đáp.

“Im miệng!” Hắn bắt ngờ quát.

“…” Tuyết Lạc run lên, người đàn ông này lại làm sao

vậy? Cô vốn dĩ chính là chị dâu của Hàng Lãng,

chẳng lẽ cô nói sai sao? Nhưng Tuyết Lạc sẽ không

Chương 27: Đừng nhớ anh quá, sau này phải ngoan một chút.

so đo với một bệnh nhân.

Im miệng thì im miệng. Tuyết Lạc không muốn nói

thêm gì chọc giận ‘Phong Lập Hân’ nữa, liền nhẹ

nhàng dịch đến bên mép giường, cứ như muốn ngã

luôn khỏi giường vậy.

Tuyết Lạc muốn tránh, nhưng người kia lại hết lần này

tới lần khác không cho. Hàng Lãng cũng nhích tới,

vươn cánh tay ôm một cái, kéo cô trở lại ngực mình.

“Còn nhúc nhích nữa, anh ăn eml” Hàng Lãng bật

cười một tiếng. Nhẹ nhàng ngửi mùi oải hương thoang

thoảng trêи tóc cô, trong lòng hắn chợt thấy yên bình.

Tuyết Lạc không dám cử động nữa. Cô đương nhiên

biết cái từ “ăn” này có nghĩa là gì.

Lòng cô đột nhiên lạnh xuống. Từ từ điều chỉnh lại tâm

trạng để lòng yên tĩnh là một quá trình vô cùng khó

khăn, nhưng Tuyết Lạc vẫn làm được.

Thật vất vả mới hơi mơ màng thϊế͙p͙ đi, trong lúc lơ

đãng, Tuyết Lạc bỗng giật mình, sợ hãi không dám

Chương 27: Đừng nhớ anh quá, sau này phải ngoan một chút.

quay người lại.

Tuy nói Tuyết Lạc là một đại tiểu thư, chưa từng trải

qua chuyện ân ái nam nữ, nhưng cô cũng từng học

qua môn sinh học. Cô bát thình lình cảm nhận được:

ở phần gần thắt lưng của người đàn ông đang ôm

mình, có thứ gì đó lớn đến không dám nói, hơn nữa lại

còn rất cứng.

Phản xạ có điều kiện của Tuyết Lạc cho cô biết: người

đàn ông này có thể “hành sự” bình thường!

Không phải Phong Lập Hân đã bị hỏa hoạn thiêu cháy

rụi thân thể, không thể tự mình chăm lo cuộc sống

sao? Vậy “chức năng” đàn ông này cũng phải bị lửa

cháy hỏng rồi chứ? Làm sao vẫn có thể “thẳng” như

vậy? Sao có thể?

Tuyết Lạc sợ đến nỗi không dám thở mạnh. Cô bị

buộc phải nằm trong vòng tay Hàng Lãng, câm như

hến, toàn thân run lẫy bẩy.

“Sợ à?” Giọng nói đàn ông nghe vô cùng vui vẻ.

“Không nghe lời, anh sẽ ăn em thật đáy.”

Chương 27: Đừng nhớ anh quá, sau này phải ngoan một chút.

Thật ra, mặc dù có ý định đó thật, xong Hàng Lãng

vẫn có chút băn khoăn. Chưa nói đến bộ da nhân tạo,

cô không thoải mái, hắn cũng chẳng dễ chịu gì. Bởi ý

đồ của cô khi gả vào Phong gia, hắn vẫn chưa tìm ra

được.

“Phong… Phong tiên sinh, hay là để em ngủ ở sô pha

đi.” Cảm giác thân thể đàn ông vừa tách ra một chút,

Tuyết Lạc như chú chim nhỏ lăn xuống từ mép

giường, lao thẳng tới ghế sô pha. Cô bụm miệng, kiềm

chế nhịp thở dồn dập của mình.

Tuyết Lạc vẫn chưa thể chuẩn bị tâm lý để tiếp nhận

người đàn ông này. Gương mặt dữ tợn kia vẫn còn

ám ảnh đầu óc cô, không thể nói quên là quên ngay.

Tuyết Lạc dù sao cũng chỉ là một cô gái bình thường,

tuy cô sẵn sàng giúp đỡ, nhưng vẫn không thể bình

tĩnh chấp nhận một người đàn ông dị dạng đến nỗi

không nhìn rõ ngũ quan, hình thù.

Trong ngực đột nhiên trống rỗng, vòng tay trống trải

mắt đi thứ cần giữ thật chặt. Dường như động tác của

Chương 27: Đừng nhớ anh quá, sau này phải ngoan một chút.

hắn cũng trở nên cứng ngắc.

