Trò chơi nguy hiểm: Tổng tài tội ác tày trời

Chương 144: cont




Giọng nói Mạch Khê giống như chim họa mi, mỗi một câu nói đều dụ hoặc. Cánh tay đương quấn trên cổ người đàn ông hạ xuống, bàn tay nhỏ bé nhẹ nhàng di chuyển…

“Là như thế này sao?” Ngón tay thon thon dừng trên ngực hắn, chạm vào nơi rắn chắc, dễ dàng cảm thụ được sự mạnh mẽ vững vàng dưới đầu ngón tay, nhưng không hề dừng lại, lại vẫn như cũ dọc theo thân thể cao lớn của hắn, trượt một đường dài xuống dưới…

“Hay vẫn là…như vậy?”

Ngón tay nghịch ngợm cố ý dừng trên vật nam tính đương hưng phấn của hắn, giống như một con rắn nhỏ, di chuyển, dụ hoặc. Khuôn mặt nhỏ nhắn nghiêng nghiêng, để lộ nụ cười ngây thơ cùng lúm đồng tiền đáng yêu, đôi mắt nhìn người đàn ông đang vô cùng khó nhịn bên trên.

“Khê nhi…” Hô hấp Lôi Dận dần dần dồn dập hơn. Ngón tay con gái mềm mại, trắng mịn như ngọc, chỉ cần chạm nhẹ vào đã khiến toàn thân hắn như bị điện giật. Lôi Dận cử động, cúi đầu xuống muốn hôn cô ——

Mạch Khê cười hì hì, giống như một yêu tinh vô tâm, thân mình vừa né tránh hắn công kích, lại cố ý khiêu khích dục vọng của hắn. Đối với một người luôn có dục vọng mãnh liệt như Lôi Dận mà nói, thì đây hoàn toàn là lăng trì.

Bàn tay nhỏ bé lại thuận thế chui vào bên trong, to gan lớn mật mà trực tiếp phủ trên biểu tượng nam tính của hắn. Nhưng thực không ngờ, nhiệt độ kinh người, sự cứng rắn cùng cảm xúc kỳ dị kia khiến Mạch Khê không khỏi thở nhẹ một tiếng, muốn nhanh chóng rút tay về.

Lôi Dận cũng không cho cô trốn tránh, nắm bàn tay nhỏ bé mềm mại kia hướng tới nơi đó của hắn ——

“Khê nhi, em biết là anh có bao nhiêu khát vọng muốn em.” Hắn vùi đầu, khẽ hôn lên cổ cô, nhẹ nhàng cắn mút, để lại một dấu hồng hồng. Cô ngượng ngùng nhìn hắn, mê loạn di chuyển trên con thú lớn kia, cảm thụ được sự cứng rắn như thiết đó, lại có rung động, nóng như lửa cháy.

Được bàn tay nhỏ nhắn mềm mại của cô vuốt ve khiến Lôi Dận phải hít mạnh một hơi. Tuy rằng động tác của cô không có kỹ xảo gì đáng nói, lại khiến hắn lửa tình đốt thân.

Trong thoáng chốc, nơi đó có vẻ càng to lớn hơn.

Rốt cuộc, Lôi Dận không chịu nổi, bắt lấy tay cô. Cô nhỏ cứ ở trên con thú kia tới tới lui lui, tạo nên cơn sóng dữ khiến hắn không thể không ngăn cản cô lại. Lôi Dận hắn chưa bao giờ gặp phải tình huống bị chạm vào một chút thôi mà đã không khống chế được. Hắn tự nhận lực tự chủ của bản thân mình luôn rất mạnh, và cũng tin tưởng vào nó. Nhưng mà, hiển nhiên điều này không thích hợp với Mạch Khê cho lắm, tuy rằng lúc cô nhỏ mười tám tuổi, hắn đã chạm đến thân thể cô…

“Khê nhi…em sẽ giết anh mất.” Hắn cắn răng, không khó để nhìn ra khát vọng đang cháy bùng lên, giọng nói khàn khàn.

Khuôn mặt nhỏ của Mạch Khê càng đỏ hơn, nhưng vẫn đưa tay đẩy nhẹ hắn ra, quỳ gối trên giường, ánh mắt dần dần trở nên mờ ám lớn mật. Ngón tay cô chuyển qua ngực, bắt đầu tháo từng cúc áo, từng cúc…Tốc độ vô cùng thong thả, chính xác là muốn tra tấn gã đàn ông kia khiến ánh mắt hắn càng trở nên trầm hơn.

