Trò Chơi Sinh Tồn Đói Khát

Chương 40




Sáng sớm ngày hôm sau, ngoài trời đã tạnh mưa. Thẩm Tiêu chui từ trong nơi trú ẩn ra, chỉ thấy nước mưa vẫn còn đọng lại trên lá cây xung quanh, đang nhỏ xuống tí tách, vì trải qua một trận mưa nên bầu không khí vô cùng ẩm ướt, dường như nắm một nắm trong không trung cũng có thể vắt ra nước.

Quan sát xung quanh xong, Thẩm Tiêu lại nhìn hai cặp tình nhân đang chen chúc trong nơi trú ẩn của cô. Lúc này họ đã thức dậy, trải qua một đêm dày vò, tất cả đều trông chán nản và im lặng, dường như họ đang dần chấp nhận hiện thực.

Có một sự hiểu biết rõ ràng về môi trường mà mình đang ở, đây không phải là một điều xấu.

Không quan tâm đến họ nữa, Thẩm Tiêu đi đến cây chuối bên cạnh, hái một lá chuối xuống rồi cuộn lại thành hình phễu và bắt đầu hứng nước mưa còn sót lại.

Hệ sinh thái rừng nhiệt đới được bảo tồn tốt, và nước không có “rễ” trên bầu trời tương đối sạch hơn nước trên bề mặt đất. Thẩm Tiêu chọn đi theo hướng có địa thế cao, chưa chắc có thể gặp được nguồn nước, bây giờ số nước mưa này là cách tốt nhất để bổ sung nước. Đương nhiên, cô cũng không dám uống nước trên những lá cây khác, chỉ dám lấy nước trên những chiếc lá chuối nhẵn nhụi.

Sau khi hứng được một nửa phễu nhỏ nước mưa, trước hết Thẩm Tiêu ngậm một ngụm trong miệng, cho đến khi nước ấm lên rồi mới nuốt xuống. Uống hết khoảng hơn nửa phễu thì cô mới dừng lại.

Rừng nhiệt đới ẩm ướt, nên cơ thể sẽ không bị mất nước nhanh như lúc ở sa mạc. Nước mưa tuy tương đối sạch nhưng vẫn có tạp chất, bổ sung một chút là được, cô vẫn nên uống càng nhiều nước đun sôi càng tốt.

Uống nước xong, Thẩm Tiêu tìm một cây gậy gỗ và tiếp tục lên đường.

Lần này không cần cô lên tiếng, những người khác cho dù trong lòng có suy nghĩ gì thì cũng đều im lặng đi theo sau cô.

Bà cụ Phạm ở ngay đằng sau Thẩm Tiêu, vì cho rằng sau trời mưa thì con đường sẽ khó đi, nên khi Thẩm Tiêu gặp chỗ nào khó đi sẽ đặc biệt dừng lại đợi kéo bà cụ Phạm một tay, ai ngờ sau vài lần cô duỗi tay ra, lần thứ ba rút tay lại, trong bàn tay có thêm một ít quả khô nhỏ màu đỏ.

Thẩm Tiêu không biết thứ này, nhưng thấy bà cụ Phạm lại ăn trước mặt cô, Thẩm Tiêu cũng làm theo bỏ vào miệng.

Quả khô nhỏ đó chắc là do trời mưa, nên ăn cảm giác hơi ẩm nhưng vị chua chua ngọt ngọt, cũng khá là dai.

Thẩm Tiêu biết đây là quà cảm ơn của bà cụ, cô cảm ơn một câu rồi quay người lại tiếp tục lên đường.

Bầu trời ngày càng sáng sủa, nhiệt độ cũng dần dần tăng lên sau khi mặt trời ló dạng. Nhưng mặt trời không hề làm cho cơ thể của họ khô đi, mà hơi nước trong rừng bốc hơi khi nhiệt độ tăng lên. Thẩm Tiêu và những người khác cảm thấy như họ đang ở trong một cái lò hơi nước khi họ đi trong rừng, vừa nóng vừa ẩm ướt, cả người đều thấy khó chịu.

Vào lúc Thẩm Tiêu đang suy nghĩ còn bao lâu đến điểm cao nhất thì ánh sáng phía trước đột nhiên sáng lên, Thẩm Tiêu đi dọc theo điểm sáng, vừa bước ra khỏi khu rừng rậm thì liền nhìn thấy những tảng đá lởm chởm ở phía trước, thì ra là họ đã đến một sườn núi.

Thẩm Tiêu leo lên sườn núi và nhìn xung quanh, bốn bên rừng núi khe rãnh nhấp nhô. Không nghi ngờ gì nữa, khả năng tìm thấy nước trong những khe rãnh kia là rất cao, nhưng trong khu rừng nhiệt đới này, vấn đề khó khăn nhất chưa bao giờ là vấn đề về nước.

