Trò Chơi Đang Download

Chương 15: Vân Các




Trên màn nước bắt đầu chiếu lại cốt truyện thế giới.

Tạ Tịch hiểu rõ tình huống thực tế hơn tất cả mọi người ở đây, ngay cả một mắt cũng không muốn nhìn.

Trọng Kim lại nói: "Đừng lãng phí cơ hội ngàn năm có một này, cốt truyện thế giới rất trọng yếu, nhất là thế giới khó như thế giới cấp S!"

Tạ Tịch tâm tư khẽ động, hỏi: "Vì sao lại trọng yếu?" Chẳng lẽ người khác cũng có thể thông quan trò chơi?

Mắt Trọng Kim không rời khỏi màn nước, lại vẫn kiên nhẫn giải thích cho Tạ Tịch: "Mặc dù không thể tiến vào thế giới này, nhưng xem cốt truyện được chiếu lại, không chỉ có thể phỏng đoán độ khó của thế giới cấp S, còn có thể phỏng đoán sở thích của người thiết kế!"

Tạ Tịch: "..." Sở thích của người thiết kế? Chẳng cần phỏng đoán, cậu có thể dùng ba chữ tổng kết — — bệnh tâm thần.

Trọng Kim kinh hô một tiếng: "Ngọa tào, chết rồi!"

Trên màn nước thiếu niên mặc hoa phục thời Trung cổ bị một tiễn xuyên ngực!

Người xem xung quanh ngày càng nhiều, tiếng thảo luận không dứt vang lên bên tai: "Lúc này mới ngày đầu tiên đi? Đã chết kiểu xuyên tim rồi, đau lắm á!"

Lại có người nói: "Cũng may không hạn chế số lần load."

"Nhưng chết đi chết lại cũng rất thống khổ đi!"

Trên màn nước, Seyin reload, quay về một khắc trước khi chết, cậu đổi lại, chọn đi, sau đó mất đầu.

Thân là người trong cuộc, bởi vì được miễn đau vết thương trí mạng nên đối với chuyện rơi đầu, Tạ Tịch không quá kinh hoảng, nhưng bây giờ đứng trên góc độ của bên thứ bamà nhìn, đúng là thấy mà giật mình.

Thân thể chia lìa, máu chảy như thác, tràng cảnh hung tàn như thế, quản gia lại vẫn tư thái ưu nhã, ôm đầu Seyin, bộ dáng ôn nhu đến cực điểm, lúc nói chuyện càng giống như đang thì thầm với tình nhân.

Quần chúng vây xem thẳng thắn nói ra lời trong lòng Tạ Tịch: "Bệnh tâm thần!"

Còn có mấy tên khẩu vị nặng: "Sao lại cảm giác quản gia có chút soái."

"Soái? Vậy ngươi đem đầu cho y chơi đi??"

"Quấy rầy, xin cáo từ!" Nhìn xem thì được, ai mà muốn thể nghiệm tư vị trước bị xuyên tim sau lại rơi đầu xuống đất!

Trọng Kim thở dài nói: "Quả nhiên là độ khó cấp S mà, vừa lên sàn đã chết ba lần." Màn nước đã phát đến đoạn Seyin bị Vampire cùng quản gia song sát.

Tạ Tịch không nói một lời, trong lòng cậu chỉ đang thắc mắc là, chẳng lẽ cốt truyện thế giới không hiện đặc quyền cậu lựa chọn sao?

Dưới tình huống được miễn đau vết thương trí mạng, trò chơi căn bản không tính là khó, chỉ cần chết nhiều một chút là có thể tìm thấy lộ tuyến chính xác, lúc chết sẽ không đau, nên cũng không có gì phải sợ.

"Thao, người mới này thật đỉnh, chết nhiều lần như vậy mà còn có thể giữ vững tỉnh táo!"

"Tinh thần lực không được cường hóa, sao lại có thể chịu được!"

