Trò Chơi Sớm Chiều

Chương 13: Chương 13





Chuyện Úc Thừa từng có những chuyến đi thời sinh viên là chuyện mà Hoài Hâm không ngờ đến.Trong lúc phim đang chiếu, anh chỉ thỉnh thoảng lộ ra vài ba câu, nhưng đã đủ để cô mường tượng được khung cảnh khi ấy ra sao.
Đó hẳn là quãng thời gian cực kỳ vui vẻ.
Nghĩ thế, ham m.uốn tìm hiểu về anh lại càng mạnh thêm.
Hoài Hâm nhấp một hớp rượu, vẫn chưa quen vị, hơi chát, "Tôi rất thích bộ phim này."
Bên kia truyền đến tiếng vang lanh lảnh của ly thủy tinh, Úc Thừa đáp, "Tôi cũng thế."
Anh dừng lại một thoáng, "Em thích bộ phim này ở điểm nào?"
"Ấm áp."
Tình bạn cùng chung chí hướng giữa Tony và Don, tình yêu kiên trì thư từ không quản gió mưa của vợ chồng Tony, vẻ mặt thành kính hôn lên tấm ảnh của vợ trước khi đi ngủ của Tony, và cả hình ảnh mọi người trong gia đình quây quần bên nhau vào đêm giáng sinh, tuy trêu chọc nhau nhưng lại ngồi sát lại gần nhau.

Mỗi một phân cảnh đều khiến cô xúc động.
"Tôi bỗng thấy...!khao khát có được một ánh đèn mỗi khi về nhà giống như Tony vậy."
Hoài Hâm hỏi anh, "Thế còn anh? Anh thích gì ở bộ phim?"
Anh im lặng vài giây, lại cười đáp, "Cô đơn."
Hoài Hâm cụp mắt, khẽ chạm ly cùng anh, dòng rượu chảy xuống cổ họng, vừa ấm vừa đắng chát.
Cô cất giọng dịu dàng trưng cầu ý anh, "Có ngại tâm sự thêm cùng tôi không?"
Một lát sau, chất giọng trầm ấm của Úc Thừa truyền đến, "Được."
"..."
Đây là câu chuyện mà Úc Thừa muốn kể cho Lisa nghe, trước đây cô cũng chưa từng nghe qua.
Anh sang Mỹ từ hồi cấp ba.

Khi ấy quyết định khá vội vàng và đột ngột, thậm chí anh không có thời gian tạm biệt bạn bè thân thiết ở bên này.

Nơi đây hoàn toàn xa lạ và mới mẻ, anh chỉ có thể chậm rãi tìm hiểu từng bước một,
Nhưng thật ra Úc Thừa thích nghi rất nhanh, tiếp thu tiếng Anh cũng rất tốt, anh nhanh chóng hòa nhập vào cuộc sống mới.

Thời khóa biểu được xếp kín lịch, anh tham gia các câu lạc bộ của trường, mỗi cuối tuần đều ra ngoài cưỡi ngựa, leo núi, làm quen thêm nhiều bạn mới.
"Nhưng tôi biết rõ quãng thời gian ấy vẫn rất lưng chừng."

Anh khẽ than, "Dù có nói tiếng Anh lưu loát cách mấy, tôi vẫn có khoảng cách với bọn họ." Anh là một kẻ ngoại lai.
"Tương tự, dù tôi có cố gắng duy trì mối quan hệ với bạn bè cũ ở trong nước cỡ nào, thì vẫn có vài người dần dần biến mất khỏi tầm mắt tôi."
Hoặc có thể nói rằng, anh đã dần dần phai mờ trước mắt họ, đã không còn tồn tại trong trí nhớ bọn họ.
Tuy Úc Thừa không nói lý do xuất ngoại, nhưng Hoài Hâm lại nghĩ đến...
Mười sáu tuổi, đó là độ tuổi đang dần thay đổi thế giới quan mỗi ngày, nhưng anh lại bị buộc cắt đứt liên hệ với xã hội, buộc bản thân phải thích ứng với hoàn cảnh mới.
Nếu nói theo cách của Don, anh không đủ Asian, cũng không đủ American.