Có lẽ là lại thấy ánh mặt trời, Lâm Thu Thanh vẫn luôn im lặng đi theo, lúc này anh ta hỏi Thẩm Tiêu: “Tôi muốn hỏi một chút, chúng ta đi khoảng bao lâu nữa mới có thể đi ra khỏi đây?”

“Đi ra khỏi đây?” Thẩm Tiêu liếc nhìn anh ta một cái: “Tôi chưa bao giờ nghĩ là phải đi ra khỏi đây.”

Rừng mưa nhiệt đới này rộng bao nhiêu, cô không xác định rõ được. Có lẽ mất mấy tháng cô mới có thể đi ra được. Nhưng rừng mưa nhiệt đới có tài nguyên dồi dào, cô có mấy tháng này để đi ra thì tại sao không tận dụng thời gian này để tìm kiếm vật tư?

“Thế cô muốn đưa bọn tôi đi đâu?” Ánh mắt bốn người lập tức trở nên căng thẳng.

“Tôi đính chính lại một chút, thứ nhất, tôi không hề yêu cầu các người nhất định phải đi theo tôi.” Thẩm Tiêu vừa nói vừa cởi áo khoác bảo hộ ra để phơi nắng: “Thứ hai, các người đi đâu là chuyện của các người, không liên quan đến tôi, tôi sẽ không cản các người.”

Trong rừng mưa nhiệt đới, nhất định phải cố gắng duy trì cơ thể khô ráo nhất có thể. Nếu không, môi trường luôn ẩm ướt chính là nơi sinh sôi nảy nở tốt nhất của vi khuẩn, chưa kể đến các bệnh hiểm nghèo, các loại bệnh ngoài da cũng đủ khiến người ta khó chịu.

Cô đã đổ rất nhiều mồ hôi khi vừa đi bộ, bộ quần áo bó sát của cô đã bị ẩm ướt. Ở đây có gió, không khí lưu thông nhanh, hơn nữa cũng có mặt trời, đúng lúc để làm khô độ ẩm.

Không ngờ lại nhận được câu trả lời vạch rõ mối quan hệ như vậy. Trong khi nhóm nhỏ bốn người cảm thấy nhẹ nhõm, đồng thời họ cũng cảm thấy hơi hoang mang. Ở một nơi xa lạ như vậy, không có ai dẫn lối, liệu họ có thể thực sự sống sót được?

Bọn họ có suy nghĩ gì, Thẩm Tiêu không quan tâm. Trong khi phơi mình dưới nắng, cô cẩn thận quan sát lại xung quanh một lần nữa. Lần này, cô nhận thấy phía trước có một vùng đất tương đối bằng phẳng, và điều quan trọng nhất là nơi đó ở phía có ánh nắng mặt trời.

Lúc nãy cô nói không có dự định ra khỏi rừng mưa nhiệt đới là vì từ lúc bắt đầu cô đã muốn tìm một nơi thích hợp để ở lại.

Có quá nhiều mối nguy hiểm trong rừng nhiệt đới, và các loài động vật có vú như lợn rừng và báo gấm là tất cả những gì cô có thể tránh được. Ngoài các loài động vật có vú, thứ khiến người ta tê dại nhất là những loài côn trùng và rắn độc sặc sỡ. Động vật có vú thì vẫn còn dấu vết để theo dõi, nhưng rắn độc và côn trùng độc thì chỉ cần một vết cắn vô tình là đã trực tiếp đi đời. Vì vậy, cô dự định sẽ ở ổn định một nơi và sống cho đến khi kiếm đủ tích phân sẽ ra đi.

Và trước mắt, nơi khá phù hợp với điều kiện sống mà cô mong muốn chính là vùng đất dốc đầy nắng đó.

Sau khi cơ thể khô ráo và ấm lên, Thẩm Tiêu mặc quần áo bảo hộ vào và bắt đầu đi xuống mép vách đá. May mắn thay, địa hình không dốc, lại có thêm sự hỗ trợ của các thân cây nên nhìn chung toàn bộ quá trình xuống núi diễn ra suôn sẻ.

Lúc họ đến vùng đất dốc đó, xung quanh có nhiều muỗi hơn và từ xa cũng có thể nghe thấy tiếng vo ve của bọn chúng.

Muỗi nhiều chứng tỏ gần đây có nguồn nước.

Thẩm Tiêu đi về trước thêm một đoạn nữa, quả nhiên là nhìn thấy một đầm nước nhỏ. Và phía trên đầm nước nhỏ là một dòng suối chảy róc rách, Thẩm Tiêu nhớ lại vị trí của con dốc vừa rồi, và quyết định tiếp tục đi lên theo dòng suối.