Trọng Kim thấy Tạ Tịch im lặng, cho là cậu là sợ đến á khẩu không trả lời được, nhỏ giọng nói: "Kỳ thật độ khó trò chơi này bình thường, chính là chết đi chết lại quá thống khổ. Cậu chớ nhìn có thể load mà nhầm, mũi tên và một đao kia đều thực sự rơi vào người, ngoài đời đau thế nào thì đau như vậy, load có thể tránh khỏi cái chết, nhưng đau đớn còn khắc trong đầu rất dễ khiến tinh thần sụp đổ."2

Nhất là người mới, thình lình bị kéo đến một thế giới cái gì cũng không biết, trên tâm lý vốn đã khẩn trương và lo sợ, phải trải qua tử vong tấp nập như vậy, nếu tâm trí hơi kém một chút, chỉ sợ đã điên rồi.

"Cậu nhìn người mới này xem: chết ba lần, sau khi load vẫn một mặt tỉnh táo, còn trong vài giây đồng hồ ngắn ngủi phát hiện một điểm load khác..."

Bên cạnh có người nói tiếp: "Cậu ta nào chỉ là tỉnh táo? Sau khi load cậu ta gặp lại Vampire, không chỉ không sợ, còn có thể không chút tốn sức tán tỉnh gã!"

"Vị người mới này hẳn là một cao thủ tình trường."

Cao thủ tình trường – tỉnh táo cơ trí – tinh thần lực cường đại – Tạ Tiểu Tịch:...

Còn có người thét lên: "Trời ạ, Vampire đẹp trai quá! Tóc bạc mắt bạc thật sự quá phấn khích!"

"Ta cảm thấy quản gia đẹp trai hơn! Thâm tình trầm ổn yandere ẩn!"

"Ta sao lại cảm thấy hầu gái... thao, vậy mà là nam!"

"Tên trò chơi này không phải là tình yêu bên trái hay bên phải sao? Sao lại thêm người?"

"Lại chết!"

"... thật không hổ là độ khó cấp S."

Kịch bản hòa hoãn một chút, thẳng đến khi Aix cùng quản gia quay lại, bốn người tề tụ...

Cả đại sảnh đều cực kỳ náo nhiệt: "Xong xong, lật thuyền!"

"Ta cược người mới còn phải chết một lần."

"Ta cược người mới có thể dùng cả tay chân đào cùng lúc bốn chiếc thuyền!"

"Ta cược người mới là tên tra nam kinh thiên địa khiếp quỷ thần!"

Tạ Tịch: "..." Nếu không phải sợ Trọng Kim nghi ngờ, cậu thật muốn quay đầu rời đi!

Nhìn thấy Seyin Hall cuối cùng biến thành ác ma, thời điểm tự sát cũng không chết, đám người giống như xem phim đến cuối phát hiện trứng phục sinh*, phát ra tiếng cười như heo khóc.

"Tuyệt, thật là tuyệt! Lúc trước bị giết vô số lần, cuối cùng làm thế nào cũng không chết được!"

"Phục, ta thật sự bội phục cậu ta, chết nhiều lần như vậy, còn có thể mặt không đổi sắc đâm mình một đao."

"Các ngươi nhìn nét mặt của cậu ta xem, thật sự rất đau!"

Thời điểm cuối cùng khi tự sát cũng không chết được, đặc quyền miễn đau vết thương trí mạng không có tác dụng, Tạ Tịch đã phải trải nghiệm cảm giác trái tim bị đâm. Thật sự rất đau, nhưng kỳ thật vẫn còn tốt chán, dù sao lúc ấy Seyin Hall đã là ác ma, cảm giác đau suy giảm rất nhiều.

Thẳng đến khi nhiệm vụ kết thúc, màn nước trở về màu lam, tất cả mọi người vẫn chưa lấy lại tinh thần.

Trọng Kim nói: "Không hổ là độ khó cấp S, tra tấn song song cả thể xác và tinh thần."