Anh không biết xác định vị trí của bản thân mình đang nằm ở đâu, bản sắc bị xáo trộn.
Hoài Hâm có thể nhận ra qua giọng nói mơ hồ của Úc Thừa, anh vẫn muốn về nước, nhưng có nhiều chuyện phức tạp hơn dự tính của anh.
Trong lúc nhất thời, hai người không ai lên tiếng, không khí yên lặng bao trùm hai đầu dây điện thoại.
Hoài Hâm cảm nhận hơi thở đều đặn của anh, dường như nghĩ đến điều gì, anh chầm chậm lên tiếng, cảm xúc không mấy rõ ràng, nhưng tiếng nói lại rất khẽ, rất nhẹ, "Nhưng tôi chỉ có một khái niệm duy nhất về từ "nhà"."
"..."
Lòng Hoài Hâm ngứa râm ran, mấy đầu ngón tay vô thức cuộn lại.
"Thật sao? Thế thì tốt rồi." Cô cúi đầu, mỉm cười.
Dư vị bộ phim kéo dài suốt mười mấy phút, hai người nói chuyện một lúc cũng dần thoát khỏi cảm xúc của mạch phim, sau đó lại chẳng biết phải nói gì, Hoài Hâm muốn hỏi chuyện cũng bắt đầu chần chừ.
Trong công việc, cô biết rất nhiều tin tức về anh, nhưng với tư cách là "Lisa", cô lại không thể giản lược trình tự tìm hiểu sâu thêm về anh.
Hoài Hâm nhớ đến hành trình đi phượt nước Mỹ của Úc Thừa, vội tìm đề tài, "À, anh học ở phía đông hay phía tây?"
"Phía đông."
Cô hỏi một câu, anh đáp lại một câu, không cung cấp thêm bất cứ thông tin dư thừa nào,
Hừ, cái tên này.
Hoài Hâm cười, sau đó quyết định hỏi thẳng, "...!Princeton à?"
"Không phải."
"MIT?"
"Cũng không phải."
"Harvard?"
Úc Thừa buồn cười, "Đại học ở phía đông nhiều vô kể, sao em chỉ chọn mấy trường nổi tiếng thế?"
Hoài Hâm cong tít đôi mắt, "Tôi đâu biết, tôi chỉ không sao tưởng tượng được một người biết ăn nói lại có học thức như anh có thể học ở trường nào."

Trong tiếng cười khẽ khàng của người đàn ông, âm thanh gợi cảm tựa như viên đá nhỏ đáp xuống mặt hồ, dập dờn gợi lên những gợn sóng lăn tăn.
Anh cất giọng trầm trầm, "Nãy giờ toàn là em hỏi tôi, có phải hơi bất công rồi không?"
"Thế..." Hoài Hâm đảo mắt, "Anh có muốn chơi một trò chơi không?"
"Trò gì?"
"Chúng ta thay phiên nhau hỏi đối phương, một bên có thể hỏi liên tục một bên khác đến khi nào đối phương không chịu trả lời nữa thì đổi lượt."
Một trò chơi hơi hướm đánh cược -- thăm dò ranh giới phòng thủ tâm lý của đối phương ở đâu, đồng thời cũng tìm hiểu tâm ý của đôi bên.
Úc Thừa cười, ung dung đáp lại, "Được thôi."
Hoài Hâm chớp mắt, "Trước khi bắt đầu, anh hãy cho tôi biết đáp án của câu hỏi vừa rồi đi."
"Ừm." Anh nói, "Đáp án cuối cùng của em là đáp án chính xác."
"..."
Đúng cái khỉ nhà anh, anh học MBA mới là Harvard được chưa.