“Như vậy thì sao nha?” Giọng nói cô ngượng ngùng, nho nhỏ, giống như giọt nước mưa nhẹ nhàng chảy xuống. Da thịt trắng ngần chiếu vào tầm mắt như sói như hổ của Lôi Dận, đầu vai mảnh khảnh xinh đẹp. Quần áo tuột xuống, cơ thể đầy nữ tính tựa như một pho tượng cẩm thạch, hai bầu ngực đầy đặn cao cao khẽ run nở rộ đầy mê hoặc, vòng eo mềm mại như liễu, bờ mông cong cong yêu kiều…Hết thảy, hết thảy đều hoàn mỹ tới từng chi tiết, không một chút che giấu, lộ ra trước mắt Lôi Dận.

Yết hầu Lôi Dận lên xuống một chút, Khê nhi của hắn thực sự là càng ngày càng to gan.

“Tốt lắm.” Tiếng nói trầm thấp đầy khát vọng.

Dưới ánh nhìn chăm chú của hắn, Mạch Khê có chút run run. Loại hành động to gan lớn mật này cô phải dùng hết dũng khí cùng kiên trì mới làm được…

“Như vậy…thích không?” Cô nâng tay, nhẹ nhàng vỗ về bầu ngực đầy đặn của mình, đầu lưỡi lướt qua cánh môi, giống như là sương sớm đọng trên cánh hoa, mềm mại, sáng bóng, ẩm ướt.

“Thích.” Hô hấp Lôi Dận cũng tăng thêm, đục ngầu rõ ràng…

Mạch Khê cười cười, thân hình kiều mị chuyển động, giống như một đóa hoa xinh đẹp. Lôi Dận rốt cuộc không nhịn nổi, muốn kéo cô qua ——

“Khê nhi, em muốn tra tấn chết anh có phải không?” Lôi Dận khẩn cấp vùi đầu vào cổ cô. Bị phụ nữ dụ dỗ đến không thể khống chế được như vậy vẫn là lần đầu tiên của hắn. Cô nhỏ Mạch Khê này, nhất định là khắc tinh trong đời hắn.

Mạch Khê trốn tránh, cố ý không để hắn thực hiện được, lại nhìn bộ dạng sốt ruột của hắn thì cười ha ha.

“Khê nhi!” Lôi Dận không dự đoán được cô lại nghịch ngợm đến vậy, giữ thân mình cô lại, đặt trán lên trán cô, nhỏ giọng nói, khó khăn đè nén khát vọng, “Đừng tra tấn anh nữa, cho anh, được không?”

Có trời mới biết, thân thể mềm mại xinh đẹp bên dưới khiến hắn muốn nổ tung!

“Cho anh thì được nha. Nhưng em thỏa mãn yêu cầu của anh, vậy còn anh ——“ Mạch Khê cố ý quấn hai chân thon dài lên hông hắn, tận lực ma sát thân thể như đương bị lửa đốt của hắn.

Kỳ thực, cô cũng đang âm thầm thở hổn hển, cố gắng nén suy nghĩ muốn lạc lối bên trong hắn.

“Chỉ cần em ngoan ngoãn cho anh…” Môi Lôi Dận dọc theo cánh môi của cô trượt xuống, bàn tay to lớn xoa nắn ngực cô, vừa mở miệng đã ngậm lấy gần nửa một bầu ngực. Khuôn mặt anh tuấn chìm trong rãnh ngực mê người của Mạch Khê, giọng nói mơ mơ hồ hồ không rõ.

“Ưm…” Mạch Khê thở hổn hển. Môi người đàn ông này như lửa, thiêu đốt thân thể cô. Cô nâng tay, bàn tay nhỏ xinh xuyên qua mái tóc dày của hắn, mềm mại thở dồn dập, “Dận…vậy anh đồng ý nha…để em hát…”

Lôi Dận ngẩng đầu, trong ánh mắt hỗn độn chảy ra nhiều điểm phức tạp…

“Không đồng ý?” Mạch Khê thấy thế, bàn tay nhỏ bé kéo chăn qua che thân thể lại, “Không đáp ứng cũng được, về sau khỏi đụng vào em ——“

“Được được được…” Lôi Dận làm sao có thể chịu được món ngon đến nơi rồi còn không ăn được như vậy, bàn tay to lớn của hắn kéo chăn xuống, ôm chặt thân mình của cô vào lòng, nhẹ nhàng nói nhỏ bên tai cô, “Được, theo ý của em, chỉ cần em thích, muốn làm cái gì cũng được…”