Thấy cô bước đi không ngừng, trước đó bà cụ Phạm đã uống nước mưa rồi nên không việc gì phải chậm trễ, bốn người tình nhân kia chỉ kịp nhấp một ngụm nước rồi lại vội vã đi theo.

Trong lòng họ rất rõ, ở trong môi trường như thế này, bọn họ muốn sống tiếp thì người duy nhất có thể dựa vào chính là Thẩm Tiêu.

Có rất nhiều muỗi ở gần nước, và một số loài muỗi rất độc. Mới đi được vài trăm bước, khuôn mặt của Lâm Thu Thanh đã sưng lên. Anh ta bị muỗi chích sưng tấy cũng còn đỡ, còn Vượng Vượng ở bên cạnh thì bị Tiểu Lâm gỡ một con đỉa xuống từ phía sau gáy cô ta.

“Tại sao lại có thứ này chứ!” Vượng Vượng sợ đến mức suýt nữa sụp đổ, nhưng tiếc là, lúc này không ai có tâm trạng an ủi cô ta, thấy Thẩm Tiêu ở phía trước đã đi xa, họ chỉ có thể giục cô ta mau đi theo.

Còn Thẩm Tiêu ở đầu này, mắt thấy núi ngay trước mặt nhưng thực tế lại cách rất xa khiến ngựa mệt chết, con dốc mà cô nhìn thấy trên vách núi cũng không xa lắm, nhưng muốn đi bằng hai chân thì lại không dễ dàng như vậy. Nhìn thấy mặt trời sắp lặn, không biết lúc nào mới đi ra khỏi sông, không còn cách nào khác, Thẩm Tiêu đành phải dừng lại nghỉ đêm tiếp theo trong một cái hang động nhỏ bên cạnh.

Lần này, hai cặp tình nhân theo cô đã học được rồi, bọn họ dùng lá chuối làm cho mình một bộ quần áo, sau đó giúp nhau bôi một lớp bùn dày lên người. Sau khi bôi xong, Thẩm Tiêu nhìn thấy họ, không hiểu sao lại nhớ đến gà nướng đất sét……

Nhưng không thể không thừa nhận, phòng vệ như vậy vẫn có chút hiệu quả, ít nhất là sáng hôm sau thức dậy thì họ không bị muỗi hút cạn máu.

Nhưng sau khi thức dậy, họ lại đối mặt với một vấn đề khác.

Đó chính là cơn đói.

Bọn họ đã hai ngày chưa có gì vào bụng rồi, đói đến chân tay rã rời. Đừng nói là đi đường, ngay cả đứng cũng cảm thấy yếu ớt.

Bởi vì những lời mà Thẩm Tiêu nói vào ngày hôm qua, họ không dám đến bắt chuyện với Thẩm Tiêu, chỉ có thể dùng ánh mắt đáng thương để nhìn cô.

Thẩm Tiêu: “……”

“Tối qua mọi người hái chuối ở đâu? Ruột chúng có thể ăn được.”

Thẩm Tiêu nói. Thứ này đủ lượng nước để làm dịu cơn khát. Còn về phần ăn thì chỉ có thể coi là no nước. Chính vì vậy mà Thẩm Tiêu muốn xem có cái gì có thể ăn lót dạ được không, ai ngờ đã hai ngày trôi qua, vẫn không tìm được cái gì cả.

Vừa được Thẩm Tiêu nhắc thì bốn người vội vàng ra tay với cây cuối đối diện con sông.

Hơn mười phút sau, bốn người quay lại với một cái ruột chuối màu trắng sữa trên tay mỗi người.

Lâm Thu Thanh còn đặc biệt dành một phần cho Thẩm Tiêu: “Cái này chúng tôi chưa cắn, còn sạch đấy.”

Thẩm Tiêu không từ chối, cô bẻ một nửa đưa cho bà cụ Phạm, bà cụ khua tay từ chối, nói là phía trước có cây me chua đất, bà ta có thể ăn cái đó, bảo Thẩm Tiêu để dành đó ăn.

“Trong rừng này ở đâu cũng là chuối, cũng không phải là đồ khan hiếm gì.” Thẩm Tiêu nói rồi nhếch mí mắt, nhìn sang bốn người kia, nói: “Tôi chỉ các người ruột chuối có thể ăn được, các người cho tôi một cái ruột chuối làm quà đáp lễ. Bây giờ bà cụ Phạm chỉ các người cây me chua đất có thể ăn được, có phải các người nên thể hiện chút gì đó không?”

