Triều Tư Mộ Noãn

Chương 52: 52: Gặp Mặt






Weiss thường xuyên có những nhân sĩ đã thành công trở về trường diễn thuyết, đa số đều là trường học mời về, cũng có một phần là hợp tác cùng trường học, thực hiện những buổi diễn thuyết trước thời gian tốt nghiệp thuận tiện lựa chọn vài tinh anh đem đi, lúc trước Vệ Kiều có nhận được lời mời, chỉ là nàng bận rộn công việc, hơn nữa thân thể không thích hợp nên liền từ chối, chỉ là luôn giữ mối liên lạc với giáo sư ở Weiss, bằng không cũng sẽ không có cơ hội cho Thập Nhất cùng Đỗ Nguyệt Minh, sau khi cúp điện thoại với Thập Nhất nàng liền gọi điện cho giáo sư, hỏi một chút gần đây trường học có tổ chức diễn thuyết hay không, nếu như không ngại, nàng nguyện ý trở về diễn thuyết.

Giáo sư đã sắp về hưu, cuộc đời dạy dỗ qua vô số đệ tử, thành đạt cũng có không thành đạt cũng có, khắc sâu ấn tượng đối với Vệ Kiều là bởi vì sự thông minh của nàng, kiến thức người khác học trong vòng một tuần, nàng năm ngày liền đã thông hiểu, không những vậy, nàng còn không kiêu ngạo, không nóng nẩy, trầm ổn nội liễm, là đệ tử đặc biệt nhất mà hắn đào tạo ra, lúc trước khi biết nàng sớm thôi học còn rất tiếc hận, nhưng mà vàng ở đâu đều sẽ tỏa sáng, sau khi Vệ Kiều tiếp nhận Vệ Thiên nhanh chóng mở rộng thế lực, chi nhánh công ty cũng mở ra rất nhiều, nước ngoài tất nhiên là có, trường học chủ động nhiều lần mời nàng trở về diễn thuyết một lần, còn nhờ giáo sư mở lời, cũng không có thành công, bây giờ khi hắn sắp về hưu, Vệ Kiều lại chủ động liên hệ với hắn, lúc này hắn liền quyết định, nàng tùy thời đều có thể trở về, thời gian do Vệ Kiều định.

Cho nên lúc này Thập Nhất liền nhìn thấy Vệ Kiều đứng trên đài, nàng không có mặc váy đỏ giống như mọi khi mà là mặc tiểu tây trang màu lam nhạt, tóc dài tùy ý tán ở sau lưng, trang điểm nhẹ nhàng, đuôi lông mày vẫn là sắc bén như trước, nơi tầm mắt lướt qua đều là im lặng, có loại khí thế không giận tự uy kéo đến, cả khán phòng yên tĩnh.

Thập Nhất sững sờ nhìn ngườit rên đài, hoảng thần, cánh tay bị Đỗ Nguyệt Minh vỗ một cái, hỏi: "Vị Phật gia kia của ngươi sao lại đến đây?"
Vệ Kiều sao lại đến đây?
Nàng cũng không biết.

Tối hôm qua Thập Nhất còn nhắn tin cho Vệ Kiều nói nàng đừng tới, thân thể nàng không tốt đừng qua lại, dù sao mình đã xin nghĩ phép rồi, liền để mình bay về, Vệ Kiều không biết là đang bận hay là không thấy được, không có hồi âm, Thập Nhất cho là nàng đã đồng ý, vừa rồi còn nghĩ sau khi tan lớp sẽ xin phép giáo sư, không nghĩ tới bây giờ lại nhìn thấy Vệ Kiều.

So với sự kinh ngạc của hai người bên này, những người khác thật ra là rất tự nhiên mà nhỏ giọng thảo luận: "Là Vệ tổng?"
"Vệ tổng nào?"
"IHF đầu tiên của Weiss được xuất bản trên báo kinh tế là của nàng.

"
"Ngươi chắc chắn chứ?"
"Ta đã xem qua rất nhiều lần rồi, bản phỏng vấn của nàng ta cũng đã xem qua rất nhiều lần, bất quá nàng rất ít khi xuất hiện, không tiếp nhận phỏng vấn.

"
Các nàng là dùng ngoại ngữ trao đổi, Thập Nhất tới đây vài tháng ngắn ngủi đã có thể thuần thục dùng ngoại ngữ để giao lưu, cho nên nghe được cũng không cần cố hết sức, đang nghe rất nghiêm túc, cánh tay bị người ta vỗ nhẹ, Đỗ Nguyệt Minh hỏi: "Thế nào, hiện tại rất cao hứng đúng không?"
Thần sắc Thập Nhất không giống bình thường, lông mày có chút cau lại, thành thật nói: "Không phải.

