Trò Chơi Tử Vong (Game Of Death)

Chương 57




Trong phòng, các người chơi đều sửng sốt. Sau khi nam mắt híp quát to một tiếng “mau đuổi theo” mới hấp tấp chạy ra.

Nam nhân kia lúc này đã chạy tới chính sảnh, dùng sức kéo lên cửa cuốn, cúi người chui ra ngoài. Tiếp theo, hắn quay đầu, một chân đạp lên bệ cửa, đem cửa áp xuống dưới.

Sau đó, từ ngoài cửa truyền đến tiếng bước chân chạy đi.

Nam để râu là người thứ nhất chạy đến cạnh cửa. Hắn nhanh chóng xoay người kéo lên cửa cuốn lúc này cũng không khóa, lập tức xông ra ngoài, trong miệng còn hô:

“Chạy!”

Cùng lúc đó, nam tóc đỏ cũng từ phòng bên cạnh mở cửa đi ra. Hắn không hỏi tình huống là thế nào, bởi vì thực rõ ràng, kế hoạch đã xuất hiện đường rẽ.

Đã như vậy, hiện tại lựa chọn duy nhất đương nhiên là chạy!

Dư Tô đi theo phía sau nam mắt híp, vừa chạy ra tiệm cắt tóc kia một khắc, quay đầu liền thấy Nguyệt Nguyệt cũng chạy ra cực kỳ nhanh.

Trong lòng nàng hơi sửng sốt, một bên chạy thục mạng về phía trước, một bên thầm nghĩ, thân bị trọng thương cũng có thể chạy nhanh như vậy?

Thương thế của Nguyệt Nguyệt so với Yến Yến nặng hơn rất nhiều, thế mà nàng chạy còn nhanh hơn so với Trương Dịch - người chưa chịu qua vết thương nào!

Bất quá, giờ khắc này, cho dù trong lòng các người chơi đều cảm thấy nghi hoặc, nhưng không ai dừng lại chất vấn.

Vị trí của tiệm cắt tóc nằm ở tận cùng bên trong một con hẻm hẻo lánh. Trước mắt bọn họ chỉ có một đường thẳng thông suốt, hai bên còn lại đều là tường cao. Bên trong các cửa hàng thập phần đơn sơ xung quanh, cách một lớp cửa kính, có vài người thần sắc lạnh nhạt mà nhìn bọn họ. Trong đó còn có ít người lộ vẻ hứng thú, bộ dạng như xem kịch vui.

Dư Tô nhìn thấy một nữ nhân mặc váy liền áo màu đỏ dựa vào trước cửa tiệm mát xa. Ánh mắt đối phương đụng vào ánh mắt nàng một cái, trong đó chỉ toàn thương hại cùng đáng tiếc.

Lúc này, đằng sau truyền đến tiếng xe ô tô. Nam tóc đỏ ở tại hậu phương kêu một tiếng:

“Mau, có xe đuổi tới!”

Nam để râu - người đầu tiên chạy ra ngoài lúc này đã sắp chạy hết ngõ nhỏ.

Hắn nhìn dòng xe cộ lui tới trên đường cái phía trước, không khỏi vui vẻ trong lòng, chỉ cần chạy ra con hẻm này, liền có thể cầu cứu những người ở bên ngoài!

Tuy nhiên, ngay lúc này, các người chơi phía sau đều nhìn thấy, bên cạnh cửa kính của một salon chăm sóc sắc đẹp trang hoàng xa hoa, một nam nhân ngồi trên xe mô tô bắt đầu rồ ga, dấy lên tiếng gầm rú chói tai, nhanh chóng đuổi theo.

Chỉ ba bốn giây ngắn ngủn, mô tô đã đuổi kịp nam để râu, nhanh chóng lướt qua hắn, ngay sau đó quay đầu một cái, phanh gấp, chặn ngang giữa đường. Nam để râu đang lao nhanh, không kịp thu thế, liền hung hăng đụng vào mô tô.

Hắn té lăn trên đất. Động tĩnh này giống như một tín hiệu. Sau khi hắn té ngã, cửa lớn của salon chăm sóc sắc đẹp kia đột nhiên mở ra, từ trong nhanh chóng tràn ra mười mấy nam nhân cường tráng mặc đồng phục.