Người chung quanh tán thành: "Trong bảy ngày ngắn ngủi, chết nhiều lần như vậy rất dễ làm người sụp đổ. Cho dù tâm trí cường đại, khác hẳn với người thường, cũng sẽ vì khẩn trương lúc nào cũng có thể chết mà đánh mất một phần sức phán đoán. Hết lần này tới lần khác bí quyết qua cửa của trò chơi là khéo léo lợi dụng bốn người này, phán đoán sai một chút lại chết một lần, mỗi lần chết tâm tính sẽ càng tệ, tiếp tục đánh mất sức phán đoán, quả thực là một vòng tuần hoàn ác tính."

Những lời họ nói rất có đạo lý, nếu không có miễn đau vết thương trí mạng, Tạ Tịch rất khó hoàn thành nhiệm vụ.

Đó là còn chưa tính việc trong lựa chọn đặc quyền còn chôn một cái hố, nếu như lựa chọn bất tử trong trò chơi, vừa mới bắt đầu liền quyết định không cách nào hoàn thành nhiệm vụ. Thử nghĩ một chút, mấy ngày trước chết nhiều lần như vậy, đem hết toàn lực nhịn đến cuối cùng, kết quả đạt được lại là vô luận như thế nào cũng không thể hoàn thành nhiệm vụ, sẽ cực kỳ tuyệt vọng!

Tạ Tịch có chút nghĩ không thông, nếu không có đặc quyền miễn đau vết thương trí mạng, trò chơi này chính xác là rất khó khăn — — mặc dù cậu tạm thời không biết độ khó của trò chơi khác, nhưng nhìn phản ứng của người trong đại sảnh, cũng biết kịch bản này được xưng tụng là độ khó cao. Dù sao đây chỉ là thí luyện tân thủ, chỉ người mới có thể thông qua. Mà người mới chính là người bình thường, đối mặt với kịch bản chết đi chết lại này, thật sự rất khó.

Nhưng cậu có miễn đau vết thương trí mạng, có cái đặc quyền như thế, Tạ Tịch cũng chỉ bị tình tiết máu chó làm ảnh hưởng tam quan một chút, không đến mức tạo thành tổn thương tâm lý.

Vậy sao lại là độ khó cấp S?

Từ chuẩn thế giới trở về, Nhan Triết nhanh chóng lướt qua kịch bản một lần, trầm tư nói: "Lão Tà đúng là giỏi, chẳng qua là rót hồn ý vào liền đem nhiệm vụ độ khó cấp B tăng lên tới cấp S."

Nếu Tạ Tịch nghe được câu nói này, hẳn sẽ giải được nghi ngờ trong lòng.

Sở dĩ trò chơi có độ khó cấp S là do Giang Tà rót hồn ý vào, mà hồn ý của y cực kỳ bắt bẻ, qua nhiều năm như vậy vẫn không thể khế hợp với bất cứ ai, cũng dẫn đến điều kiện phát động trò chơi cực cao.

Độ khó lớn nhất của trò chơi không nằm ở lựa chọn đặc quyền, không phải tình tiết máu chó cũng không phải plot twist cuối cùng, mà là điều kiện phát động.

So sánh một chút.

Một trò chơi có độ khó tương đối cao, nhưng có thể đồng thời dung nạp một ngàn người thông quan, mà trong một ngàn người khẳng định có một người có thể qua cửa, như vậy tỉ lệ qua cửa là một phần ngàn.

Một trò chơi khác độ khó bình thường, lại chỉ có thể chọn một người trong ngàn vạn người đi thông quan, cho dù người này qua cửa, tỉ lệ cũng là một phần ngàn vạn.

Như thế mới khiến cho trò chơi có độ khó bình thường thành độ khó cực cao.

Cửa vào cũng là một tiêu chuẩn đánh giá độ khó.