"
Đỗ Nguyệt Minh tươi cười: "Đừng giả bộ, nếu bạn gái của ta làm như vậy, ta nằm mơ đều có thể cười tỉnh.

Ngươi nghe đi, mọi người đều đang khen ngươi lão bà của ngươi, ngươi còn mất hứng?"

Thập Nhất xác thực không quá cao hứng, thân thể của Vệ Kiều nàng rõ ràng hơn hết, diễn thuyết ít nhất là hai đến ba giờ, không có nghỉ ngơi giữa chừng, dựa theo thân thể củaVệ Kiều làm sao chịu được, người kia thật sự là làm càn!
Vệ Kiều nói đến một nửa liền nhìn xuống đệ tử trong khán phòng, đột ngột chống lại đôi mắt Thập Nhất, nhìn thấy sự không vui trong ánh mắt người kia liền có loại cảm giác chột dạ, nàng khe khẽ ho khan, đem loại cảm giác khó hiểu này phủi đi, tiếp tục diễn thuyết.

Ngoại ngữ của Vệ Kiều rất tốt, lúc trước Thập Nhất chưa từng nghe nàng nói, bây giờ nghe nàng nói ngoại ngữ lưu loát, có loại cảm giác thoải mái nói không nên lời, so với trình độ của bản thân nghe tốt hơn rất nhiều.

Hai tiếng rưỡi đồng hồ, diễn thuyết kết thúc, đệ tử linh hoạt đặt câu hỏi, đa số đều là quay quanh bài phỏng vấn IHF cùng kinh nghiệm quản lý công ty của nàng, các phương diện về vận dụng tài nguyên, người trên đài khí độ trầm ổn, nội liễm, ánh mắt bình hòa lại uy nghiêm, giọng nói thanh thanh lãnh lãnh, không lớn nhưng lại có lực xuyên thấu, nàng nghe câu hỏi sẽ có chút nghiêng đầu, Thập Nhất ngẩng đầu liền nhìn thấy sườn mặt của nàng, dường như là dùng bút mực mà vẽ ra, tinh tế, đại khí, xinh đẹp.

Chỉ là so với trước gầy hơn một chút, là ăn không ngon sao? Hay là buổi tối nghỉ ngơi không tốt? Thập Nhất vốn còn oán nàng giày vò thân thể của bản thân, hiện tại chỉ còn lại tràn đầy đau lòng.

Nàng có chút rủ mắt xuống, bên cạnh Đỗ Nguyệt Minh động đậy một chút, cười nói: "Vệ tổng, ta có câu hỏi!"
Mọi người trong khán phòng đều nhìn nàng, đây là khóa dự thính, hôm nay mọi người được thông báo giáo sư mời được người về diễn thuyết, cho nên trong khán phòng đã ngồi đầy người, cũng có không ít người đi tới đi lui trên hành lang, bọn họ thăm dò quay đầu nhìn Đỗ Nguyệt Minh, tò mò nàng có thể hỏi ra câu hỏi gì.

Người luôn có hình tượng không yêu thích học tập trong lòng mọi người hé miệng liền nói: "Vệ tổng, ngài đã kết hôn rồi sao?"
Cả khán phòng cười vang, Thập Nhất giật giật tay áo Đỗ Nguyệt Minh, để nàng ngồi xuống, Đỗ Nguyệt Minh lại đứng nghiêm, thần sắc so với bình thường lên lớp còn nhận chân hơn, không chớp mắt mà nhìn Vệ Kiều.

Vệ Kiều lắc đầu, dưới ánh mắt tò mò của mọi người liền mở miệng: "Không có.

"
Lời xì xào bàn tán dâng lên, Đỗ Nguyệt Minh tươi cười tiếp tục nói: "Vậy ngài đang nói yêu đương sao?"
Thập Nhất nắm chặt lấy cánh tay nàng, kéo thân thể của nàng lảo đảo một chút, Vệ Kiều nhìn thấy hành động của hai người đôi mi thanh tú cau lại, thẳng thắng nói: "Ta có bạn gái rồi.

"
"Nữ, bạn gái?"
"Ha!"
Tiếng bàn luận xôn xao lớn dần lên, còn có tiếng huýt sáo vang lên, hiện tại không sai biệt lắm đã đến lúc kết thúc, cho nên bầu không khí không còn nghiêm túc giống như lúc trước, thả lỏng hơn rất nhiều, thậm chí còn có người ồn ào: "Bạn gái của Vệ tổng rất đẹp phải không?"
Vệ Kiều dùng ngoại ngữ lưu loát mà đáp lại nàng: "Rất đẹp.

