Triều Thấp

Chương 9




Mười lăm phút trôi qua, rốt cuộc nhận được tin nhắn của đạo diễn sư tỷ, hoá ra mọi người bị trêu đùa.

Vì để gia tăng tình hữu nghị giữa các thành viên mới và cũ, ban lãnh đạo cố ý thiết kế một trò chơi truy tìm kho báu, mỗi một cửa là một câu đố, muốn giải cần phải tìm đến nơi có chứa gợi ý, tìm được tờ giấy, hoàn thành nhiệm vụ trên đó, lấy được địa điểm kế tiếp, cuối cùng đến đích, sẽ có phần thưởng lớn.

Mọi người đầu tiên tàn nhẫn oán giận một phen, nhưng sau đó đều trở nên hưng phấn, tràn đầy phấn khởi muốn chạy nhanh đến đích để đánh đạo diễn sư tỷ một trận.

Một đám người ào ào dựa theo gợi ý đi đến địa điểm đầu tiên.

Sở Kiều từ trước đến nay không am hiểu cách hoà mình vào bầu không khí náo nhiệt như thế, suy nghĩ xem có muốn xin phép đi trước hay không, nhưng dù EQ của cậu có thấp cũng biết rõ nếu lúc này mình chuồn mất cũng sẽ làm mọi người mất hứng, vì thế chỉ có thể chậm rì theo sau.

Lục Minh Hà cũng không nói một lời, đút tay vào túi quần, đi cùng cậu.

Một đoàn người gào hét như quỷ kêu ở trong sân trường, xuyên qua rừng cây nhỏ, lăn bụi cỏ, lang thang hơn một tiếng.

Cuối cùng, đích đến quả nhiên là phòng luyện tập.

Mọi người hưng phấn vọt tới sảnh dưới, phát hiện bên cạnh thang máy dán một tờ giấy, chữ đỏ cỡ to viết không được đi thang máy, phải đi thang bộ.

Nhìn hành lang tối hù, trong lòng Sở Kiều vô lực rên rỉ một tiếng, cậu biết sẽ có một màn chết tiệt như thế này.

Một đám người cậu đẩy tôi tôi đẩy cậu, xuất phát về phía cầu thang. Sở Kiều ở chỗ rẽ chần chờ, căn bản không muốn bước theo.

“Em sợ tối?” Lục Minh Hà đứng sau lưng cậu hỏi.

Sở Kiều cắn răng, giống như thấy chết không sờn mà đi vào, run cầm cập lấy di động ra, bật đèn pin để chiếu sáng. Cậu quả thật sợ tối, khi còn bé đã từng có một lần, cha mẹ cãi nhau, từng người đẩy cửa đi ra ngoài, bỏ một mình cậu ở nhà, không hiểu sao trong nhà bị đứt cầu dao, cậu đợi trong bóng tối cả một đêm, từ sau đó liền sợ tối.

“Nếu như sợ, em có thể nắm lấy tay anh.” Lục Minh Hà nhỏ giọng nói bên tai Sở Kiều.

Sở Kiều sợ hết hồn, điện thoại di động trên tay suýt chút nữa rơi mất, cậu quay đầu lại lườm hắn một cái, nhỏ giọng nói: “Tôi không có sợ.”

Lục Minh Hà thờ ờ nhún vai, chân dài một bước đi lên hai, ba bậc thang, theo sau đoàn người, để lại Sở Kiều một mình ở cuối, phía sau đen thùi, tựa như lúc nào cũng sẽ có thể đụng phải đồ vật.

Sở Kiều vội vàng ba chân bốn cẳng chạy theo.

Mọi người mở đèn pin, mò mẫm đi lên tầng ba, phòng luyện tập ở tầng sáu. Sở Kiều đếm từng tầng từng bậc thang, nhìn Lục Minh Hà đi trước mặt cậu, tay ở bên người đung đưa.

Đột nhiên, mấy cô gái đi ở phía trước trầm thấp kêu lên hai tiếng, tuy rằng không biết chuyện gì xảy ra, nhưng bên trong bầu không khí tối đen, tất cả mọi người đều rất hồi hộp, la lên liên tiếp.

Tâm trạng của Sở Kiều căng thẳng như dây cung bị kéo, cậu bị tiếng la của mọi người doạ đến tóc gáy đều dựng đứng lên, suýt chút nữa quăng luôn điện thoại di động, căn bản không dám nhìn chuyện gì đang xảy ra, đưa tay kéo lại thứ gần cậu nhất —— góc áo của Lục Minh Hà, cả khuôn mặt của Sở Kiều chôn sau lưng hắn, không dám thở mạnh.

Sở Kiều có thể cảm giác được, tấm lưng Lục Minh Hà cứng lên một chút, sau đó lại thả lỏng. Lục Minh Hà đem bàn tay của Sở Kiều đang ở trên góc áo hắn gỡ xuống, nắm lấy trong lòng bàn tay hắn.

“Đừng sợ, chỉ là nhìn thấy con chuột chạy qua mà thôi.”

Sở Kiều vẫn chôn trên lưng của Lục Minh Hà, ngửi được mùi hương nhàn nhạt trên người hắn, cảm giác được lồng ngực chấn động khi hắn nói chuyện, làm người ta yên tâm. Bàn tay Lục Minh Hà rất lớn, có thể bao bọc toàn bộ bàn tay cậu ở bên trong.

