Triệu Hoán Thần Binh

Chương 1245: Ta đến du lịch ngắm cảnh




Đầu óc Vu Nhai hỗn loạn kêu lên:

- Kiếm linh tiền bối!

Hiện tại Vu Nhai hô một tiếng là cái gì kiếm linh thần kiếm cũng ưng, nhưng giọng nói vẫn lạnh nhạt:

- Như thế nào? Mấy ngày nay có vẻ ngươi không có tiến triển gì, gặp vấn đề khó sao?

Kiếm linh thần kiếm không có dáng vẻ điên cuồng chửi Độc Cô gia chủ xối xả như bữa trước, tỏ vẻ ung dung quý phái, cao thâm khó dò.

Vu Nhai hỏi:

- Là thế này, ta nghĩ tiểu thế giới binh linh của kiếm linh tiền bối chắc không chỉ có mảnh đất này. Có thể cho ta đi hết một lần không?

Vu Nhai sợ kiếm linh thần kiếm không đồng ý, tiếp tục bảo:

- Đương nhiên một số nơi ta không thể đi hay bí mật không được nhìn thì ta không dám cưỡng cầu.

Kiếm linh thần kiếm nghi hoặc hỏi:

- Đi một lần?

Kiếm linh thần kiếm gật đầu, nói:

- Được, nhưng không được đụng vào bất cứ thứ gì.

Vu Nhai vội cảm ơn:

- Đa tạ tiền bối, ta chỉ muốn đi dạo!

Trong lòng Vu Nhai càng cảm thấy vị kiếm linh tiền bối thật dễ thân. Vu Nhai vừa dứt lời, thiên địa biến đổi, từ khi nào trước mặt hắn xuất hiện một cánh cửa không gian, có thể thấy cảnh vật bên trong.

Vu Nhai sửng sốt, trong đó là núi xanh nước biếc, rất đẹp.

Kiếm linh thần kiếm thản nhiên nói:

- Dù là cửa chính vùng đất táng kiếm hay vùng đất táng kiếm ngươi đang đứng chỉ là khu ngoài cùng tiểu thế giới binh linh của ta, có thể nói là dung hợp môi trường nơi đây. Nếu mang ta đi thì hai nơi vùng đất táng kiếm này sẽ không tồn tại trong tiểu thế giới binh linh của ta, trước mắt ngươi mới là tiểu thế giới binh linh thật sự.

Tức là chính, nghịch kiếm thần bí địa chỉ là địa bàn bị Lạc Thiên thần kiếm bao phủ, nó vẫn thuộc về mảnh đất Độc Cô Thần thành, kiếm linh thần kiếm quản lý thay.

Ví dụ Dao Quang thành, bên trong có nội thành và ngoại thành. Ngoại thành chịu Vu gia trong nội thành quản lý, sức mạnh thật sự của Vu gia chỉ trong vòng nội thành. Hèn gì trước kia vùng đất táng kiếm tùy tiện mở ra, mỗi năm có rất nhiều người cần dung hợp huyền kiếm bản mệnh, kiếm thần bí địa mở rộng biến thành nội tình mạnh nhất. Gần đây kiếm thần bí địa chỉ mở sáu lần, hiển nhiên khi mở ra sẽtiêu hao.

Nếu Lạc Thiên thần kiếm bị lấy đi thì hai nơi vùng đất táng kiếm vẫn sẽ ở lại.

Kiếm linh thần kiếm thản nhiên nói:

- Lực lượng của ta nếu mạnh hơn nữa rất có thể đặt hai nơi vùng đất táng kiếm vào tiểu thế giới binh linh của ta.

Con ngươi Vu Nhai co rút.

thì ra thần binh có thể thu thế giới bên ngoài thành của mình. Không, không phải thu thế giới bên ngoài mà là không gian tiểu thế giới khai thác càng lớn hơn, di chuyển một vài nơi đặc biệt ở bên ngoài vào, khiến thế giới bên ngoài biến thành mảnh dất khô cằn.

Vu Nhai không nghĩ nhiều, nhấc chân bước vào cánh cửa. Binh linh kêu vù vù.

Vu Nhai chợt hỏi:

- Kiếm linh tiền bối, không biết ta có thể mang mấy thanh kiếm này đi theo không?

Vu Nhai quyết tâm chiếm hữu thánh kiếm.

Kiếm linh thần kiếm sửng sốt rồi đồng ý ngay:

- A? Có thể!

Kiếm linh thần kiếm cho rằng Vu Nhai cần những thanh kiếm này để cảm ngộ kiếm đạo, chúng nó có thể tự bay trong tiểu thế giới binh linh, không cần bị người khống chế nên không sao.

Vẻ mặt Vu Nhai hớn hở, mang theo một trăm tám mươi chín thanh kiếm đi thám hiểm.

Chớp mắt thiên địa thay đổi, cảnh vật xung quanh trở nên mộng ảo. Non xanh nước biếc, từ trong đó cảm nhận được kiếm ý có khắp nơi. Một trăm tám mươi chín thanh kiếm sau lưng Vu Nhai kêu vù vù.