"

Nàng không đáp lại còn đỡ, vừa đáp lại bầu không khí liền sôi trào, giáo sư vốn ngồi ở bên dưới, nghe được các nàng bởi vì những vấn đề này mà làm loạn liền lắc đầu bất đắc dĩ mỉm cười, Thập Nhất không phụ họa theo những người khác, nàng chỉ là ngồi yên trên ghế, Đỗ Nguyệt Minh lại hỏi ra vấn đề thứ ba: "Vệ tổng, bạn gái của ngài ở đây sao?"
Bầu không khí huyên náo vừa rồi liền im bặt, giống như là có người bỗng nhiên bóp lấy cổ họng của bọn họ, không cho bọn họ phát ra chút tiếng vang nào, bốn phía rất an tĩnh, an tĩnh đến mức Thập Nhất rõ ràng nghe được nhịp tim của bản thân.

Thình thịch! Thình thịch! Thình thịch !!!
Bàn tay nàng cầm lấy ống tay Đỗ Nguyệt Minh xuất mồ hôi, thân thể kéo căng, trong bầu không khí lặng ngắt như tờ, Vệ Kiều cười khẽ: "Ở đây.

"
Ở đây.

Câu trả lời khẳng định này nhấc lên làn sóng náo động càng lớn, tiếng ồn dồn dâp không hề gián đoạn, quả nhiên là khi bát quái, liền không phân chia quốc gia, cũng không phân biệt nam nữ, ánh mắt mọi người nhìn nàng lại càng là tràn đầy hiếu kỳ, có người hỏi: "Là Đỗ Nguyệt Minh?"
"Không phải chứ?"
"Sao lại không phải a, ngươi không thấy nàng đều là cố ý hỏi đến sao? Vệ tổng còn trả lời, ta thấy tám chín phần là đúng rồi.

"
"Ta cũng nghĩ như vậy, nếu không phải là bạn gái, ai dám to gan hỏi như vậy a.

"
"Nhưng mà Đỗ Nguyệt Minh! "
Không xứng đi!
Người đang nói kia còn chưa nói hết câu Đỗ Nguyệt Minh liền đã bị Thập Nhất kéo ngồi xuống, những tiểu cô nương khác trong khán phòng liền ầm ĩ: "Vệ tổng, là ai a?"
Giáo sư thấy các nàng cười đùa cũng chỉ lắc đầu, nói với Vệ Kiều: "Ta đi ra ngoài trước, cơm trưa! "
Vệ Kiều cung kính nói: "Cơm trưa ta có thể đem theo một người sao?"
Trong lòng giáo sư đã biết rõ: "Không thành vấn đề.

"
Thần sắc thanh lãnh của Vệ Kiều rút đi, khóe môi xong lên mỉm cười: "Cám ơn.


"
Sau khi giáo sư rời khỏi khán phòng mọi người liền vui mừng, nhiều người còn can đảm vây quanh bên cạnh Vệ Kiều: "Vệ tổng, là Đỗ tiểu thư sao?"
"Vệ tổng, bài phòng vấn IHF của ngài lúc đó ta còn có chỗ chưa hiểu.

"
"Vệ tổng! "
Vệ Kiều đưa tay: "Hết giờ rồi.

"
Mọi người tươi cười, vài người đang chăm chú ghi chép vốn còn đang muốn đặt câu hỏi cũng gãi gãi đầu mà ngồi xuống, những người khác nhìn về phía Vệ Kiều, nhìn nàng từng bước một đi về phía Đỗ Nguyệt Minh.

"Ta đã nói là Đỗ Nguyệt Minh a.

"
"Là Đỗ Nguyệt Minh a.

"
"Tại sao lại là nàng a.

"
"Khó trách nàng không có bản lãnh gì cũng có thể vào Weiss.

"
Bất luận lời đồn đại gì nghe tới đều có thể làm cho người ta tổn thương, bất kể là dùng phương thức gì, Thập Nhất nghe được lời thì thầm của những người xung quanh cũng có chút không thoải mái, bên cạnh Đỗ Nguyệt Minh lại vô tâm vô phế mà tươi cười: "Sao lại không thoải mái, các nàng càng không thoải mái ta lại càng cao hứng, lại nói, ta là sống vì bản thân, cũng không phải vì người khác, đừng mang vẻ mặt đau khổ, cười một cái.

