Triền Miên Sau Ly Hôn

Chương 313




CHƯƠNG 313: BẮT CÓC Mẹ

Triệu lạnh mặt nhìn Phó Tuyết Thảo một cái, cũng không chịu dừng lại, quay người liền muốn đi theo, lại bị Phó Tuyết Thảo ngăn lại.

Sự giễu cợt làm cho cả người cô ta cũng thay đổi, gần như điên cuồng nhìn mẹ Triệu: ‘Sao? Sợ gặp tôi à? Từ ngày tôi xảy ra tai nạn xe cộ cho tới nay, một lần cũng không thấy bà xuất hiện, là chột dạ à?”

Sắc mặt mẹ Triệu trở nên khó coi, đôi lông mày được tạo hình đẹp đẽ cũng nhíu chặt lại.

“Tôi có gì có thể nói với cô chứ Nói với luật sư của tôi đi!” Nói rồi bà ta đẩy Phó Tuyết Thảo ra cứng rắn muốn đi.

Phó Tuyết Thảo lại lập tức tóm lấy bà ta, ánh mắt hiện lên tia hung ác.

“Luật sư của bà? Bà phá đổ hết chuyện làm ăn của nhà tôi, không cho chúng tôi một con đường sống! Lúc trước tôi đều nghe theo bà cả, bây giờ thì hay rồi, không dùng được tôi nữa thì tuyệt tình như vậy? Bà chính là thủ phạm! Tai nạn xe cộ của tôi chính là do bà làm!”

Mẹ Triệu lui về sau hai bước, chán ghét nhìn chăm chẵm cô ta, muốn hất cô ta ra.

Lại bị cô ta gắt gao túm chặt, vẻ mặt bà ta liền có chút kinh hãi.

“Xe của cô bị tai nạn không có liên quan gì tới tôi, chuyện xấu xa mà nhà các người làm cũng đừng đổ lên đầu tôi!” Bà ta quay đầu, hung dữ nói với Lưu Nam: “Còn đứng đơ ra đó làm gì! Còn không mau qua đây lôi người phụ nữ này đi!”

Lưu Nam run lên, ngay lập tức đi tới.

“Cô Phó, cô buông tay trước đã, có gì từ từ nói.”

Chưa đợi anh ta đưa tay, Phó Tuyết Thảo đột nhiên quay đầu, trong tay lôi ra một con dao, chĩa về phía mẹ Triệu.

“Anh chớ lại đây! Trước khi đến tôi đã nghĩ xong rồi, hôm nay hoặc là chúng ta cùng chết, hoặc là bây giờ bà thừa nhận bà giật dây khiến xe của tôi gặp tai nạn, gọi cảnh sát tới, tự bà suy nghĩ cho kỹ đi!” Phó Tuyết Thảo gần như điên rồi, mắt trợn to đỏ ngầu, tay cầm dao không ngừng run lên.

Mẹ Triệu đột nhiên giấy dụa về sau, bị dọa đến mất khống chế hét lên, Lưu Nam cũng luống cuống, lập tức lui về sau.

Không ngờ cô ta có thể làm được tới mức này.

“Cô tỉnh táo đi! Bây giờ buông tay thì coi như chúng ta không có gì xảy ra hết, bây giờ cô làm như này tương đương với việc bắt cóc! Là tội nặng đấy!” Lưu Nam có ý nhắc nhỏ cô ta.

Cô ta cười mỉa mai, vẻ châm chọc trong mắt không che giấu được: “Tôi có thể tới đây là đã chuẩn bị sẵn tâm lý rồi, lời tôi nói nghe khó hiểu thế à? Cho các người năm phút để lựa chọn!”

Mẹ Triệu thở hổn hển, sợ hãi nhìn chằm chằm con dao kia, Phó Tuyết Thảo càng kích động thì càng dí dao lại gần hơn.