Dám lừa bạn qua mạng à.
Hoài Hâm rũ mắt, môi nhếch lên như cười như không, dịu dàng cất lời, "Anh giỏi thật đấy."
Bên kia im lặng vài giây, Hoài Hâm le lưỡi, dẫn dắt câu chuyện một cách tự nhiên, "Anh hỏi trước đi, không thôi lát nữa lại bảo tôi bất công."
Cuối cùng Úc Thừa cũng lên tiếng, "Ừm."
"Tôi chỉ muốn biết..." Anh cất giọng uể oải nhưng lại ẩn ý sâu xa, "...!Là trường nào đã đào tạo cái miệng của bé ngọt như thế?"
"..."
Hoài Hâm liếm môi, khóe môi khẽ hiện lên một nụ cười e thẹn.
A a a a a a a phòng thủ lung lay rồi -- thằng cha này đỉnh thật đấy!
"...!Thanh Hoa." Cô vờ điềm tĩnh đáp.
"Thế bé cũng giỏi phết."
"..."
"Câu tiếp theo." Úc Thừa dịu dàng hỏi, "Em thích màu gì?"
Hoài Hâm đáp, "Tím nhạt."
"Em thuộc cung gì?"

"Cự giải."
"Không nhìn ra đấy." Anh đưa ra lời đánh giá.
"Ừm, bạn bè tôi đều bảo tôi khá giống cung Song Tử." Lời Hoài Hâm mang theo ẩn ý.
"Đúng là hơi giống." Úc Thừa chỉ cười chứ không bình luận gì thêm, sau đó lại hỏi, "Những lúc bình thường ngoại trừ sáng tác thì em thích làm gì?"
"Nhiều lắm."
Hoài Hâm hào hứng liệt kê từng cái một với anh, "Phim, nhạc, uống rượu, vận động, thăm thú cửa hàng, xem triển lãm, đi du lịch, được người khác chụp ảnh..."
"Được người khác chụp ảnh?"
"Đúng vậy, nghĩa là nhiếp ảnh gia sẽ chủ động mời mình làm mẫu chụp ảnh nghệ thuật." Cô nói điềm nhiên, "Tôi xinh xắn thế này, chụp ảnh chính là một loại hưởng thụ đối với cả hai bên."
Hoài Hâm tưởng Úc Thừa sẽ tiếp tục hỏi như mấy câu hỏi trước đó, song lần này anh lại dừng lại, hỏi cô, "Ảnh nghệ thuật kiểu gì?"
Cô mừng thầm, giọng điệu đáp lại cũng mang theo chút ngả ngớn, "Anh nghĩ là kiểu gì?"
"Tôi không biết." Úc Thừa hơi dừng lại, thong thả đáp, "Có lẽ là kiểu có thể treo đầu giường."
Ảnh nghệ thuật bình thường có treo đầu giường cũng bình thường.
Biết rõ nhưng không nói thẳng ra chính là phong cách dí dỏm cao cấp nhất.
Hoài Hâm cười, "Được rồi, lần sau tôi sẽ tặng anh một bức để treo đầu giường nhé."
Hai người ăn ý lướt qua đề tài này, Úc Thừa lại hỏi thêm vài câu không mấy quan trọng, ví dụ như món ăn yêu thích, món quà có ấn tượng nhất, ca sĩ yêu thích hiện tại, và cả chuyện có làm chuyện gì khác người để tìm linh cảm cho tiểu thuyết hay không.
"Có chứ.

Linh cảm là một thứ gì đó rất khó nắm bắt." Hoài Hâm nói, như oán trách lại như than vãn, "Có lúc anh đang gõ đến đoạn cao trào thì tự dưng lại bị bí ý, không biết phải làm sao để kết nối các tình tiết với nhau; có khi đang bận việc khác thì ý tưởng lại tuôn trào như suối."
"Tôi thường đến nhiều nơi trên thế giới để tìm linh cảm, quan sát những người và những việc khác nhau." Nói xong, cô lại bật cười, đổi giọng, "Thật ra là mượn danh nghĩa viết tiểu thuyết để đi du ngoạn khắp nơi, vui chơi giải trí, hưởng thụ cuộc sống.

Kỳ nghỉ đông này tôi còn định đi..."
"Nghỉ đông?" Anh nhạy bén chộp ngay cách cô dùng từ.
"Ặc, ý tôi là...!kỳ nghỉ đông của học trò." Hoài Hâm cắn m.ôi dưới, phản ứng nhanh, "Chẳng phải tôi nói tôi là giáo viên sao? Đám trẻ suốt ngày cứ lải nhải chuyện nghỉ đông bên tai tôi mãi."
Lúc bấy giờ Úc Thừa mới lên tiếng, anh khẽ cười rồi nói theo cô, "Em định đi đâu?"
"Tứ Xuyên.