Hơn nữa đây coi là cái gì a, lúc đầu khi ta công khai tính hướng, đi trên đường cũng liền có người mắng ta, có bằng hữu còn cắt đứt liên hệ với ta a.

"
Cho tới bây giờ Thập Nhất chưa từng nghe qua Đỗ Nguyệt Minh nói những lời này, nàng có chút đau lòng mà nói: "Vậy tại sao ngươi lại muốn công khai?"
Đáy mắt Đỗ Nguyệt Minh có chút mờ mịt, cười nhạo: "Không có gì, tình yêu làm người ta trở thành kẻ ngốc a.

" Nàng lắc đầu: "Nhanh thu dọn đồ đạc, vị Phật gia kia tới đón ngươi a.


"
Thập Nhất vừa định hỏi lại liền nghe đến lời nói của Đỗ Nguyệt Minh, Vệ Kiều đã đứng ở trước mặt hai người, nàng đưa tay, trước ánh mắt kinh ngạc của mọi người hỏi: "Vệ tiểu thư, có rảnh cùng nhau ăn cơm sao?"
Mọi người liền muốn rơi tròng kính.

Vệ Kiều nắm tay Vệ Noãn ra khỏi phòng học, giáo sư đang chờ nàng đi ra, thấy nàng đi tới liền cười nói: "Ta còn nghĩ tại sao bỗng nhiên lại đáp ứng, thì ra là có dụng tâm a, Vệ Noãn thế nhưng là, Vệ Noãn ——" Hắn do dự trong chốc lát lại nói: "Cũng là họ Vệ, các ngươi là tỷ muội?"
Vệ Kiều nhìn giáo sư, lắc đầu nói: "Không phải, nàng là bạn gái của ta.

"
Vài người đi theo phía sau suýt chút nữa đã không khống chế được mà rít lên!
Nước ngoài so với trong nước cởi mở hơn rất nhiều, đối với người đồng tính cũng không kiêng kị, rất nhiều người trên đường còn thoải mái nắm tay, chỉ là thông thường nhìn thấy trưởng bối hoặc là người có bối phận lớn sẽ luôn theo bản năng mà cố kỵ, đừng nói là trước mặt giáo sư, sẽ càng không thể thẳng thắn, nhưng Vệ Kiều không có cố kỵ, thẳng thắng giới thiệu, thái độ tự nhiên lại thanh thản.

Giáo sư dừng vài giây lại gật đầu: "Được rồi, đi thôi, mợi người đang chờ rồi.

"
Vệ Kiều nắm tay Thập Nhất đi theo sau giáo sư ra khỏi trường học, Thập Nhất ít nói, phần lớn đều là nghe Vệ Kiều cùng giáo sư trò chuyện, thỉnh thoảng hỏi đến nàng, nàng mới nói một đôi lời, sắc mặt bình tĩnh, ánh mắt sâu u, đến trước cửa khách sạn nàng nhìn thấy Bùi Thiên, Bùi Thiên bước lên phía trước, nói: "Tam tiểu thư, bên trong đã sắp xếp tốt rồi.

"
Nàng gật đầu: "Trước cùng giáo sư vào đi đã.

"
Vệ Kiều nói xong liền mời giáo sư vào trước, Bùi Thiên đưa giáo sư tiến vào khách sạn, nơi cửa ra vào chỉ còn lại Vệ Kiều cùng Thập Nhất.

"Làm sao vậy?" Vệ Kiều xoa xoa mu bàn tay, Thập Nhất thấy xung quanh vắng lặng liền hỏi: "Ngươi đến đây tại sao không nói với ta một tiếng?"
"Ngươi có biết diễn thuyết ít nhất là hai đến ba giờ hay không? Ngươi có phải vừa bay tới hay không? Ngươi như vậy thân thể làm sao chịu nổi?"
"Ngươi quả thực chính là không để tâm đến thân thể, chính là hồ đồ!"
"Bác sĩ Tô biết ngươi tới đây sao? Thuốc có mang theo hay không? Vạn nhất phát bệnh! "
Tiếng cười khẽ cắt ngang lời chất vấn của Thập Nhất, trong ánh mắt Vệ Kiều đều là vui vẻ, đuôi lông mày sắc bén đã sớm thu lại, chỉ còn lại dịu dàng, Thập Nhất chưa nói xong đã nghe thấy nàng cười liền không khỏi tức giận: "Ngươi cười cái gì?"
Vệ Kiều đoan chính đứng ở trước mặt nàng, thần sắc đạm nhiên nói: "Ta cười, tiểu cô nương của ta trưởng thành rồi, sẽ biết giáo huấn người, cũng sẽ phát hỏa.

"