Đương nhiên Tạ Tịch tạm thời không biết những điều này, mà quần chúng vây xem lại không biết đặc quyền tồn tại, cho nên nó thành quả bom khói, che lấp hồn ý của Giang Tà.

Sau khi tối đi một chút, màn nước phút chốc lại phát sáng lên.

Một dòng chữ lớn như rồng bay phượng múa xuất hiện trên màn nước.

[ Chân thành mời người qua cửa "Tình yêu bên trái hay bên phải" gia nhập Vân các ]

Cả đại sảnh yên tĩnh ba giây sau đó lập tức sôi trào!

"Vân các a, Vân các mời một người mới gia nhập a a a!"

"Người mới này vận khí cũng quá tốt đi! Thông quan thế giới cấp S, được ban thưởng đặc thù, giờ còn có thể gia nhập Vân các!"

Thanh âm xung quanh không gì ngoài những lời này, Trọng Kim cũng sửng sốt, nửa ngày mới thở dài nói: "Thật... lợi hại."

Tạ Tịch hiếu kì hỏi: "Vân các là cái gì?"

Trọng Kim sắc mặt phức tạp nói: "Nói mới nhớ, cậu cũng chưa chọn nghề nghiệp."

Tạ Tịch nhất khiếu bất thông*.

*nhất khiếu bất thông: một khiếu cũng không thông, ý là việc gì cũng không hiểu

Trọng Kim thở dài, nói: "Thế giới trung ương có ba nghề nghiệp, nhà thám hiểm, người thu thập và người ghi chép. Căn cứ nghề nghiệp khác nhau mà tiếp nhận nhiệm vụ khác nhau, nhất là lúc tổ đội thông quan tương đối quan trọng."

Tạ Tịch bắt được trọng điểm — — thì ra còn có thể tổ đội thông quan.

Trọng Kim tiếp tục giải thích cho cậu: "Dưới tình huống bình thường, hoàn thành thí luyện tân thủ liền có thể chọn chức nghiệp, nhà thám hiểm tên như ý nghĩa nhận được phần lớn là nhiệm vụ thăm dò, thu thập thì là nhiệm vụ thu thập, người ghi chép thì cần ghi chép cốt truyện thế giới và thông tin nhân vật."

Tạ Tịch hỏi: "Người thiết kế thì sao?"

"Ý cậu là người thiết kế X? Y cũng bắt đầu từ nhà thám hiểm, người thu thập và người ghi chép, qua cửa nhiều thế giới khác nhau, sau khi hoàn thành khảo nghiệm có thể đạt được được năng lực thiết kế."

"Bất quá đây được coi là thiên phú, không phải ai cũng có năng lực thiết kế."

Lông mày Tạ Tịch khẽ nhếch một chút: "Vậy X..."

"X đại thần là một truyền kỳ, là người thiết kế đỉnh cao nhất, hiện cũng là người duy nhất có thể thiết kế thế giới cấp SS."

Tạ Tịch: "..." Có chút khó giải quyết.

Trọng Kim lại thở dài, mười phần hâm mộ nói: "Vân các a, một người mới chưa có nghề nghiệp lại được mời, thật sự là chuyện nằm mơ cũng không dám nghĩ."

Kỳ thật Tạ Tịch muốn hỏi chuyện liên quan đến X hơn, nhưng hiển nhiên Trọng Kim càng để ý người mới với Vân các hơn, cậu liền thuận theo.

Trọng Kim nói: "Vân các là tổ chức lớn nhất, thu nạp nhiều nhân tài nhất thế giới trung ương, có được nhiều tài nguyên nhất và tiến độ thăm dò mới nhất, chỉ cần gia nhập liền có thể hưởng tài nguyên và tiến độ thăm dò đó."

Tạ Tịch khá tò mò: "X cũng ở trong Vân các sao?"