Bọn họ nối đuôi nhau mà ra, bằng tốc độ cực nhanh chạy tới bên cạnh mô tô. Một nam nhân trong đó bắt đầu quát lớn với nam để râu mới từ mặt đất bò dậy:

“Quỵt tiền còn muốn chạy? Lý tiểu thư, sao cô có thể ở cửa hàng chúng tôi làm đẹp mà không trả tiền như vậy? Gặp qua ăn cơm bá vương, còn chưa gặp qua làm đẹp bá vương a!

Nếu không phải cửa tiệm kia là chi nhánh của chúng tôi, hôm nay không ai ngăn cản cô, chẳng phải sẽ thật để cô trốn thoát? Còn hại nhiều nhân viên nữ trong tiệm chúng tôi đuổi theo cô như vậy, chẳng qua là mấy ngàn đồng bạc thôi, hà tất gì đâu! Cô vẫn là ngoan ngoãn trở về đi, chờ người nhà tới đưa tiền mới được đi!”

Nếu có người qua đường không rõ chân tướng nghe được những lời trên, chỉ sợ rất ít có ai xen vào chuyện này. Huống chi, phe đối phương có đến mười mấy nam nhân lực lưỡng.

Ở thời điểm những người đó ra tới, các người chơi phía sau đã sớm dừng bước. Mười mấy người dàn hàng ngang ở trên đường, phía bên này lại đều là những thiếu nữ nhu nhược, có làm thế nào cũng không thể thoát được.

Nguyệt Nguyệt chưa từ bỏ ý định mà ngó hai bên đường phố, thấy có một phụ nữ trung niên đang đứng ở bên đường nhìn bọn họ, liền cầu cứu:

“Đại tỷ, xin cứu chúng tôi. Chúng tôi là bị lừa tới. Bọn họ ép buộc chúng tôi ở chỗ này bán đứng thân thể, giam cầm chúng tôi đã nhiều năm! Cầu xin đại tỷ giúp chúng tôi!”

Người phụ nữ trung niên kia sửng sốt, còn chưa kịp nói câu gì, một nữ nhân mập mạp đứng bên cạnh một cửa hàng nhỏ ngay cả biển hiệu cũng không có liền chậm rãi nói:

“Tốt nhất đừng xen vào chuyện của người khác, coi chừng mạng của người trong nhà đều vứt bỏ.”

Phụ nữ trung niên hoảng sợ, nhanh chóng quay đầu, vội vã bỏ đi mất.

----------~★~----------

Các người chơi không hề có sức phản kháng bị bắt trở về tiệm cắt tóc Nhạc Nhạc.

Bọn họ lại lần nữa bị nhốt vào trong phòng. Chiếc mô tô kia đang chặn trước cửa tiệm. Nam nhân ngồi mô tô khi nãy đứng ở bên cạnh xe, cúi đầu khom lưng mà ngàn ân vạn tạ với mười mấy nam nhân lực lưỡng khi nãy.

Từ cuộc đối thoại của bọn họ, Dư Tô nghe ra được. Kỳ thật, salon chăm sóc sắc đẹp bên kia cùng cửa tiệm bên này không phải là quan hệ giữa trụ sở và chi nhánh. Chẳng qua bởi vì bọn họ đều có làm hoạt động lén lút, cho nên nếu có loại tình huống như vừa rồi xuất hiện, người của salon chăm sóc sắc đẹp bên đây cũng sẽ hỗ trợ.

Nhưng sự hỗ trợ này là có thu phí, ấn theo đầu người bắt được mà tính tiền.

Đương nhiên, bọn họ giúp đỡ bắt người, đối với bọn họ cũng có ích lợi. Rốt cuộc nếu có người đào tẩu khỏi nơi này, để tránh bị trả thù, nhất định sẽ tìm mọi cách mà báo cảnh sát. Một khi sự tình nháo lớn, những người làm chuyện ác ở phụ cận, một cái cũng chạy không thoát.

Đám người kia ở bên ngoài trò chuyện một hồi. Trong phòng, nam mắt híp mở miệng nói:

“Kế hoạch của chúng ta hẳn không có vấn đề. Lúc ấy hắn rõ ràng đã sắp bước vào, vì cớ gì đột nhiên xoay người bỏ chạy?”