Rối loạn rất nhanh ổn định, mọi người lại bắt đầu cậu đẩy tôi tôi đẩy cậu đi về phía trước.

Sở Kiều ngượng ngùng đem khuôn mặt của mình rời khỏi trên lưng của Lục Minh Hà, muốn rút tay ra. Lục Minh Hà lại không nói gì kéo cậu đi tới trước. Sở Kiều giãy giụa hai lần, nhưng rồi cũng thuận theo để hắn dắt đi, trong lòng đập thình thịch.

Chung quy là do cậu sợ tối.

Cuối cùng cũng coi như hữu kinh vô hiểm đi tới tầng sáu, Sở Kiều vội vàng rút tay mình ra khỏi Lục Minh Hà, hắn cũng không nắm lại, chỉ yên lặng đi theo bên cạnh cậu.

Phòng luyện tập sáng đèn, không một bóng người, tất cả lũ lượt đi vào, hất hất nơi này, lật lật chỗ kia, e sợ đạo diễn đang trốn ở góc nào đó chuẩn bị nhảy ra hù doạ.

Mọi thứ phát sinh trong nháy mắt.

Đèn điện bụp một tiếng tắt ngúm, phòng luyện tập rơi vào một mảnh tối tăm. Sở Kiều hoảng sợ, theo bản năng đưa tay đi tìm tay của Lục Minh Hà, nhưng làm thế nào cũng không tìm được trong bóng tối.

Tay của Lục Minh Hà tìm đến cậu.

Một bàn tay của hắn bắt được bàn tay đang mò mẫm của Sở Kiều, một tay khác nắm thật chặt lấy eo của cậu, dùng một tư thế không thể phảng kháng mà ấn lưng cậu dựa vào trên tường.

Sau đó, sượt tới chính là môi của Lục Minh Hà, ở trong bóng tối chính xác hôn vào trên môi của Sở Kiều.

Sở Kiều chưa kịp phản ứng, cậu đã bị vây giữa vách tường và lồng ngực của hắn. Nỗi sợ hãi với bóng tối lập tức hoàn toàn biến mất, tiếng người huyên náo giống như ở ngoài xa vạn dặm.

Cậu chỉ cảm thấy tay hắn, môi hắn, cùng với đầu lưỡi của hắn.

Đầu lưỡi của Lục Minh Hà tựa như một con rắn linh hoạt, cạy mở hàm răng của Sở Kiều, thâm nhập vào trong vòm miệng, chuẩn xác quấn lấy đầu lưỡi của cậu, ướt át dây dưa, lật quấy, hôn ra tiếng nước ướt nhẹp.

Sở Kiều từ thân đến tâm cùng đầu lưỡi đều không thể khống chế được, đều bị Lục Minh Hà chiếm giữ. Tay cậu rất yếu, không đẩy được Lục Minh Hà ra, cậu cảm thấy rất sợ, những người khác cách bọn họ chỉ trong gang tấc, một khi mọi người yên tĩnh lại, sẽ nghe được bọn họ đang làm chuyện kỳ quái, thậm chí có thể nghe được tiếng tim đập như trống đánh của cậu.

Cậu mưu tính dùng đầu lưỡi của chính mình mà yên lặng đẩy đầu lưỡi của Lục Minh Hà ra ngoài.

Lục Minh Hà thuận theo một cách kỳ lạ, đầu lưỡi như lưu luyến tại vòm trên của cậu một hồi, rồi lui ra ngoài. Sở Kiều tựa vào tường, không ngừng thở hổn hển. Chưa kịp để cậu phản ứng lại, Lục Minh Hà đã tiến đến bên tai của Sở Kiều, sắc tình liếm mút vành tai của cậu.

Hắn vừa liếm, vừa đem cả người mình kề sát vào trên người của Sở Kiều, hai người trong lúc này không hề có một chút kẽ hở. Sở Kiều cảm giác rõ ràng cơ bắp phập phồng của hắn, còn có hắn cứng rắn, cách lớp quần thể thao rộng rãi, đỉnh vào dưới thân của cậu.

Lục Minh Hà thở gấp, từng luồng nhiệt khí thổi vào lỗ tai ửng hồng của Sở Kiều.

Hắn thông báo bên tai cậu: “Thích em.”

Sở Kiều cả kinh, hồi phục lý trí, tránh né, đẩy Lục Minh Hà ra.

Gần như cùng một lúc, đèn sáng.

Đạo diễn sư tỷ trốn ở ngoài kéo cầu dao điện, nâng một đống túi gà rán và đồ ăn vặt hô “surprise” đi tới, bị một đám người ồn ào càu nhàu. Phó Thi Ngữ bị tắt đèn doạ sợ tới mức phát khóc, sau khi thở ra một hơi thì lại một bên nấc cục, một bên kêu lên “Thật thích! Còn muốn chơi lại!”, mọi người đều ầm ầm cướp đồ ăn vặt, không có người để ý tới bọn họ làm cái gì trong mười mấy giây ngắn ngủi.

Sở Kiều dựa lưng trên tường, nhìn Lục Minh Hà đang đứng cách cậu hai bước, giơ tay lau miệng mình một cái.