“Bắt đầu từ ngày mai, anh sẽ tiến hành chữa trị dài

hạn. Em phải tuyệt đối ngoan ngoãn, đừng có nhớ

anh quái” Hàng Lãng nói với Tuyết Lạc.

“Vậy em không thể vào phòng vật lý trị liệu chăm sóc

anh sao?” Tuyết Lạc ngắn ra, hỏi.

“Không cần! Bác sĩ Kim sẽ chăm lo cho anh ổn thỏa.”

Hàng Lãng thản nhiên trả lời. Hắn sẽ không để Tuyết

Lạc vào thăm hỏi bệnh tình của anh trai, khi mà hắn

chưa làm rõ được mục đích của cô.

Thân là chú ruột, Phong Nhất Minh đã thèm khát tài

sản của tập đoàn Phong thị cũng như toàn bộ bắt

động sản của Phong thị đã lâu. Nói một cách khó

nghe, bây giờ Phong Nhất Minh chỉ chờ Phong Lập

Hân chết đi, người thừa kế thứ hai là lão ta mới có thể

thuận lợi nhậm chức.

“Vậy… Vậy Hàng Lãng có thể vào chăm sóc anh sao?”

Tuyết Lạc lại hỏi.

Chương 27: Đừng nhớ anh quá, sau này phải ngoan một chút.

Câu hỏi này đã đánh vào mối nghỉ ngờ trong lòng

Hàng Lãng. Hắn lạnh giọng. “Em có ý gì?”

“Không, không có ý gì cả! Em chỉ muốn biết em trai

anh có thể chăm sóc anh không. Nếu anh ấy có thẻ thì

em cũng có thể. Đó là em trai anh, nhưng em là vợ

của anh kia mà!” Tuyết Lạc giải thích.

Trái tim Phong Hàng Lãng lẫn lộn bao loại cảm xúc:

người phụ nữ này đang muốn vào phòng y tế với anh

trai Phong Lập Hân để cùng hắn tranh giành tình thân

sao?

Hay là, cô còn có mưu đồ khác?

“Tại sao phải vào phòng y tế chăm sóc anh?” Hàng

Lãng lạnh giọng hỏi.

Tuyết Lạc mím môi. “Chẳng qua là em cảm thấy so

với em trai anh, em càng có trách nhiệm chăm lo cho

anh hơn.” Sau đó hơi giận dỗi nói tiếp. “Nếu anh

không muốn để em chăm sóc thì thôi, em lại càng

nhàn hạ.”

Chương 27: Đừng nhớ anh quá, sau này phải ngoan một chút.

“Được rồi, cả em và Hàng Lãng đều không cần lo. Có

bác sĩ Kim là được rồi.”

Hàng Lãng dễ chịu duỗi tứ chi cường tráng, cơn nóng

bức bối trêи người cũng dần dần dịu bớt. Kết quả của

việc đã lâu không có hơi đàn bà chính là vậy, với một

người phụ nữ mưu đồ bắt chính mà hắn cũng có hứng

thú?

“Em muốn chung sống hòa thuận với Hàng Lãng, thì

đừng thừa dịp anh đang chữa trị mà chạy về nhà mẹ

làm loạn nữa! Được không?”

Hàng Lãng mượn thân phận Phong Lập Hân đánh tan

ý định của Tuyết Lạc. Hắn không muốn phải vì cô mà

tới Hạ gia tìm người một lần nữa.

“Được.” Tuyết Lạc ôn thuận trả lời. Nhưng sự thật là

mọi tế bào phản nghịch trong cô đang gào thét ầm ï:

những lời này, anh nên nói với em trai bảo bối của anh

mới đúng!

Chương 27: Đừng nhớ anh quá, sau này phải ngoan một chút.

Vậy là, Tuyết Lạc đổi cách nói khác, khéo léo lên

tiếng. “Lập Hân, chúng ta xuống phòng ngủ ở tầng

dưới đi.”

Xuống tầng dưới? Người phụ nữ này lại có cách gây

sự mới gì đây?

“Tại sao?” Hàng Lãng lạnh giọng.

“Cái đó… công việc của Hàng Lãng kết thúc muộn,

nhất định rất mệt mỏi, cho nên có lúc không muốn

phải lên tận tầng ba. Chúng ta để phòng ngủ ở tầng

hai cho cậu ấy dùng là hợp lý.” Tuyết Lạc ấp úng nói.

“Vậy để nó ngủ ở phòng tầng một ấy, chẳng phải sẽ

càng tốt hơn sao?” Hàng Lãng thờ ơ đáp lại. Phụ nữ

toàn đưa ra những lý do thật khó hiểu. Từ đầu đến

cuối đều không phải chuỗi nguyên nhân – kết quả

đáng tin.