Nam tóc đỏ không biết bên này phát sinh tình huống gì. Hiện tại vẻ mặt của hắn rất khó coi, nhưng giọng nói vẫn vững vàng hỏi:

“Rốt cuộc là sao, xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn?”

Hiện tại hắn đang ở tình trạng rất nguy hiểm, trước đó mạo hiểm đơn độc hành động, thuận lợi gϊếŧ chết nam nhân kia, nếu chạy ra được thì vạn sự đại cát, nhưng bây giờ…Lát nữa không biết hắn sẽ phải gánh chịu loại trừng phạt gì.

Trương Dịch kể sơ lược lại tình hình trước đó. Sau khi kể xong, hắn nhìn về phía Nguyệt Nguyệt đang ngồi một bên, do dự nói:

“Mọi người không cảm thấy kỳ quái sao? Ngay ngày đầu tiên, cô ta liền bị trọng thương, nhưng vừa rồi sao có thể chạy trốn nhanh như vậy?”

Đương nhiên kỳ quái, phi thường kỳ quái.

Ánh mắt của các người chơi đều rơi xuống trên người Nguyệt Nguyệt, tràn ngập hoài nghi.

Sau khi bị bắt trở về, Nguyệt Nguyệt liền biết nhất định sẽ xuất hiện loại tình huống này. Nàng nhún vai, thanh âm vững vàng nói:

“Tôi cũng không phải đồ ngốc. Ngày đầu tiên nếu dám làm ra hành động mạo hiểm như vậy, khẳng định có át chủ bài. Mà át chủ bài của tôi chính là, tôi có đạo cụ nhanh chóng chữa trị thương thế.

Kỳ thật sau khi bị thương không bao lâu, tôi đã dùng đạo cụ phục hồi hai phần ba, dư lại một phần ba chỉ là những chỗ thoạt nhìn nghiêm trọng ở bên ngoài. Trước không nói đến việc bởi vì lo lắng bên trong chúng ta có phản đồ, nếu có cơ hội chạy trốn, tôi đương nhiên sẽ không để vụt mất.”

Tất cả mọi người đều nhớ rõ bộ dáng của Nguyệt Nguyệt ở ngày đầu tiên bị đánh xong. Bộ dáng kia không thể là giả vờ. Lý do thoái thác này xem như cũng có thể tin tưởng.

Bất quá, vẫn không đủ để tẩy sạch hiềm nghi của nàng.

“Cho dù cô nói là sự thật...” Trương Dịch nói tiếp:

"...Nhưng chuyện này cùng chuyện nam nhân kia đột nhiên xoay người chạy ra ngoài không có bất luận liên hệ gì. Mà cô là người duy nhất có điều giấu giếm, chúng tôi hoàn toàn có lý do hoài nghi cô.”

Nam mắt híp gật đầu:

“Không sai, vừa rồi cô nhắc đến phản đồ. Tôi từ đầu tới cuối chưa từng hoài nghi trong người chơi có phản đồ, sao cô lại nghĩ tới? Trừ phi cô chính là tên phản đồ kia?”

Nguyệt Nguyệt cười nhạo một tiếng:

“Bản thân ngu xuẩn không nghĩ tới được, còn trách tôi quá thông minh sao?”

Dư Tô yên lặng đứng một bên suy nghĩ, hỏi:

“Nhụy Nhụy là do cô gϊếŧ?”

Nguyệt Nguyệt quay đầu nhìn về phía nàng, gật đầu:

“Đến bây giờ tôi cũng không cần che giấu nữa, là tôi gϊếŧ. Trước đó tôi đã nói dối, đề mục chân chính của tôi là lựa chọn có gϊếŧ Nhụy Nhụy hay không. Đáp án chỉ có gϊếŧ hoặc không gϊếŧ. Ngày hôm qua nhiệm vụ của Nhụy Nhụy là trợ giúp Vương Như phát tán video, đó là làm chuyện xấu, cho nên tôi cảm thấy, chọn gϊếŧ mới chính xác.

Con dao kia chính là ở thời điểm sau khi tôi lựa chọn liền xuất hiện ở trong tay tôi. Có khả năng trước khi Vương Như chết, tôi đã đâm chết Nhụy Nhụy. Lúc ấy mọi người đều đang ngủ trong phòng, tôi lấy gối che mặt cô ta lại, một dao đâm vào ngực, một nhát chí mạng.”