Trọng Kim vẫn chưa trả lời, trên màn nước lại phát ra một hàng chữ: [ Chân thành mời người qua cửa "Tình yêu bên trái hay bên phải" gia nhập Vân các ]

Đại sảnh lại bùng nổ: "Thông cáo hai lần, đây là đãi ngộ chỉ X mới có a má nó!"

"Nhưng mà năm đó X đại thần cự tuyệt."

"Ta cá người mới sẽ không cự tuyệt, cậu ta trông rất thông minh."

Tạ Tịch: "..." Lúc đầu cậu cũng không muốn gia nhập bất cứ tổ chức nào, nhưng nếu như tổ chức này cùng X thế bất lưỡng lập*...

*thế bất lưỡng lập: hai bên đối nghịch không thể cùng tồn tại.

Trọng Kim yếu ớt nói: "Cho nên nói X đại thần là một truyền kỳ, từ trước tới nay y là người duy nhất cự tuyệt lời mời của Vân các."

- ----------------

Vườn hoa trung ương.

Tinh linh tóc bạc hùng hùng hổ hổ xông tới, mở miệng chính là: "Ha ha ha, lão Tà ngươi xong đời rồi!"

Nam tử đưa tay khảy khóm tường vi, đầu cũng không nâng: "Cẩn thận một chút, đừng giẫm vào hoa của ta."

"Tiểu tường vi bị Vân các để mắt tới!"

Nam tử ngẩng đầu, dưới mày kiếm là đôi dị đồng thâm thúy, mắt trái đỏ thẫm cùng mắt phải xanh thẳm tạo thành sự tương phản rõ ràng, phảng phất như sự va chạm của lửa và băng, sự đan dệt của nóng hổi cực hạn và lạnh lẽo thấu xương tạo ra sự lười biếng và tà tính khó hình dung.

Y mở miệng, thanh âm hững hờ: "Cậu ấy gia nhập Vân các?"

Nhan Triết nhìn có chút hả hê nói: "Vân các mời cậu ấy."

"A." Nam tử tiếp tục tùy ý gảy đóa tường vi đang nở rộ.

Nhan Triết không vui: "Ngươi không sợ cậu ấy đáp ứng?"

Giang Tà nhếch môi, không nói gì.

Nhan Triết nhìn y: "Ta khuyên ngươi một câu, tuyệt đối đừng bại lộ thân phận của mình, tiểu tường vi của ngươi tám phần muốn giết chết tên biến thái nhà ngươi."

Tác giả có lời muốn nói:

Giờ này khắc này, Giang Lão Tà vẫn chưa ý thức được tội của mình [mặt doge]

Nhìn các muội tử thổ tào đôi mắt Giang Tà, nói mấy người đừng có không tin, sau này vợ y cũng ghét bỏ chết 233333.(233333: oahahahahaha)

- ---

*xem phim đến cuối phát hiện trứng phục sinh: Trứng phục sinh đề cập đến một cốt truyện ẩn được diễn ra khi dàn diễn viên quay sau khi bộ phim kết thúc. Nguồn: Quả trứng có nguồn gốc từ trò chơi săn trứng Phục sinh của phương Tây, có nghĩa là "bất ngờ". Trong những năm gần đây, các nhà sản xuất phim thường thêm một số tình tiết nhỏ hấp dẫn vào phim, hoặc đặt một phân đoạn sau phụ đề của phim để mở đường cho phần tiếp theo của phim. Do đó, "Easter Eggs" cũng có thể được chia thành hai loại: trong trận và kết thúc.

*Ai không nhớ thì Nhan Triết là thanh niên xuất hiện ở chap 6 với thanh niên Tần Qua Tranh.

Editor có lời muốn nói:

Vâng, cuối cùng bạn công của chúng ta cũng có thêm một chút đất diễn rồi. Dự là từ chap sau bạn ấy sẽ xuất hiện nhiều hơn đó. Mà Giang Lão Tà gọi Tạ Tiểu Tịch là tiểu tường vi đó, cưng ghê ^_^