Đạo Thành Á Đinh." Hoài Hâm nhanh nhảu nói, "Anh từng đi chưa? Nghe nói phong cảnh ở đó rất đẹp, có nhiều người đến đó vẽ vật thực lắm."
"Thật à." Anh đáp, "Tôi vẫn chưa đi, lần sau trekking có thể đi thử xem sao."
"Anh từng đi trekking rồi à?" Cô có hơi bất ngờ.
"Ừm.

Tân Cương và Tây Tạng tôi đều đi cả rồi, đi nhiễu Phật*."

* Đi Kora hay còn gọi là đi nhiễu Phật là đi trọn vòng quanh một địa điểm linh thiêng nào đó để thể hiện lòng thành kính và niềm tin của người theo đạo Phật.

"Anh tự đi một mình hay sao?"
"Ban đầu không quen nên tìm bạn đồng hành, về sau thì chỉ có một mình tôi."
"Anh đi nhiều lần lắm hả? Thích không?"
"Cũng thích."
"Sao thế?"
Hoài Hâm khó mà mường tượng được anh có thể hòa nhập với hoàn cảnh như thế.

Nghe bạn bè trong hội rỉ tai nhau, dọc đường đi có thể xảy ra biết bao nhiêu chuyện, nào là tín hiệu yếu, khó liên lạc, có đôi khi phải ngủ tạm trong mấy ngôi miếu tồi tàn.

Trải nghiệm kiểu thế quả thật không hợp với một người như anh.
Vài giây sau Úc Thừa mới lên tiếng, giọng điệu hờ hững, "Tôi không biết phải nói sao."
Cô nửa đùa nửa thật, nhưng phần lớn vẫn giữ thái độ nghiêm túc, "Dù gì cũng phải có một lý do chứ."
"Có lẽ là vì cảm thấy không ai quấy rầy mình, khá yên tĩnh."
Câu trả lời này không mấy bất ngờ.
Ví như mấy người bận rộn trong cuộc sống tấp nập này, hoặc nhiều hoặc ít cũng sẽ có một thời điểm cảm thấy thế giới này thật ồn ào, muốn được yên tĩnh một mình, muốn được tự do đi đâu đó.

Hoài Hâm vẫn còn tò mò anh đã từng đến nơi nào, từng gặp gỡ những ai, nhưng lại nghe Úc Thừa cười nói, "Đã giao kèo là tôi hỏi em, sao bây giờ lại thành em hỏi tôi rồi."
Hoài Hâm xoa mũi, xấu hổ cười, "À, vậy anh hỏi tiếp đi."
Sau đó cô chợt nhớ ra -- theo cách hỏi lướt qua rồi thôi của anh thì anh có hỏi cả đêm cô cũng không gỡ được ván nào.
Quy tắc quá đơn giản nên cô tự đào hố cho mình rồi.
"Thôi." Đầu bên kia chợt dừng lại, dường như anh biết cô đang nghĩ gì, ngân dài giọng, "Tôi sợ làm thế sẽ tạo ấn tượng không được ga lăng với quý cô tác giả đây mất."
Úc Thừa có ý trả lại quyền chủ đạo cho cô, Hoài Hâm hấp háy đôi mắt, thích thú đảo một vòng, "Anh...!không sợ khiến tôi hiểu lầm anh làm thế là vì không có hứng thú với tôi sao?"
- - Theo quy định là sẽ hỏi đến khi nào đối phương không muốn trả lời mới thôi.
Anh chủ động nhường cô như thế có thể hiểu rằng anh ga lăng, nhưng cũng có thể hiểu theo cách anh không muốn tìm hiểu cô sâu thêm.

Cô cố tình bắt bẻ, muốn xem thử anh sẽ trả lời thế nào.
"Nếu không có hứng thú với em..."
Úc Thừa cười, giọng cười biếng nhác, nhưng giọng nói lại trầm ấm khiến tim cô rơi mất một nhịp, "...!Thế thì TV nhà tôi vừa nãy lẽ ra phải hỏng rồi.".