Trương Dịch "chậc" một tiếng:

“Trước đó gạt mọi người bị trọng thương, sau lại nói dối về đề mục, cô thật đúng là một nữ nhân dối trá hết lần này đến lần khác. Hiện tại nói những lời này, cô nghĩ còn có mức độ đáng tin sao?”

Nguyệt Nguyệt liếc xéo hắn, khóe miệng cong lên một cái:

“Từ đầu đến giờ cứ luôn đem nước bẩn hắt lên người tôi, anh có ý gì? Kế ly gián?”

Dư Tô nhướng mày, rất có hứng thú nhìn về phía Trương Dịch.

Nàng cũng cảm thấy kỳ quái. Vị này tuy rằng ở thế giới thực là đại minh tinh, thậm chí tất cả các người chơi đều đã biết thân phận của hắn. Nhưng trong nhiệm vụ, cảm giác tồn tại của hắn kỳ thật cũng không cao.

Từ ngày đầu tiên đến trước khi thực hiện kế hoạch bỏ trốn vừa rồi, hắn rất ít làm ra biểu hiện gì khiến người khác chú ý.

Tuy nhiên, tại thời điểm tiến hành kế hoạch, vốn dĩ là do Dư Tô đảm đương việc kêu một tiếng “có người chết” kia, nhưng Trương Dịch lại chủ động đứng ra nhận lãnh.

Sau khi kế hoạch thất bại, hắn lại có thái độ khác thường, bắt đầu nói nhiều lên, toàn bộ đều là dẫn lực chú ý của mọi người lên Nguyệt Nguyệt.

Không thể không nói, điểm này thực không thích hợp.

Dư Tô hồi tưởng lại vị trí đứng gác của các người chơi trong phòng lúc tiến hành kế hoạch. Hai bên cửa là nam để râu và nam mắt híp. Nguyệt Nguyệt giả vờ trọng thương dựa ngồi ở góc tường. NPC Yến Yến giả chết nằm trên mặt đất. Dư Tô đứng sau lưng Trương Dịch, còn Trương Dịch…lúc ấy đang ở vị trí chính diện với cửa. Nói cách khác, mặt hắn lúc ấy là đối diện với cửa phòng.

Khi đó, lực chú ý của mọi người đều đặt trên người nam nhân sắp vào cửa, tuyệt đối không ai chú ý tới hắn.

Nếu là hắn dùng biểu tình cùng khẩu hình miệng nhắc nhở nam nhân kia, những người khác khẳng định sẽ không phát giác.

“Còn có một điểm cũng rất kỳ quái.” Nam mắt híp nheo lại con mắt vốn dĩ đã cực kỳ nhỏ hẹp của mình, nhìn Trương Dịch chậm rãi nói:

“Không phải anh nói trong đề mục nhiệm vụ ngày hôm qua đã chọn gọi điện thoại kêu cha mẹ Y Y tới sao? Vì sao hôm nay chúng tôi chỉ nghe được có một nhóm công nhân đến tìm người, không hề nghe có người nhà ai xuất hiện?”

Trương Dịch vội la lên:

“Tôi thề, tôi thật sự không có lừa mọi người. Chẳng qua bởi vì chúng ta đều bị nhốt ở nơi này, đám người của Lưu Mãng lại chỉ bàn luận về sự kiện công nhân kia, không nói tới việc người nhà của Y Y cũng từng tới qua mà thôi!

Các người đừng bị nữ nhân nói dối hết lần này đến lần khác kia lừa gạt. Tôi sở dĩ nhằm vào cô ta, là bởi vì cô ta có hiềm nghi lớn nhất. Sao chỉ sau một câu nói của cô ta, các người liền hoài nghi tôi?!”

“Đừng cãi nhau nữa.” Nam tóc đỏ trầm giọng nói:

“Tôi có ý kiến này, một lát sau chúng ta đem Trương Dịch và Nguyệt Nguyệt đẩy ra, nói bọn họ là đầu sỏ của chuyện này. Mặc kệ là ai nói dối, đều cùng bị giải quyết.”