Bốn người nhìn qua nhìn lại, sau đó mỗi người tách một miếng ruột chuối đưa cho bà cụ Phạm.

“Thế này sao mà được……” Mặt bà cụ Phạm có hơi nóng.

“Có gì đâu mà không được. Mỗi người đều có lĩnh vực kiến thức của riêng mình, và những nhận thức chung về sinh tồn này có thể là kỹ năng chúng ta sử dụng để tồn tại ở đây. Đi học còn phải đóng học phí đấy, tại sao mình không cảm ơn những điều cứu đời mà mình học được ở đây?” Thẩm Tiêu cắn một miếng ruột chuối, và cảm thấy trong khoang miệng mình ướt đẫm dịch vị hơi se lại, cô cũng thở dài một hơi.

Sau khi ăn một miếng ruột chuối, mấy người lại đi theo bà cụ Phạm đến phía trước, mỗi người hái một nắm cây me chua đất, vừa đi trên đường vừa ăn. Me chua đất có vị hơi giống mù tạt, thứ này cũng không gây khó chịu cho dạ dày mà lại rất giàu vitamin C nên được coi là thực phẩm bổ sung dinh dưỡng.

Lại nửa ngày nữa trôi qua, lúc mặt trời bắt đầu nghiêng về phía Tây thì con sông mà Thẩm Tiêu đi dọc cuối cùng đã không còn bị dãy núi hai bên kẹp chặt nữa. Khi kênh sông mở rộng, con dốc đầy nắng mà Thẩm Tiêu đang tìm kiếm cuối cùng đã xuất hiện trước mặt cô......

Địa thế vùng đất dốc này bằng phẳng và thảm thực vật trên đó vẫn tươi tốt. Chỉ có cách đi bộ dọc theo bờ sông, Thẩm Tiêu và những người khác mới có thể nhận được một ít ánh sáng mặt trời.

Hiện tại có lẽ là mùa khô, mực nước sông rất thấp, gần giống như một con suối nhỏ, nước chảy không xiết, có thể nhìn thấy bùn cát dưới đáy sông. Nước trong có nghĩa là rủi ro thấp, ít nhất là Thẩm Tiêu không phải lo lắng về việc đột nhiên có thứ gì đó nhảy ra như cá sấu hoặc trăn nước.

Đi dọc theo hai bờ sông, Thẩm Tiêu quan sát một lúc, nơi đây có dấu chân động vật còn sót lại, nhưng nhìn dấu chân, hẳn là kích thước không lớn lắm. Vốn dĩ cô muốn đi một vòng xem có phân động vật hay những thứ tương tự không, nhưng mặt trời đang lặn ở hướng Tây, cô không có nhiều thời gian nên chỉ có thể gác lại kế hoạch này cho đến ngày mai.

“Chúng ta phải chọn một nơi để trú ẩn trước.” Thẩm Tiêu bàn bạc với bà cụ Phạm: “Bởi vì còn cần phải nhóm lửa, cho nên cháu muốn xem thử hai chúng ta có thể phân công được không. Bà đi thu thập cành cây để làm nơi trú ẩn, cháu sẽ nhóm lửa.”

“Được.” Bà cụ không có bất cứ ý kiến gì, thậm chí sau khi Thẩm Tiêu nói xong, bà ta liền bắt đầu đi thu thập cành cây.

Thấy bà cụ phối hợp như vậy, Thẩm Tiêu cũng xoa xoa tay, chuẩn bị nhóm lửa.

Nói chung để tạo ra ngọn lửa trong tự nhiên, hoặc là sử dụng đá lửa để đập tạo ra tia lửa, hoặc khoan gỗ để tạo ra lửa. Thẩm Tiêu không biết đá lửa nên chỉ có thể thử bằng cách khoan gỗ.

Đầu tiên cô tìm một khúc gỗ khô, sau đó dùng dao găm đào một rãnh ở giữa khúc gỗ, sau đó tìm một cành cây khô mỏng hơn, đặt một đầu của cành cây khô này lên đá và mài thành đầu hình chữ U, sau đó cho những mảnh gỗ vừa bào vào các rãnh của tấm gỗ thô để làm ngòi lấy lửa, và khi mọi thứ đã sẵn sàng, cô bắt đầu dùng tay chà nhanh thanh gỗ để tạo lửa.

Có lẽ loại gỗ mà Thẩm Tiêu chọn đã đủ khô, sau khi cô chà xát một lúc, chỗ gỗ cọ vào nhau thấp thoáng đã có những dấu hiệu của sự cháy. Nhưng cũng chỉ là dấu hiệu của sự cháy, cho dù cô cố gắng thế nào cũng không có tia lửa.