“Được, được, tôi thừa nhận, cô bảo cậu ta gọi điện thoại cho cảnh sát tới ngay đi! Tôi thừa nhận là tôi làm!” Mẹ Triệu cảm nhận được lưỡi dao lạnh băng thì lập tức nói.

Phó Tuyết Thảo quay đầu, khóe miệng nhếch lên: “Bà lừa trẻ con ba tuổi à? Có phải bà cho rằng tôi là đứa ngu không?

Mang di động ra ghi âm! Nói rõ ràng toàn bộ quá trình âm mưu của bà, tự tôi sẽ báo cảnh sát”

Mẹ Triệu nhíu mày lại, nhưng không thể không lấy điện thoại ra ngay, nhân lúc cô ta nhìn vào điện thoại di động thì nháy.

mắt ra hiệu với Lưu Nam, Lưu Nam liền bấm điện thoại gọi cho Triệu Mịch Thanh, nhưng vì không thể nói chuyện nên chỉ có thể chờ, hi vọng anh có thể nghe được điểm bất thường.

Triệu Mịch Thanh và Lương Hạnh vừa tới phòng bệnh thì chuông điện thoại vang lên, Phó Tuyết Thảo bên kia đang nói được một nửa, lại nghe tiếp một chút thì lập tức phát hiện ra được.

“Xảy ra chuyện rồi, tôi xuống xem một chút, em ở yên trong phòng bệnh này” Vẻ mặt người đàn ông trở nên nghiêm trọng, quay người lập tức rồi đi.

Lương Hạnh há hốc miệng kinh ngạc, nháy mắt liền không thấy bóng dáng anh đâu nữa.

Ngẫm nghĩ, bên dưới chỉ có mẹ Triệu và Phó Tuyết Thảo, nhớ tới hôm nay vẻ mặt của Phó Tuyết Thảo có hơi khác thường liền mơ hồ cảm giác được tình hình.

Hai phút sau, Triệu Mịch Thanh đã tới hiện trường, trông thấy Phó Tuyết Thảo đang nắm chặt con dao trong tay, trên mặt không có biểu cảm gì.

Anh nhanh chóng bình tĩnh hỏi: “Cô có yêu cầu gì?”

Phó Tuyết Thảo trông thấy Triệu Mịch Thanh thì nháy mắt vẻ mặt liền đổi, cho dù thế nào, cô ta đều hi vọng anh không nhìn thấy dáng vẻ này của mình, nhưng lại càng khơi dậy sự hứng thú của cô ta. Cô ta kéo mẹ Triệu lùi lại phía sau.

Ngay cả lông mày của Triệu Mịch Thanh cũng không nhúc nhích, anh trừng mắt nhìn, giọng điệu lạnh lùng, mắt sáng như đuốc.

“Tôi hỏi cô điều kiện là gì, nếu như chỉ vì giết người thì không cần thiết kéo dài như vậy”

Người đàn ông tỉnh táo đến nỗi làm cho Phó Tuyết Thảo thấy luống cuống, cô ta vẫn muốn có được người trước mặt này, thế nhưng cũng là vì bà già trong tay…

“Em chẳng muốn gì cả… chỉ muốn anh…” Ánh mắt có chút buông lỏng, mẹ Triệu vừa được thở nhẹ một hơi, nghe cô ta nói lại lập tức lo lắng: “Anh! Bây giờ tuyên bố, kết hôn với eml”

Triệu Mịch Thanh im lặng, mẹ Triệu đột nhiên hô lên: “Không được!”

Phó Tuyết Thảo lập tức cúi đầu, quát: “Bà câm miệng cho tôi! Không muốn sống nữa à?”

Mẹ Triệu lập tức cúi đầu, nhìn con dao của cô ta đang ghé vào cổ mình.

“Chờ đến khi nào thấy tin tức, em mới có thể thả bà ta ra, em muốn gả cho anh, để cho toàn thế giới đều biết em cưới anh!

Em chính là nữ chủ nhân của nhà họ Triệu! Ha ha hai”

Cô ta cười cực kỳ điên cuồng.