Ong ong ong ong ong!

Kiếm linh thần kiếm nói:

- Nơi này là thử thách cho tử tôn Độc Cô gia bình thường. Vào tiểu thế giới binh linh của ta, cảm ngộ kiếm đạo của bọn họ. Ngươi cũng cảm giác được đúng không? Trong tiểu thế giới binh linh của ta dù là hao cỏ, núi đá hay không khí đều ẩn chứa kiếm ý.

Nếu đổi lại người khác kiếm linh thần kiếm sẽ không rảnh rỗi giải thích nhiều như vậy, thậm chí không lộ mặt. Dù là Độc Cô Cửu Thiên vào nghịch kiếm thần bí địa cũng không hay biết kiếm linh thần kiếm tồn tại.

- Hoa cỏ, núi đá đều có kiếm ý?

Vu Nhai ngẩn ngơ, nhìn chăm chú vào cảnh vật.

Non xanh nước biếc như biến mất, đập vào mắt hắn là từng thanh kiếm, là kiếm ảo. Mỗi thanh kiếm khác nhau, ẩn chứa kiếm ý mãnh liệt. Vu Nhai như trở lại khoảnh khắc trông thấy Thôn Thiên kiếm, U Hoang kiếm, Phong Doanh kiếm, Cổ Đế Long kiếm. Chỉ cần Vu Nhai vươn tay ra bắt lấy một hoặc mấy thanh kiếm là hắn sẽ kiếm đạo thành thánh ngay.

Vu Nhai ngơ ngác nói:

- Trông có vẻ đơn giản, nếu ta muốn có thể cùng lúc nắm lấy mười mấy thanh kiếm.

Nhưng mười mấy thanh kiếm đối với Vu Nhai bây giờ là vô dụng, mới có mười mấy thanh kiếm, quá ít.

- Đối với ngươi là đơn giản, ngươi đi ra từ nghịch kiếm thần bí địa, hơn nữa . . .

Kiếm linh thần kiếm nói đến đây thì ngừng, nó vốn định bảo Vu Nhai trước tiên cảm ngộ tất cả oan hồn.

Kiếm linh thần kiếm không muốn nhắc chuyện này, nói:

- Hơn nữa trước đó ngươi đã có cơ hội kiếm đạo thành thánh. Đối với tử tôn Độc Cô gia bình thường muốn bắt giữ và cảm ngộ một chút kiếm ý là vô vàn khó khăn.

- Muốn xem một cọng cỏ thành một thanh kiếm không phải chuyện dễ, nếu không thì người nào trong Độc Cô gia cũng kiếm đạo thành thánh. Chỗ này vốn không định mở ra cho ngươi, nhưng nếu ngươi đã yêu cầu thì ta chiều. Chú ý đừng tùy tiện kiếm đạo thành thánh.

thiên tài Độc Cô gia đi vào kiếm thần bí địa, nếu không thể kiếm đạo thành thánh thì cảnh vật vẫn chỉ là non xanh nước biếc trong mắt gã. Chỉ người kiếm đạo thành thánh mới thấy kiếm, tất nhiên đa số chỉ xem một cọng cỏ, một hòn đá thành kiếm.

Ít ai giống như Vu Nhai đập vào mắt toàn là kiếm, là dẫn đầu thiên tài.

Vu Nhai mỉm cười nói:

- Đa tạ kiếm linh tiền bối nhắc nhở, ta vốn không định cảm ngộ kiếm đạo tại đây. Ta đến lữ hành.

Tâm tình Vu Nhai vô cùng nhẹ nhàng cất bước du lịch, kiếm xung quanh hắn biến mất, lại là non xanh nước biếc đẹp vô ngần.

- Lữ hành?

Khóe môi kiếm linh thần kiếm co giật thầm nghĩ:

- Đến tiểu thế giới binh linh của ta du lịch ngắm cảnh? Chỉ tiểu tử này nghĩ ra được.

Kiếm linh thần kiếm vẫn không để bụng, có lẽ tiểu tử này muốn thả lỏng tâm tình rồi nghiên cứu phù văn tiếp? Tính đằm thế này rất hiếm có.

Nhưng rất nhanh kiếm linh thần kiếm phát hiện chuyện không phải như vậy, tiểu tử này mượn tiểu thế giới binh linh của nó cảm ngộ căn cơ địa binh sư.

Kiếm linh thần kiếm nhỏ giọng nói:

- Những gì tiểu tử này làm đều có mục đích, nhưng không biết hắn có thể cảm ngộ bao nhiêu?

Vu Nhai đi rất chậm, mỗi khi đi qua một nơi sẽ đứng lại quan sát một lúc, để cảm ngộ. Có lẽ vì lúc trước lữ hành nên sau này Vu Nhai không cố ý cảm ngộ nữa, cứ thuận theo tự nhiên, ngắm phong cảnh. Nếu gặp ao sông Vu Nhai còn ở lại câu cá chơi.