Mạch Khê nở nụ cười…

Một nụ cười chiến thắng khi thực hiện được ý định. Ngay sau đó, cô chủ động dâng đôi môi đỏ mọng lên, quấn quít với người đàn ông đang khẩn cấp muốn điên lên kia…

“Bảo bối, em phải trả giá lớn…” Dường như muốn trừng phạt, Lôi Dận hôn lên bầu ngực đầy đặn của cô, rồi lại hung hăng cắn mút một nụ hồng mai. Trong hơi thở gấp gáp, hắn xoay thân thể của cô lại, từ sau lưng nắm lấy vòng eo mảnh khảnh, thắt lưng tráng kiện động mạnh ——

Trong không khí tràn ngập mùi hương kích tình thơm ngọt…

“A…Dận.” Thanh âm Mạch Khê câu hồn như tơ lụa, nhất thời chìm sâu vào bên trong khoái cảm hắn mang lại.

Cơ thể đầy đặn xụi lơ ghé vào giường. Từng xúc cảm đến từ phía sau khiến cô không khỏi run lên. Mạch Khê vô lực chôn mặt vào bên trong lớp đệm chăn mềm mại, đôi môi không thể kìm giữ, bật thoát ra những tiếng rên rỉ mê hồn cực điểm.

Lôi Dận cúi người ôm sát thân mình yếu ớt kia, sống lưng với những đường cong duyên dáng, trắng mịn dán vào lồng ngực hắn. Từ phía sau, Lôi Dận hôn lên sườn mặt xinh đẹp của ‘thiên hạ’ trong lòng. Mỗi động tác đều mạnh mẽ như vậy, kiên định như vậy, hung mãnh thẳng tiến khiến cô cảm thấy thần trí bản thân mình dường như đang tan chảy giữa ngọn lửa hừng hực. Vừa bất lực, lại có cảm giác thoải mái, dễ chịu, dường như sắp hôn mê…

“Dận…” Trong cơn kích tình, theo bản năng, Mạch Khê lần lượt gọi tên của hắn, trong đầu chỉ còn một ý niệm duy nhất —— thực sự trốn không thoát. Lôi Dận, người đàn ông này, vẫn như lời hắn nói, sẽ trở thành chúa tể trong sinh mệnh của cô.

Màn hoan ái giữa hai người nở rộ như đóa hoa xuân, trên chiếc giường to lớn, họ cùng nhau dệt lên ý niệm tuyệt vời nhất của một tình yêu hạnh phúc. Người đàn ông cao lớn dùng chính thân thể mình để khắc họa từng đường nét duyên dáng của cô gái. Có dịu dàng, có lãng mạn, tất cả đều hòa quyện trong sự giao hòa giữa hai thân thể, thậm chí sâu trong tận linh hồn…

Người đàn ông dũng mãnh như báo, người con gái mềm mại như hoa…Cứ thế kéo dài, kéo dài…

“Khê nhi, Khê nhi…Anh…rất yêu em!” Hơi thở Lôi Dận hỗn loạn không ngừng. Hắn thở dồn dập, tiếng nói cất lên từ đáy lòng, có sự thâm tình, có nỗi quyến luyến. Cùng với một lần đâm vào cuối cùng, trong cơ thể Mạch Khê đột nhiên tràn ra một luồng nóng bỏng.

“A…Dận…Em…a…cũng yêu anh…a…” Mạch Khê thuận theo tình cảm trong lòng mình mà đáp lại. Dòng nước nóng bỏng bất ngờ vọt vào sâu trong cơ thể khiến khoái cảm đã sớm đạt đến cực hạn của cô bùng nổ, lan đi khắp toàn thân…

Hai con người, một hồi hoan ái thâm tình, rất lâu rất lâu không buông ra…

[1]: Tứ lang bạt thiên cân – Bốn lạng mà đánh bạt được cả ngàn cân.

Câu này lúc trước mình có thấy trong truyện Kim Dung, giờ tìm lại thì tuyệt chiêu “Đả cẩu bổng pháp” của phái Cái Bang được thi triển theo đường lối “Tứ lang bạt thiên cân”, võ công được áp dụng theo 8 chữ khẩu quyết: buộc, đập, trói, đâm, khều, dẫn, khoá, xoay.