Ánh mắt Triệu Mịch Thanh vẫn luôn không rời khỏi con dao trong tay cô ta, thấy cô ta không chú ý, lập tức đi gần về phía trước.

Mỗi khi bị cô ta phát hiện thì lập tức nói: “Lưu Nam, làm theo lời cô ta nói, một tuần sau tổ chức hôn lễ.

Lưu Nam lập tức đồng ý rồi đi ra cửa, lại gặp được Lương Hạnh phía đối diện, Lương Hạnh lập tức ra hiệu bảo anh ta đừng lên tiếng.

Lui ra phía sau một chút rồi nhỏ giọng nói: “Vừa rồi tôi nhìn bố cục bên trong, đằng sau là cửa sổ, tôi đã báo cảnh sát, bọn họ sẽ đặt súng gây mê ở phía đối diện, có điều bây giờ ánh nắng làm cho tầm mắt bị lóa, cần tìm tới vị trí thích hợp hơn, kéo dài mười phút không có vấn đề chứ?”

Lưu Nam lập tức nói: “Không thành vấn đề, cho dù tin tức nhanh nhất cũng mất đến nửa tiếng mới có thể tuyên bố, bên trong có tổng giám đốc Triệu rồi, không có vấn đề gì đâu.”

Lương Hạnh gật đầu, bảo anh ta đi liên hệ với cảnh sát làm việc, còn mình thì vẫn đứng ở ngoài.

Cổ của mẹ Triệu đã rỉ máu, cảm giác đau đớn cũng lan tràn.

Tay Phó Tuyết Thảo vẫn còn tăng lực.

“Lương Hạnh đâu, thời khắc kích động thế nào mà sao không để cho cô ta tới? Hay là anh muốn bảo vệ cô ta? Ha ha ha…

Nói cho cùng thì từ đầu tới cuối anh chỉ quan tâm một mình cô ta thôi, nhưng mà đối với em nó không quan trọng, không giống cái cô Tề Hàm kia, chỉ nhằm vào anh! Nhưng em chỉ cần vị trí mợ Triệu này thôi!” Cô ta không hề kiêng dè gì nói, thậm chí mặc kệ Triệu Mịch Thanh nghĩ cô ta thế nào.

Triệu Mịch Thanh chỉ đang nghe, mẹ Triệu đã có chút không chống đỡ nổi, hoảng sợ cộng thêm thể lực tiêu hao, phía dưới dần dần tê liệt.

“Có điều tôi nói thật, Tê Hàm kia cũng không phải người tốt gì, ảo tưởng có thể chen chân vào giữa hai người, quá không biết tự lượng sức mình! Ông già kia chỉ sợ là nhìn trúng gia thế của cô ta, cuối cùng cũng sẽ không có kết quả tốt!”

Vẻ mặt Lương Hạnh vẫn bình tĩnh đứng ngoài nghe.

Phó Tuyết Thảo không ngốc, có lẽ cũng là người ngoài cuộc nhìn rõ ràng hơn.

Triệu Mịch Thanh có thể thấy được phía đối diện có người đang làm chuẩn bị, vẻ mặt không đổi, chỉ quét mắt một vòng rồi lập tức khôi phục lại như cũ.

“Gọi Lương Hạnh tới! Cùng em đứng đây chứng kiến khoảnh khắc này! Em muốn cho cô ta phải đau khổ.

“Bây giờ tôi đi gọi cô ấy?” Người đàn ông lạnh nhạt hỏi.

‘Yết hầu Phó Tuyết Thảo giật giật, một giây sau đột nhiên cứng đờ, thủy tinh phía sau cũng nháy mắt vỡ tan, toàn bộ vung vãi trên mặt đất.

Triệu Mịch Thanh chạy tới bằng tốc độ nhanh nhất, cướp lấy con dao trong tay cô ta, cô ta còn muốn phản kháng nhưng lực không địch lại nổi, lập tức bị đẩy ngã xuống đất, mẹ Triệu đã hôn mê bất tỉnh.