“Nhưng phòng ở tầng dưới không có phòng tắm lớn

mà em trai bảo bối của anh thích.” Tuyết Lạc không

nhịn được mà nói. “Dẫu sao anh cũng đã là người có

Chương 27: Đừng nhớ anh quá, sau này phải ngoan một chút.

gia đình, không giống như trước đây, anh em anh có

thể dùng bất cứ phòng tắm nào trong Phong gia.”

Người phụ nữ này vòng vo nửa ngày, chính là muốn

mách với anh trai Phong Lập Hân chuyện hắn dùng

phòng tắm ở phòng ngủ tầng hai rồi bị cô nhìn thấy

bằng sạch?

Chuyện kia, rõ ràng Hàng Lãng hắn mới là người bị

hại, bị cô chiếm tiện nghi, còn chưa lên tiếng mà cô ta

đã lý sự.

Xin nhắn nhủ với Phong Nhị thiếu gia: không phải

người phụ nữ nào cũng hứng thú với thân thẻ trần trụi

của anh đâu!

“Được rồi, anh sẽ nói với Hàng Lãng. Để nó chú ý một

chút, không tới phòng ngủ chính tắm nữa, nếu bị em

thấy thì sẽ thiệt thòi.” Hãng Lãng thong dong nói.

Hắn thiệt thòi? Là cô thiệt thòi có được không? Ai

thèm cấm cản gì chuyện Phong Hàng Lãng tắm rửa

chứ? Phong Lập Hân này thật sự quá nuông chiều em

trai rồi. Ở trong mắt anh, người vợ này căn bản không

Chương 27: Đừng nhớ anh quá, sau này phải ngoan một chút.

thể sánh bằng em trai bảo bối được.

Tuy trong lòng thật sự ủy khuất, nhưng có được lời

này của ‘Phong Lập Hân, tạm thời coi như Tuyết Lạc

có thể ngủ yên.

Nhưng mà dường như có người lại chẳng ngủ ngon

được như thế. Muốn ăn mà lại không ăn được.

Khi Tuyết Lạc thức dậy vào sáng hôm sau, lại phát

hiện mình đang ngủ ngon lành trêи chiếc giường tân

hôn rộng rãi. Bên cạnh đã không còn bóng dáng

‘Phong Lập Hân’. Cô dĩ nhiên không thể biết, người

cùng cô ngủ chung phòng đêm qua chính là chồng

hợp pháp của cô, Phong Hàng Lãng.

Nghĩ tới một số chuyện đêm qua, Tuyết Lạc không

kiềm chế được mà đỏ mặt. Cô thật không ngờ “chức

năng” của chồng ‘Phong Lập Hân’ vẫn còn rất tốt. Cô

phải làm gì bây giờ? Áp lực vô hình đè nặng khiến cô

thở dài.

Cô cứ nghĩ mình chỉ cần giúp đỡ, chăm sóc hắn trong

cuộc sống hàng ngày thật tốt là được, lại không

Chương 27: Đừng nhớ anh quá, sau này phải ngoan một chút.

nghĩ… AI

Bất quá, đêm qua người đàn ông kia không ép buộc

cô làm chuyện vợ chồng! Nếu không cô sẽ sợ đến

Truy cập  Đọc Truyện đọc full nhé. chết mát.

Trong lúc dọn giường, Tuyết Lạc phát hiện một đồ vật

rơi bên gói. Nó có kϊƈɦ thước tương tự như đồng xu,

giống như một món đồ công nghệ nào đó. Tuyết Lạc

cầm lên nhìn một chút, không hè biết đây là máy biến

đổi giọng nói mà Hàng Lãng vô tình làm rơi tối qua.

Dán lên dây thanh quản, có thể thay đổi âm sắc của

giọng nói.

Đây là cái gì? Tuyết Lạc nghi ngờ, cất vào túi quần

jean. Sau khi rửa mặt liền đi xuống tầng.

Nhưng cô vẫn dậy muộn. Dì An nói, Hàng Lãng đã

giúp Lập Hân ăn sáng xong rồi.

“Quản gia Mạc, bác xem đây là cái gì? Cháu nhặt

được trong phòng, không phải là máy nghe trộm chứ?

Nếu là nghe lén Lập Hân thì hẳn không phải cái gì tốt

đẹp.” Tuyết Lạc cảm thấy nên nói với quản gia Mạc.

Chương 27: Đừng nhớ anh quá, sau này phải ngoan một chút.

Dẫu sao Phong Lập Hân cũng bị hãm hại đến tan nát

thân thể. Có thể giữ được một cái mạng đã không dễ,

cho nên mọi việc đều phải cẩn thận.